Chương 6 - Khi Nữ Phụ Bắt Đầu Yêu
Sau đó nữa, tôi bị anh đè lên tủ sách.
Trán nóng rực của anh chống vào tôi, hơi thở nóng bỏng phả bên tai.
Giọng khàn đến mức không giống bình thường.
“Đừng nhìn tôi như vậy.”
“Đừng dùng giọng điệu này nói chuyện với tôi.”
“Ninh Nguyệt, em phải biết, đối mặt với em, tôi căn bản không khống chế nổi chính mình.”
“Không cần khống chế…”
Đôi mắt đen sâu không thấy đáy như muốn nuốt chửng tôi.
Tôi vòng tay lên cổ anh, kiễng chân hôn lên môi anh.
Chỉ sau một giây chần chừ.
Anh lập tức đảo khách thành chủ, ôm chặt eo tôi, kéo tôi vào lòng anh.
Nụ hôn rất nặng, hai chân tôi mềm nhũn.
Anh bế tôi lên.
Trong trạng thái hoàn toàn lơ lửng, hai chân tôi theo bản năng kẹp chặt eo anh.
Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng nói: “Bố mẹ, hai người đang làm gì vậy?”
13
Tôi đẩy anh một cái.
Nhưng anh lại siết chặt cánh tay, môi lưỡi áp lấy tôi, nuốt hết những lời tôi muốn nói.
“Tiểu tổ tông, đừng đi làm phiền bố mẹ con.”
Dì giúp việc vội vàng dẫn Tống Dĩ Nhiên đi.
Tống Dĩ Nhiên lẩm bẩm: “Họ đang làm gì vậy? Tại sao mẹ lại vào phòng bố?”
“Đang tâm sự, lớn lên con sẽ biết.”
Thật ra khi yêu qua mạng, tôi và Tống Nghiễn Trần cũng không phải chưa từng thảo luận sâu.
Những đêm ngột ngạt ấy.
Bên tai tôi cũng từng truyền đến hơi thở bị kìm nén của anh.
Hòa cùng giọng nói khàn khàn của anh lọt vào màng nhĩ.
“Bảo bối, em nói chuyện đi.”
Tôi đỏ bừng mặt, nhưng cũng sẽ đáp lại anh.
Lại khiến anh run rẩy thêm lần nữa.
“Bảo bối, muốn gặp em, rất muốn gặp em.”
Đến khi thật sự gặp mặt, ngay cả nắm tay tôi anh cũng đỏ mặt.
Hóa ra anh vẫn luôn nhẫn nhịn.
Vì sợ dọa tôi chạy mất, anh mới giả làm chính nhân quân tử.
“Có thể không?”
Anh đột nhiên dừng lại, đuôi mắt nhuốm màu đỏ chưa tan.
“Em không ghét tôi nữa sao?”
“Không ghét.”
[Tống Nghiễn Trần, anh còn ngẩn ra làm gì?!]
[Làm làm làm.]
Trong phòng tắm, không khí bị ép đến mỏng manh.
Áo ngủ bị đẩy cao.
Tôi bị hôn đến toàn thân mềm nhũn.
Đầu ngón tay bám lên gạch men trơn ướt, rồi lại bị hơi nóng làm co lại.
Hơi nước từ khe cửa phòng tắm lan ra, làm mọi thứ nhòe thành những mảng màu mơ hồ.
Năm ngón tay ấn lên đó, để lại một đường viền ẩm ướt.
Rất nhanh lại bị làn hơi nước mới phủ kín, giống như chưa từng có gì xảy ra.
Chỉ có nhịp tim là rõ ràng.
Từng nhịp, từng nhịp, đập trong lồng ngực, hòa cùng tiết tấu quấn quýt của anh, không phân rõ là của ai.
Cơ thể đang rơi xuống.
Lại được vớt lên.
Nước vẫn đang chảy.
Dấu vết trên cửa tan rồi lại tụ.
Tụ rồi lại tan.
…
14
Cuối cùng vẫn đưa Tống Dĩ Nhiên đi Disneyland.
Lúc ra cửa, Tống Dĩ Nhiên nhìn cổ tôi một lúc lâu, giọng sữa hỏi: “Mẹ, trong phòng bố có muỗi ạ?”
Tôi cắn môi.
“Ừ.”
Thằng bé cau mày nhỏ, nghiêm túc đề nghị: “Bố ngốc thật, muỗi cũng không biết đánh.”
“Hay là con ngủ cùng mẹ đi, như vậy con có thể giúp mẹ đánh muỗi.”
Tôi dở khóc dở cười.
Tống Nghiễn Trần bế thằng bé lên: “Bố nghe thấy hết bàn tính của con rồi.”
Chuyến đi này Tống Dĩ Nhiên vô cùng vui vẻ.
Đến mức khi phải đi học vẫn còn chưa thỏa mãn.
Cuối cùng còn đáng thương nhìn tôi, bắt tôi nhất định phải đến đón nó tan học.
Tôi đồng ý.
Chỉ là chọn quần áo rất lâu vẫn không chọn ra.
Vì vậy tôi thay theo cách mặc thường ngày, mặc một chiếc sườn xám màu trắng ánh trăng.
Tóc được búi lệch thành đuôi ngựa thấp.
Tống Dĩ Nhiên đeo cặp nhỏ chạy ra, nhìn thấy tôi, đôi mắt lập tức sáng lên.
“Mẹ!”
Đám trẻ kinh ngạc kêu lên: “Oa, Tống Dĩ Nhiên, mẹ cậu là tiên nữ sao?”
Khóe miệng thằng bé không ép xuống được.
Lại cố gắng giả vờ bình tĩnh, chỉnh lại cổ áo của mình.
“Mẹ tớ đúng là đẹp, nhưng cũng không khoa trương như các cậu nói đâu.”
Thằng bé dừng một chút, giọng mang theo chút khoe khoang nho nhỏ.
“Mẹ tớ là chuyên viên phục chế văn vật, siêu lợi hại!”
“Bố tớ nói, cái này gọi là khí chất.”
“Trước đây mẹ tớ bận công việc, gần đây không bận nữa mới đến đón tớ.”
“Vốn dĩ tớ đã nói với các cậu là tớ có mẹ rồi, các cậu còn không tin!”
Nói xong, thằng bé đi tới nắm tay tôi, nắm rất chặt.
Tôi cúi người hôn thằng bé một cái.
Vừa ngẩng đầu, tôi nhìn thấy Tống Nghiễn Trần đứng cách đó không xa.
Anh cao, chân dài, cứ yên lặng đứng ở đó, ánh mắt vượt qua đám người, rơi trên người chúng tôi.
Tống Dĩ Nhiên chạy qua anh đưa tay xoa đầu nó, sau đó đi về phía tôi.
Đưa tay ra.
Bình luận cảm thán:
[Một nhà ba người thật sự ấm áp quá.]
[Haiz, sớm như vậy có phải tốt hơn không? Hai người thật lòng yêu nhau lại lãng phí bao nhiêu thời gian.]
[Nữ phụ cũng đúng là đầu heo, người khác nói gì cô ấy cũng tin.]
[Cũng không thể chỉ trách cô ấy được nhỉ? Chúng ta có góc nhìn thượng đế, còn cô ấy thì cái gì cũng không biết. Nhiều chuyện trùng hợp như vậy xảy ra, lại thêm cha mẹ ngày nào cũng châm ngòi ly gián, cô ấy ghét nam chính cũng có thể hiểu được.]
[Hơn nữa chuyện bỏ thuốc này, nam chính mạnh như vậy còn không tra ra, nữ phụ lại không có bàn tay vàng, sao cô ấy biết được?]