Chương 4 - Khi Phế Nhân Trở Lại
“Hạ Lan Tranh, long bào trên người ngươi được thêu bằng bạc của Ôn gia.”
“Gạch vàng dưới chân ngươi được thuyền buôn Ôn gia vận chuyển về.”
“Ngay cả hổ phù điều binh khiển tướng trong tay ngươi cũng là Ôn gia ta bỏ ra một trăm vạn lượng bạc mua về cho ngươi!”
Từng lời của Ôn Đình vang dội giữa đại điện, khiến màng nhĩ tất cả mọi người như rung lên.
“Không có Ôn gia ta, bây giờ ngươi vẫn chỉ là một phế nhân tranh đồ ăn với chó hoang trong tuyết!”
“Ngươi dám động vào viên minh châu trong lòng bàn tay Ôn gia, hôm nay ta chẳng những muốn tạo phản, còn muốn lột bộ da chó trên người ngươi xuống!”
Hạ Lan Tranh bị vạch trần quá khứ ngay trước mặt mọi người, thẹn quá hóa giận, gân xanh trên trán nổi lên.
“Cấm quân đâu!”
“Bắt hết đám loạn thần tặc tử này cho trẫm, giết ngay tại chỗ!”
Vô số cấm quân từ ngoài điện tràn vào, đao thương dựng kín.
Ôn Tử Nghị và Xuân Hòa cũng lập tức rút trường kiếm, chắn trước mặt Hạ Lan Tranh.
Ôn Đình nhìn hai hậu bối mà ông đã nhìn từ nhỏ tới lớn, đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên.
“Giết.”
“Không chừa một kẻ.”
Đồ Tô Vệ lập tức hành động.
Chỉ vừa giao phong, một mảng lớn cấm quân hoàng gia xông lên đầu tiên đã ngã xuống.
Máu phun tung tóe, nhuộm đỏ tấm thảm của đại điển phong hậu.
Xuân Hòa thấy vậy liền cầm kiếm lao thẳng về phía Ôn Đình.
“Ôn gia chủ, đắc tội.”
Kiếm pháp của nàng vô cùng sắc bén.
Năm xưa mẫu thân ta đã bỏ số tiền lớn mời đệ nhất kiếm khách thiên hạ tới dạy nàng.
Ôn Đình hừ lạnh, chẳng những không lùi mà còn tiến lên, tay không nắm lấy lưỡi kiếm của Xuân Hòa.
Máu theo lòng bàn tay Ôn Đình nhỏ xuống.
Nhưng ông dường như chẳng cảm nhận được đau đớn, đột ngột dùng sức bẻ mạnh.
Thanh trường kiếm rèn từ thép tinh luyện vậy mà bị bẻ gãy ngay tại chỗ.
Ôn Đình trở tay đánh một chưởng mạnh vào ngực Xuân Hòa.
Nàng phun ra một ngụm máu lớn, cả người bay ngược ra sau, đập vào bậc thềm đài cao, hồi lâu vẫn không bò dậy nổi.
“Chó do Ôn gia nuôi mà cũng dám quay lại cắn chủ?”
Giọng Ôn Đình lạnh thấu xương.
Cuối cùng Hạ Lan Tranh cũng hoảng sợ.
Hắn không ngờ một thương hộ lại có năng lực như vậy.
“Ôn Đình! Nếu ngươi dám làm trẫm bị thương, binh mã thiên hạ nhất định sẽ san bằng Ôn gia!”
Ôn Đình cởi áo ngoài, cẩn thận bọc ta lại rồi ôm vào lòng.
“Hạ Lan Tranh, ngươi cứ thử xem.”
“Xem là ngươi san bằng Giang Nam trước, hay Ôn gia ta cắt đứt lương thảo của giang sơn ngươi trước!”
Ông ôm ta, được Đồ Tô Vệ bảo vệ xung quanh, sải bước ra ngoài điện.
Phụ thân Vân Trường Uyên đột nhiên lao ra, chắn trước cửa điện.
“Ôn Đình! Vân Thư là nữ nhi Vân gia ta, ngươi không thể đưa nó đi!”
“Nó phạm tội chết, lẽ ra phải giao cho bệ hạ xử trí!”
Ôn Đình dừng bước, nhìn tên ngụy quân tử năm xưa dựa vào tiền của Ôn gia mà một bước lên mây.
“Vân Trường Uyên, từ lúc ngươi tát con bé cái tát ấy, nó đã không còn mang họ Vân nữa.”
“Còn ngươi…”
Ôn Đình khinh miệt liếc ông ta một cái.
“Chuẩn bị quan tài đi.”
“Những gì năm xưa Ôn gia cho ngươi, ta sẽ cả vốn lẫn lời, từng chút từng chút đòi lại.”
Nói xong, lưỡi đao của Đồ Tô Vệ đồng loạt chĩa tới.
Vân Trường Uyên sợ tới mức ngã ngồi xuống đất, giữa đũng quần loang ra một vệt nước.
Trong đại điện không còn ai dám ngăn cản.
Ta tựa trong lồng ngực rộng lớn ấm áp của cữu cữu, tầm mắt vượt qua vai ông, nhìn về phía đài cao.
Hạ Lan Tranh nhìn chằm chằm vào ta.
Trong mắt tràn đầy tức giận, không cam lòng, còn có một tia hoảng loạn.
Ta dùng hết chút sức lực cuối cùng, cong môi thành nụ cười giễu cợt.
Chương 7
Ta nằm trên chiếc giường được tạc từ noãn ngọc ngàn năm, hai chân đắp một lớp thuốc đen có mùi hăng, bị nẹp gỗ cố định chặt.
“Ư…”
Cơn đau dữ dội khi thay thuốc khiến ta không nhịn được hít vào một hơi lạnh.
“Thư nhi cố chịu một chút.”
“Quỷ y nói xương chân đã vỡ nát hoàn toàn, nhất định phải đập gãy lại rồi nối mới thì mới không để lại tật.”
Cữu cữu ngồi bên giường, dùng khăn lau mồ hôi lạnh trên trán ta, đau lòng đến mức không ngừng rơi nước mắt.
Ta nghiến răng, nuốt tiếng rên đau xuống cổ họng.
“Cữu cữu, ta không sao.”
“Chút đau này không bằng một phần vạn trong thiên lao.”
Đã tròn ba tháng kể từ đại điển phong hậu ấy.
Trong ba tháng này, ngày nào ta cũng giãy giụa bên bờ sinh tử, dựa vào vô số dược liệu quý giá của Ôn gia mới giữ được một hơi thở.
Còn kinh thành đã hoàn toàn đảo lộn.
Ôn Đình bưng một bát canh nhân sâm, vừa đút cho ta vừa cười lạnh kể tình hình kinh thành.
“Ngày thứ hai sau khi con rời đi, cữu cữu đã ra lệnh cho tất cả thương hiệu dưới trướng Ôn gia rút khỏi kinh thành.”
“Vận chuyển đường sông đình trệ, thương nhân lương thực đóng cửa, kho muối sắt đều bị niêm phong.”
“Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, giá gạo ở kinh thành đã tăng gấp mười lần, dân chúng oán than khắp nơi.”
“Đến chuột trong quốc khố cũng chết đói rồi.”
Ta uống một ngụm canh sâm, cảm nhận hơi ấm lan khắp toàn thân.
“Hạ Lan Tranh không phái người trấn áp sao?”
“Hắn lấy gì mà trấn áp?”
Cữu cữu cười khẩy.
“Quân lương Bắc Cương đã bị cắt ba tháng, xảy ra binh biến hai lần rồi.”