Chương 2 - Khi Nước Mắt Gặp Gỡ Ánh Mắt
“Đúng.” Anh khóa trên hoảng loạn gật đầu.
Ngay sau đó, anh kéo tôi dậy, nói muốn đưa tôi đi ăn.
Thầy bị chúng tôi bỏ lại phía sau.
Đi xa mấy mét rồi, tôi vẫn nghe thấy giọng thầy đầy khó hiểu.
“Đau lưng thì không phải nên xoa phía sau à…”
07
Buổi chiều, anh khóa trên đột nhiên gửi cho tôi một tin nhắn.
【Phòng họp nhỏ tầng một.】
【Gì vậy?】 Tôi khó hiểu.
【Phòng thí nghiệm nhiều người nhiều mắt. Nếu em lại có nhu cầu, cứ nhắn cho anh, anh sẽ đợi em ở đó. Chỗ đó trống.】
【Anh khóa trên, anh thật sự…】
Lần này đến lượt tôi muốn nói lại thôi.
Ba năm qua tôi quen biết rốt cuộc là nhân cách thứ hai của anh, hay là anh quá biết giả vờ vậy?
…
Tuy anh khóa trên nói muốn giúp tôi viết luận văn, nhưng tôi là người có nguyên tắc, cũng không thể chuyện gì cũng dựa vào anh.
Thế là tôi vẫn cố gắng chạm khắc hoa trên đống phân của mình.
Chỉ khi gặp vấn đề thật sự không giải quyết được, tôi mới đi cầu cứu anh.
【Anh khóa trên.】
Tôi vỗ vỗ anh trong khung chat.
Câu hỏi còn chưa gửi đi, đối phương đã trả lời:
【Bây giờ à? Đi thôi.】
Tôi ngẩn người.
Tôi thật sự chỉ muốn hỏi một vấn đề thôi.
Nhưng thôi bỏ đi.
Là tự anh đề nghị, không sờ thì phí.
Anh khóa trên lén lút dẫn tôi vào phòng họp nhỏ.
Rồi lại lén lút khóa trái cửa.
Tôi càng nhìn càng thấy không ổn.
Khoan đã, sao chuyện này cứ như vụng trộm vậy?
Tôi vốn định nói hay là ra ngoài đi.
Nhưng anh khóa trên đã cởi áo khoác, hào phóng đi về phía tôi.
“Đến đi.”
…Được thôi, vậy tôi đến đây.
Tôi sờ, sờ thật mạnh.
Ông trời đúng là bạc đãi tôi nhưng cũng không hoàn toàn bạc.
Bạc là vì tôi thầm yêu ba năm, lại thầm yêu phải một tên khốn bắt cá hai tay.
Không bạc là vì anh khóa trên khá hào phóng, mối thầm yêu này của tôi cũng không coi là lỗ.
Tôi nghĩ lung tung.
Chỉ là vì mất tập trung, tay cũng mất chuẩn, thế mà lại sờ lệch sang cơ ngực của anh.
Tuy tôi phản ứng lại và lập tức dời tay đi.
Nhưng anh khóa trên vẫn cứng đờ rõ rệt.
Tôi ngơ ngác nhìn chỗ nhô lên nhỏ nhỏ trên áo sơ mi anh, đầu óc như chập mạch.
“Anh khóa trên, áo anh hình như bị xù lông rồi…”
“Xin lỗi, xin lỗi.”
Anh khóa trên liên tục cúi đầu xin lỗi tôi.
Sau đó xách áo khoác lên, gần như chạy trối chết.
Tôi đứng tại chỗ, gãi da đầu.
Mãi sau mới muộn màng nhận ra mình vừa nói cái câu ngu ngốc gì.
Cứu mạng, người nên thấy ngại là tôi mới đúng chứ?
Chỉ để tôi giữ bí mật, anh khóa trên lại hèn mọn đến vậy sao?
08
Đêm đó, tôi lại mơ những giấc mơ kỳ kỳ quái quái.
Sáng tỉnh dậy, trên khăn gối còn có máu mũi.
Không thể tiếp tục như vậy nữa…
Tôi đột ngột ôm mặt.
Tôi đúng là một cô gái đầu óc vàng khè, sờ vào thứ không nên sờ nên cứ mơ mấy chuyện không đúng đắn.
Tôi không thể nói chuyện với anh khóa trên nữa.
Cũng không thể ỷ vào việc mình biết bí mật của anh mà mặc nhiên nhận phúc lợi anh phát.
Không thể, không thể, tất cả đều không thể.
Thế là từ hôm đó trở đi, tôi không còn nhắc chuyện giải tỏa áp lực nữa.
Ngược lại, anh khóa trên từng nhắn tin hỏi tôi:
【Mấy ngày nay sao không sờ nữa?】
【Sau này cũng không sờ nữa.】
【Ý em là sao? Không cần giải tỏa áp lực nữa à?】
【Cảm giác áp lực không còn lớn như vậy nữa.】
Rất lâu sau, anh khóa trên mới trả lời tôi:
【Vậy thì tốt.】
Chập tối, anh khóa trên gửi cho tôi một file mới.
【Đây là luận văn của em, anh đã sửa toàn bộ một lượt, chỗ nào viết lại được đều viết lại rồi.
【Em có thể tự xem lại, còn vấn đề gì không.】
Không thể không nói, anh khóa trên thật sự có khả năng biến mục nát thành thần kỳ.
Luận văn của tôi được anh sửa tới mức trôi chảy không thể trôi chảy hơn.
Thật sự không bắt bẻ được gì nữa, tôi bắt đầu viết phần lời cảm ơn còn lại.
Anh khóa trên đi ngang qua chỗ tôi, nhìn một cái, rồi lại nhìn thêm cái nữa.
Tôi đã quen với vẻ muốn nói lại thôi của anh, vẫn tiếp tục viết.
Quả nhiên anh không nhịn được, mở miệng:
“Tại sao em cảm ơn tất cả mọi người trong phòng thí nghiệm, mà lại không cảm ơn anh…
“Tất nhiên anh không có ý bắt em nhất định phải cảm ơn anh, anh chỉ cảm thấy đến con chó hoang dưới lầu em còn nhắc tới, nhắc anh một chút chắc cũng không sao đâu nhỉ.
“Tất nhiên anh cũng không có ý muốn so với chó…”
09
Lẩm bẩm cái gì vậy? Tôi thầm chửi trong lòng.
Tôi dám viết tên anh sao?
Sau này chắc chắn anh sẽ tiếp tục lăn lộn trong giới học thuật, bị làm thành PPT bóc phốt là chuyện sớm muộn.
Lỡ đến lúc đó chuyện ầm ĩ lên, cư dân mạng đào tên anh, rồi đào ra luận văn của tôi thì không hay.
Tuy tôi từng thầm thích anh, nhưng tôi không muốn trở thành tiểu tam tiểu tứ tiểu ngũ trong scandal tình ái của anh để bị người ta bàn tán.
Tôi mãi không nói gì, trên mặt anh khóa trên hiện rõ vẻ bị tổn thương.
“Thật sự không thể thêm tên anh vào à?”
“Ừm…”
Tôi cố gắng lựa lời uyển chuyển.
“Anh khóa trên, em rất cảm ơn anh đã giúp em nhiều như vậy, nhưng em sợ…
“Sợ sau này đời tư của anh bị phơi bày, em cũng sẽ bị ảnh hưởng. Anh có thể hiểu không?”
Anh khóa trên trợn mắt há miệng.
“Đời tư của anh làm sao?”
Tôi cảm thấy anh đang giả vờ không hiểu.
Anh làm chuyện gì, trong lòng anh không tự biết sao?