Chương 10 - Khi Phu Quân Là Lão Tổ Tông
Giây phút cuối cùng trước khi ý thức tan rã, ta loáng thoáng thấy phía xa có hai bóng người, một đen một trắng, lao vội về phía ta…
14
Lúc tỉnh lại, xung quanh yên tĩnh đến kỳ lạ.
Trong hang đá dưới đáy cấm địa, xác con xà yêu đã biến mất, trên mặt đất chỉ còn lại một vệt máu khô.
“Tss~” Ta xoa xoa sau gáy, sưng một cục to tướng, nhưng vết thương đã được ai đó xử lý, đắp lên một loại thuốc mỡ mát lạnh.
Ta không kịp nghĩ nhiều. Đặt tay lên bụng dưới, cảm nhận thai động bên trong, đã ổn định hơn trước rất nhiều. Tiểu gia hỏa này cuối cùng cũng chịu im ắng một chút.
Ta vịn tường đá đứng dậy, hít sâu một hơi. Phải nhanh chóng tìm ra dải linh khoáng.
Cấu trúc của cấm địa rất phức tạp, hang nối hang. Ta nương theo cảm nhận linh lực yếu ớt mà dò dẫm đi sâu vào trong. Đi được khoảng nửa canh giờ, phía trước chợt truyền đến tiếng gió, xen lẫn tiếng người nói chuyện. Ta theo bản năng nấp sau một khối đá lớn.
Sau đó, ta nhìn thấy Lục Mặc Ly.
Hắn đang đứng bên bờ một vách đá đứt gãy, dang tay đón lấy một người đang rơi từ trên cao xuống – Lăng Tiểu Tiểu.
Sắc mặt Lăng Tiểu Tiểu rất bất thường, đỏ rực thành mảng, ánh mắt mê ly, cả người mềm nhũn treo trên người hắn.
“Sư tôn… ta khó chịu quá…”
Lục Mặc Ly nhíu chặt mày, vươn tay bắt mạch cho ả, sắc mặt đột ngột biến đổi.
【Đến rồi đến rồi! Tình tiết kinh điển: Lăng Tiểu Tiểu tiến vào cấm địa vô ý trúng tình cổ, bắt buộc phải song tu với Lục Mặc Ly mới giải được độc. Tình cảm của hai người bắt đầu thăng hoa từ đây nè.】
【Tôi nhớ trong nguyên tác, Lục Mặc Ly do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn phát sinh quan hệ với Lăng Tiểu Tiểu. Lăng Tiểu Tiểu có thai, Lạc Phỉ để báo ân đã dẫn cô ấy đến dải linh khoáng để dưỡng thai.】
Ta thu hồi ánh mắt, quay người bước về hướng khác. Trong ngực nghèn nghẹn, như bị ai dùng dao cùn cứa đi cứa lại. Có gì mà phải buồn? Chàng vốn dĩ đâu phải là người của ta. Đạn mạc đã nói rõ ràng rồi, chàng và Lăng Tiểu Tiểu mới là một cặp trời sinh.
Ta xoa bụng, bước chân nhanh hơn. Ta lờ mờ cảm nhận được phương hướng của linh khoáng. Hang càng sâu, linh khí càng nồng đậm.
Nhưng đạn mạc cũng nói rồi, khoáng mạch có yêu thú cấp cao trấn giữ. Với tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của ta hiện tại đụng mặt trực diện chẳng khác nào tìm chết. Nhưng ta không có sự lựa chọn nào khác. Thai nhi từng phút từng giây đều đang hút tu vi của ta, kéo dài thêm nữa, ta đến mức Trúc Cơ cũng không giữ nổi. Đến lúc đó, đừng nói tìm linh khoáng, ta ngay cả sức đi ra khỏi cấm địa cũng chẳng có.
Lại đi thêm khoảng một nén nhang, nồng độ linh khí đột ngột tăng vọt. Trên vách đá phía trước khảm đầy linh thạch phát sáng, chiếu rọi cả đoạn đường hầm sáng rực như ban ngày. Linh khoáng ở ngay phía trước.
Một tiếng gầm gừ trầm đục từ sâu bên trong vọng ra, mặt đất cũng đang rung chuyển. Một đầu yêu thú toàn thân trắng như tuyết, trên đầu có sừng, thể hình to hơn con xà yêu ban nãy không biết bao nhiêu lần đang cuộn mình trong hang động.
Thần thú thượng cổ Bạch Trạch? Ta giật mình kinh hãi. “Thế này thì đánh đấm kiểu gì?”
Ta ôm bụng, nhanh chóng rút lui. Thôi bỏ đi, đường này không thông, ta tìm cách khác vậy!
Nhưng ngay giây phút ta chuẩn bị lùi lại, sáu con mắt của Bạch Trạch đột ngột mở to, nhìn thẳng về phía ta. Cỗ uy áp đó, so với uy áp lúc Lục Mặc Ly khôi phục trí nhớ còn kinh khủng hơn. Ta vắt chân lên cổ mà chạy.
Trong mắt nó xẹt qua một tia cười lạnh: “Nhân tộc, đã đến rồi, thì đừng hòng đi.”
15
Nói xong, nó dịch chuyển nháy mắt đến trước mặt ta, đuôi vung lên, cả người ta bị luồng khí hất văng ra ngoài, đập mạnh vào vách đá. Trong miệng trào lên một cỗ tanh ngọt, xương sườn gãy mấy cái.
Xong đời rồi.
Ngay khi vuốt thứ hai của Bạch Trạch giáng xuống, một đạo kiếm quang màu đen từ bên sườn chém tới.
“Keng!” Móng vuốt của Bạch Trạch bị gạt ra, một thân ảnh mặc hắc y đáp xuống trước mặt ta. Bóng lưng thon dài, tóc đen dùng một dải lụa đơn giản buộc gọn, tay phải cầm kiếm, trên thân kiếm lưu chuyển linh quang tối màu.
Là Giang Phong.
Hắn không quay đầu nhìn ta, mà đưa kiếm lên đỡ đòn tấn công tiếp theo của Bạch Trạch.
“Sư phụ, người đi trước đi.”
Ta ngẩn người: “Sao ngươi lại ở đây?”
“Nói sau đi.” Hắn bị Bạch Trạch tát lùi lại mấy bước, phiến đá dưới chân vỡ nát, nhưng vẫn đứng vững rồi lại lao lên.
Tu vi của Bạch Trạch bét nhất cũng là Hóa Thần, hai tháng không gặp, Giang Phong đã đột phá Kim Đan, Kết Anh thành công, nhưng vẫn không thể chống đỡ nổi các đòn tấn công của Bạch Trạch.
Ta cắn răng bò dậy từ dưới đất, vận chuyển linh phù còn sót lại giúp hắn. Hai người hợp lực cũng miễn cưỡng đối phó được với Bạch Trạch, nhưng cũng chỉ là đối phó mà thôi.
Giữa lúc giao thủ, Giang Phong đột nhiên lên tiếng: “Sư phụ, xin lỗi người.”
“Gì cơ?”
“Chuyện lúc trước.” Hắn gạt cái đuôi của Bạch Trạch ra, giọng rất trầm. “Là do ta nói với cha rằng muốn kết làm đạo lữ với người, ông ấy lại tưởng người dụ dỗ ta nên mới giam ta lại. Lại lấy cớ người xưa nay không chịu khuất phục sự quản giáo, không đồng ý dùng đan dược nâng tu vi cho đệ tử, mượn cớ đó để đuổi người khỏi sư môn.”