Chương 3 - Khi Nữ Tử Lên Ngôi
Nhưng ta đã không còn hòa nhập được.
Lòng ta trĩu nặng, đêm cũng chẳng yên giấc.
Thật giống như đang bước lại con đường của mẫu thân.
Trái lại, bên Tần thị lại truyền đến tin bà ta đang dần hồi phục.
Bà ta bệnh nặng rồi lại khỏi, giống như trời ban phúc thọ.
Chỉ có nhũ mẫu là tức đến nghẹn lời:
“Bà ta cố tình bày mưu, giả bệnh để lừa lang quân đưa nữ nhi vào phủ.”
“Nay thấy việc đã thành, liền không giả vờ nữa.”
Ta nói:
“Nghe nói là Vương Triết tự mời đại phu.”
Nhũ mẫu như bị sét đánh ngang tai.
“Giờ phải làm sao đây?”
Ta cũng đang nghĩ, phải làm sao mới được.
Ta bị họ dồn ép từng bước, chưa thành thân đã thấy không còn lối thoát.
Gả sao? Con đường phía trước mịt mờ không thấy rõ.
Hủy hôn sao? Lẽ nào do ta định đoạt.
Nhũ mẫu từng nói Vương Triết sẽ không giống phụ thân ta.
Nhưng đến giờ, bà cũng thay đổi ý, nói hôn sự này thật quá tệ.
Cửa nhà danh giá thì tốt thật, nhưng tất cả chỉ là hư vinh.
Như mẫu thân ta, người ngoài đều nói bà xuất thân cao quý, hưởng vinh hoa phú quý.
Phu quân chỉ có một chút tật xấu.
Huống chi những người thiếp bên ngoài đều không ghi vào tộc phả.
Về sau mẫu thân lâm bệnh, phụ thân cũng đã xử lý bọn họ cả rồi.
Còn muốn thế nào nữa.
Chỉ là không biết đủ mà thôi.
7
Nhưng ta, rốt cuộc không phải mẫu thân.
Ta kiên quyết không gặp Vương Triết, cũng chẳng còn nhiệt tình với hôn sự.
Phụ thân không muốn để Vương gia nhìn ra sơ hở, viện cớ đối ngoại mãi cũng mỏi mệt, dần mất kiên nhẫn với ta.
Hỷ Đại lại đến thăm ta.
Nhưng ta đóng cửa không tiếp.
“Nô tỳ biết trưởng tỷ không thích ta.”
Nàng vẫn không đi, giọng nói nhẹ nhàng truyền qua cửa sổ đóng chặt:
“Chỉ mong trưởng tỷ nếu giận thì trút lên ta, đừng làm khó mẫu thân của ta.”
“Ta nguyện thay mẫu thân chuộc tội.”
Nhũ mẫu giận nàng ra vẻ đáng thương, nghiến răng nói:
“Không cần, cút đi cho khuất mắt!”
Nàng ngoan ngoãn:
“Vâng, ta không làm phiền trưởng tỷ nữa.”
Nhưng trước khi rời đi, lại để lại bộ y phục nàng tự tay làm:
“Đây là ta làm cho trưởng tỷ, mong rằng trưởng tỷ sẽ thích.”
Nàng thêu hoa mẫu đơn sống động như thật.
Ngay cả nhũ mẫu cũng không thể chê là quê kệch.
Nhưng nhìn lâu, những cánh hoa xếp chồng kia như có sinh mệnh, như dây leo, bắt đầu quấn lấy ta.
Ta cúi người, toàn thân bỗng dưng không còn chút sức lực nào.
Nhũ mẫu thấy vậy, vội ôm lấy ta vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
“Giờ phải làm sao đây, tiểu thư số khổ quá.”
Ta tựa mặt vào vạt áo bà, khẽ lắc đầu.
“Sẽ có cách.”
May thay, hôn kỳ còn xa, vẫn còn thời gian để tính toán.
Vài hôm sau, đến sinh nhật của ngoại tổ, ta rời phủ.
Ngoại tổ thích yên tĩnh.
Bữa trưa chỉ có hai ông cháu, chuẩn bị vài món chay và cháo trắng.
Giữa bữa, người hầu báo:
“Vương lang quân tới.”
Ta rũ mắt, gẩy nhẹ đôi đũa, không đáp.
Ngoại tổ thấy vậy, liền nói:
“Nói với Vương lang quân, cảm tạ ý tốt của hắn, hôm nay ta mệt, không gặp khách.”
Người hầu đi rồi trở lại, trong tay bưng lễ vật.
Ngoại tổ bảo người đặt sang một bên.
“Người không hỏi con sao?”
Ta không nhịn được mà ngẩng đầu lên.
Ngoại tổ nói:
“Khi xưa ta vì mẫu thân con mà làm rất nhiều chuyện tốt, cũng dạy bà ấy nhiều điều đúng đắn, nhưng cuối cùng bà ấy chẳng được kết cục tốt đẹp.”
“A Đào, hiện giờ ta chỉ mong con được vui vẻ.”
Ngoại tổ thương yêu mẫu thân ta.
Sau khi mẫu thân qua đời, người từ quan về núi làm đạo sĩ.
“Nếu Vương gia không tốt, đổi người khác cũng được.”
Nhưng mà đổi ai?
Vương gia là đệ nhất môn hộ, thiên hạ này còn đâu tìm được nhà nào xứng với họ Lý?
“Nếu không có ai thích hợp, thì cùng ngoại tổ lên núi tu hành cũng được.”
Ngoại tổ chỉ về ngọn núi đằng xa:
“Trưởng công chúa triều trước, cũng cả đời không gả, nếu con rảnh, có thể tới thăm bà ấy.”
Ta có phần ngẩn ngơ.
Ta không ngờ ngoại tổ sẽ cho phép ta lui hôn.
Chắc vì quá thương tiếc mẫu thân, nên mới sinh lòng xót xa với ta.
“Chỉ là, việc này không thể để con chủ động lui.”
Ngoại tổ nhìn hộp lễ vật mà Vương Triết gửi tới:
“Hắn đã thất lễ trước, A Đào, nếu con đã muốn từ bỏ, thì phải dứt khoát.”
“Không thể như mẫu thân con, mãi mãi do dự không quyết.”
Ta hiểu ý của người.
Con người khi muốn thay đổi, muốn quay đầu.
Nếu thật sự muốn từ hôn, thì cũng phải tìm được thế đứng cao hơn.
“Con hiểu rồi.”
8
Trước khi xuống núi, ta đến bái kiến Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa khoáng đạt, không hỏi ta vì sao đến.
Người mời ta ăn mận do chính tay người trồng.
Cắn một miếng, chua chát, khó nuốt.
“Nếu đã khó vào miệng, thì đừng miễn cưỡng.” Trưởng công chúa nói:
“Nhổ ra đi.”
Ta nghe lời mà làm theo.
Lúc nhổ ra, lòng cũng thấy nhẹ nhõm.
Ta buông bỏ được Vương Triết.
Cũng buông bỏ được cuộc sống phú quý quyền thế.
Ta không muốn kẻ thù được như ý nguyện.
Xe ngựa lắc lư trở về thành, đến cổng thành, không ngờ Vương Triết lại đang chờ ở đó.
Hắn vén rèm xe ta lên, dịu giọng nói:
“Ta đến đón nàng về.”