Chương 6 - Khi Nụ Hôn Trở Thành Đòn Trả Thù
Nghe thấy tiếng khóa cửa, tôi vô thức đứng dậy định trở về phòng dành cho khách.
“Đợi một chút.”
Anh gọi tôi lại.
Áo khoác còn chưa cởi, anh đã bước nhanh tới, trong tay xách một chiếc túi giấy.
“Đi ngang qua cửa hàng bánh ngọt em thích nên tôi mua cho em một miếng bánh phô mai.”
Anh đặt túi giấy lên bàn trà, đẩy đến trước mặt tôi.
Đó là cửa hàng mà khi yêu nhau, tôi từng thuận miệng nói mình thích.
Trước đây anh chưa bao giờ nhớ nổi tên cửa hàng.
“Cứ để đó đi.”
Tôi tiếp tục lật tài liệu.
Dường như người cảm thấy lúng túng chỉ có tôi.
Lục Tư Hàn không hề cảm thấy như vậy.
Một đêm nọ trời trở lạnh, tôi cuộn mình trong phòng dành cho khách xem điện thoại, nghe thấy tiếng anh lục ngăn kéo trong phòng khách.
Một lát sau, anh gõ cửa bước vào, trong tay cầm một túi chườm nóng, bên ngoài còn bọc một chiếc khăn khô.
“Chườm vào vết thương cũ trên chân đi. Trời lạnh sẽ đau.”
Anh đặt túi chườm nóng lên tủ đầu giường.
Đứng vài giây, thấy tôi không động vào, anh lại đẩy sâu vào trong một chút.
“Không cần.”
Tôi nói.
Anh đứng tại chỗ, yết hầu chuyển động mấy lần, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ xoay người khép cửa lại.
Ngày hôm sau, anh mang về một con mèo nhỏ, đặt trong lồng vận chuyển dưới sàn phòng khách.
“Trước đây em nói muốn nuôi mèo.”
Tôi ngồi xổm xuống nhìn con mèo màu trắng sữa.
Nó nhút nhát co lại trong góc, đôi mắt xanh ướt át.
Anh đứng bên cạnh, trong giọng nói có chút lấy lòng khó nhận ra:
“Tôi đã hỏi cửa hàng thú cưng. Con này ngoan nhất, thích hợp ở bên cạnh con người.”
Tôi đưa tay vuốt đầu con mèo.
Nó cọ vào ngón tay tôi, khe khẽ kêu một tiếng.
Nếu sau đó không nhìn thấy một cuốn album cũ bị bỏ lại trong phòng làm việc của anh, tôi sẽ không biết thời đại học Thẩm Diệu cũng từng nuôi một con mèo giống hệt như vậy.
Trong ảnh, cô ta ôm con mèo ấy, cười vô cùng rạng rỡ.
Bên cạnh là nét chữ quen thuộc của anh:
Mèo của Diệu Diệu, tên là Tuyết Cầu.
Ngày tháng ghi trên ảnh là tám năm trước.
Nhãn hiệu thức ăn cho mèo mà anh mua cũng giống loại Thẩm Diệu từng dùng năm đó.
Lục Tư Hàn bưng một đĩa sữa dê đã hâm nóng từ trong bếp ra, ngồi xổm cạnh tôi, thăm dò đưa cho tôi.
“Nó vẫn chưa cai sữa, phải dùng ống tiêm để đút. Em thử không?”
Nhìn người đàn ông đang ngồi xổm dưới đất, vụng về cầm đĩa sữa, tôi lại thất thần.
“Anh tự cho nó ăn đi.”
Tôi đứng lên.
“Em có việc phải ra ngoài.”
Tay anh cầm đĩa sữa cứng đờ giữa không trung.
8
Khi ra ngoài, ánh mặt trời chói đến mức khiến mắt tôi hoa lên.
Tôi đi gặp luật sư.
Không ngờ người đó lại là Chu Tự Bạch.
Anh ấy là đàn anh thời đại học của tôi.
Năm tốt nghiệp, chúng tôi từng yêu nhau.
Sau đó anh ấy muốn ở lại trường làm nghiên cứu, còn tôi một lòng muốn vào doanh nghiệp, nên hai người chia tay trong hòa bình.
Không ngờ khi gặp lại, chúng tôi đều đang ở Kinh Thành.
Anh ấy mỉm cười:
“Lâu rồi không gặp.”
Tôi hỏi:
“Không ngờ anh lại đến Kinh Thành.”
Chu Tự Bạch nói:
“Anh vào làm tại một văn phòng luật, đã được hai năm rồi.”
Anh ấy dừng lại, nhìn phiếu tư vấn tôi đã điền rồi hỏi:
“Em kết hôn rồi sao?”
Tôi gật đầu.
“Chuẩn bị ly hôn. Không ngờ luật sư lại là anh.”
Sau khi tùy ý trò chuyện vài câu, chúng tôi đi vào vấn đề chính.
Tôi đẩy bản in lịch sử trò chuyện và hồ sơ khám bệnh mấy lần trước sang.
Anh ấy không hỏi nhiều, chỉ sau khi xem xong mới nhẹ giọng nói:
“Em đã phải chịu ấm ức rồi.”
Sau khi kết thúc, chúng tôi đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Anh ấy tiễn tôi đến cửa văn phòng luật, vừa định chào tạm biệt thì Lục Tư Hàn đột nhiên bước ra từ thang máy.
Người đàn ông bước nhanh đến trước mặt tôi, không cho phép phản kháng mà giữ chặt cổ tay, kéo tôi về phía mình một bước.
Trên mặt anh là nụ cười như có như không khi nhìn Chu Tự Bạch.