Chương 21 - Khi Nước Mắt Đổ Xuống

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

thoại của khách hàng để đánh đổi. Cô chỉ nhìn thấy tôi ngồi trong văn phòng sang trọng, cô không nhìn thấy tôi đã phải bò lên đây như thế nào. Đừng gọi sự nỗ lực của người khác là ‘số tốt’, cô không xứng.”

Thẩm Mạn hoàn toàn câm nín. Bảo vệ tiến lên mời cô ta đi.

Về sau, tôi nghe nói cô ta đã rời khỏi thành phố này. Công ty của em trai cô ta đã giải thể, nợ nần vẫn treo đó.

Giang Hoài cũng chẳng khấm khá gì hơn. Anh ta không tìm được công việc đàng hoàng. Vòng tròn trong ngành chỉ lớn từng đó, cái sơ yếu lý lịch mang combo “Thụt két công ty, Ngoại tình với bảo mẫu, Bắt vợ xin lỗi bảo mẫu”, đem đặt trước mặt bất kỳ HR (nhân sự) công ty nào cũng đủ sức tạo sóng gió kinh hồn.

Mẹ chồng dọn về quê ở.

Giang Tình có gọi điện cho tôi một lần, hỏi xem mười ba vạn kia có thể bớt chút xíu không.

Tôi nói: “Được.”

Cô ta mừng rỡ: “Thật ạ?”

“Thiếu một xu, chị kiện ra tòa.”

Cô ta cúp luôn điện thoại.

Ba tháng sau, bố tôi lên thành phố thăm tôi.

Việc đầu tiên ông làm khi bước vào nhà là đi dạo một vòng. “Sạch sẽ rồi.”

Tôi cười: “Con thuê người dọn ba vòng đấy.”

Ông ngồi trên sô pha, vuốt tay vịn: “Người cũng sạch rồi.”

Tôi rót trà cho ông: “Bố ơi, dạo này bố nói chuyện càng ngày càng hiểm đấy.”

Ông liếc tôi một cái: “Mẹ con mà còn sống, còn chửi hiểm hơn bố.”

Mũi tôi hơi cay xè. Nhưng nhanh chóng kìm xuống.

Mẹ tôi mà còn sống, chắc bà xách gậy cán bột đuổi đánh Giang Hoài dọc ba con phố mất. Tôi đã báo thù cho mẹ rồi. Bằng pháp luật, bằng chứng cứ, bằng hóa đơn.

Rất thể diện. Cũng rất hả giận.

Tối hôm đó, hai bố con tôi ăn cơm ở nhà.

Không có tiếng Giang Hoài chê canh nhạt. Không có tiếng mẹ chồng bóng gió mỉa mai tôi không biết chăm sóc gia đình. Không có bóng Thẩm Mạn đeo tạp dề của tôi lượn lờ qua lại.

Chỉ có hai món mặn, một món canh: Cà chua xào trứng, cá chẽm hấp xì dầu, canh sườn bí đao.

Bố tôi ăn một miếng, gật gù: “Thơm hơn trước.”

Tôi nói: “Hồi trước trong nhà có rác, bị ám mùi.”

Ông cười khùng khục hồi lâu.

Trước khi đi ngủ, tôi đeo lại chiếc vòng ngọc của mẹ vào tay.

Chiếc vòng ôn nhuận, áp vào da thịt hơi mang theo chút mát lạnh. Tôi đứng trước gương nhìn mặt mình. Vết sưng đỏ từ lâu đã biến mất. Khóe miệng cũng đã lành lặn.

Nhưng cái tát đó, tôi sẽ luôn nhớ. Nó nhắc nhở tôi rằng, đừng bao giờ coi sự nhượng bộ là hàm dưỡng, đừng coi sự nhẫn nhịn là hôn nhân, và đừng bao giờ coi những con quỷ hút máu là người nhà.

Chín giờ sáng hôm sau, tôi đi ký dự án mới. Hợp đồng trị giá hai trăm triệu tệ.

Người phụ trách phía đối tác là một nữ giám đốc cực kỳ quyết đoán, ký tên xong, cô ấy cười tươi bắt tay tôi: “Sếp Lâm hân hạnh quá. Nghe nói dạo này cô vừa đánh một trận cực kỳ đẹp mắt.”

Tôi bắt chặt tay cô ấy: “Cũng tàm tạm, chủ yếu là do đối thủ quá phế thôi.”

Cô ấy bật cười sảng khoái.

Trên đường về công ty, Châu Khả hỏi tôi: “Sếp Lâm trưa nay ăn gì? Chúc mừng một chút nhé?”

Tôi nghĩ ngợi: “Lẩu.”

“Lẩu cay ạ?”

“Cực cay.”

Châu Khả nhìn tôi: “Mặt chị vừa mới khỏi đấy.”

Tôi thắt dây an toàn: “Không sao.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nắng rất đẹp, dòng xe cộ hối hả, thành phố ồn ào náo nhiệt, ai nấy đều đang tiến về phía trước.

Điện thoại rung lên một tiếng. Là tin nhắn báo nhận tiền của ngân hàng.

Khoản trả nợ đầu tiên của Giang Hoài, hai mươi vạn.

Tôi liếc nhìn một cái, tiện tay chuyển thẳng toàn bộ vào quỹ hỗ trợ pháp lý bảo vệ phụ nữ.

Phần ghi chú viết bốn chữ: *”Dùng để chống bạo hành”*.

Châu Khả nhìn thấy, hai mắt sáng rực lên: “Sếp Lâm ngầu quá đi mất!”

Tôi cười: “Đừng khen, dễ bay bổng lắm.”

Cô bé cãi lại: “Thế vẫn ngầu.”

Tôi ngả người ra ghế, cất điện thoại đi.

Từ nay về sau, tiền của tôi, nhà của tôi, cuộc đời của tôi, tất cả đều chỉ tuân theo sự sắp đặt của một mình tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)