Chương 5 - Khi Nỗi Đau Gõ Cửa
Ngược lại Chu Tình Tuyết thì thỉnh thoảng có đăng.
Vì vậy, Tô Nhã Nhan đã dùng tài khoản phụ theo dõi Weibo của cô ta.
Hôm nay.
Tô Nhã Nhan nhìn thấy Chu Tình Tuyết đăng một bài Weibo.
“Cả hai đứa trẻ ở nhà đều bị cảm, bận rộn sứt đầu mẻ trán, mọi người cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe nhé.”
Bên dưới đều là những lời khen ngợi cô ta.
[Tình Tuyết đối xử với trẻ con thật tốt, làm mẹ kế mà được như cô thế này, đúng là quá tuyệt vời.]
[Tình Tuyết người đẹp tâm thiện.]
Tô Nhã Nhan nhìn thấy, cũng không kìm được trả lời một bình luận.
“Người tốt sẽ được báo đáp, chỉ là không biết hiện tại tình hình lũ trẻ thế nào rồi?”
Một lát sau, cô liền thấy Chu Tình Tuyết trả lời mình bằng một biểu tượng mặt cười.
“Sâm Bắc vừa nãy đã đưa tụi nhỏ đến bệnh viện Nhân dân rồi, chắc không có vấn đề gì lớn.”
Đọc được dòng bình luận của Chu Tình Tuyết, Tô Nhã Nhan mặc một chiếc áo phao dày cộm, bọc mình kín mít, khó nhọc đi về phía khoa nhi.
Nhưng đến khoa nhi không gặp được Tuyết Tuyết, mà lại chạm trán Hoắc Sâm Bắc.
Anh nhìn cô, có chút nghi hoặc.
“Sao em lại ở đây?”
Tô Nhã Nhan chậm rãi lên tiếng: “Tôi và chồng sắp cưới đang muốn chuẩn bị mang thai, muốn sinh thêm một đứa con nữa.”
“Nhưng tôi cũng lớn tuổi rồi, nên đến kiểm tra sức khỏe một chút.”
Nghe thấy những lời này, trong lòng Hoắc Sâm Bắc chợt cảm thấy nghẹn lại.
Một lúc lâu sau, anh mới nói.
“Rất tốt, em sắp có một gia đình mới rồi.”
Tô Nhã Nhan gật đầu, nở một nụ cười nhẹ nhõm.
“Ừm, cho nên anh có thể yên tâm, sau này tôi sẽ không còn nhung nhớ anh nữa.”
Nói xong, cô lại nhìn ra phía sau Hoắc Sâm Bắc một cái.
Vẫn không thấy Tuyết Tuyết đâu, Tô Nhã Nhan chuẩn bị rời đi.
“Nhã Nhan.”
Hoắc Sâm Bắc đột nhiên gọi cô lại: “Anh muốn hỏi em một câu.”
Bước chân của Tô Nhã Nhan khựng lại.
“Câu hỏi gì?”
Hoắc Sâm Bắc nhìn cô, từng chữ từng chữ.
“Năm năm trước, tại sao cô lại kiên quyết ly hôn với tôi như vậy?”
Chương 7
Nghe câu hỏi của Hoắc Sâm Bắc, Tô Nhã Nhan sững sờ.
Năm năm trước, sau khi biết Hoắc Sâm Bắc thích Chu Tình Tuyết, Tô Nhã Nhan đã đề nghị ly hôn.
Nhưng Hoắc Sâm Bắc lại không đồng ý.
Anh nói anh sẽ giấu Chu Tình Tuyết vào trong lòng, sẽ không để Chu Tình Tuyết làm ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân của hai người.
Nhưng Tô Nhã Nhan vẫn kiên quyết ly hôn.
Không ngờ đã nhiều năm trôi qua Hoắc Sâm Bắc lại hỏi vấn đề này.
Tô Nhã Nhan suy nghĩ một chút, chậm rãi lên tiếng.
“Vì anh bị dị ứng hải sản, nhưng lại bất chấp khó chịu để bóc tôm cho cô ấy.”
“Vì anh chưa bao giờ thích mèo, nhưng lại sẵn sàng mang con mèo của Chu Tình Tuyết về nhà nuôi khi cô ấy đi công tác.”
“Vì trong thư mục video yêu thích của anh, toàn là những video cắt ghép của anh và cô ấy.”
“Vì anh mắc bệnh sạch sẽ, nhưng khi cô ấy uống say nôn lên áo vest của anh, anh lại tự tay giặt sạch chiếc áo vest đó rồi cất giữ thật cẩn thận.”
Hoắc Sâm Bắc chấn động.
Anh không ngờ vào năm năm trước, Tô Nhã Nhan đã biết được nhiều chuyện đến vậy.
Rất lâu, rất lâu sau đó.
Hoắc Sâm Bắc mới áy náy mở lời: “Nhã Nhan, xin lỗi.”
Nhưng Tô Nhã Nhan lại mỉm cười.
“Không có gì phải xin lỗi cả, trước đây chúng ta đều đã thống nhất rồi, ai có người mình thích thì sẽ ly hôn.”
Cô ngừng một lát, lại nói tiếp.
“Trước đây em rất thích anh, nhưng bây giờ đã hoàn toàn buông bỏ anh rồi.”
Hoắc Sâm Bắc nghe vậy, không biết vì sao cổ họng lại thấy khô khốc.
Lại qua một hồi lâu, anh khẽ gật đầu.
“Ừ, là anh không đủ tốt.”
Tô Nhã Nhan nhìn anh.
“Được rồi, không ôn chuyện cũ nữa, chồng sắp cưới của tôi thấy sẽ ghen mất.”
“Tôi đi trước đây, anh chăm sóc tốt cho Tuyết Tuyết nhé.”
Có lẽ vì đã nói hết được những tủi thân trong suốt năm năm qua nên ngay khoảnh khắc quay lưng, cô chợt thấy lòng mình thật nhẹ nhõm.
Nhưng vừa về đến phòng bệnh, cơ thể Tô Nhã Nhan đã không thể gắng gượng thêm được nữa.
Ngã khuỵu xuống giường.
Máu không ngừng trào ra từ chóp mũi và miệng, nhuộm đỏ cả một mảng ga trải giường trắng muốt.
Cô muốn đưa tay bấm chuông gọi y tá, nhưng tay lại chẳng nhấc nổi lên.
Ý thức của Tô Nhã Nhan ngày càng trở nên mơ hồ, trong cơn hoảng hốt, cô nhìn thấy bố mẹ mình, còn có Tuyết Tuyết và Hoắc Sâm Bắc đang bước về phía mình.
Cùng lúc đó.
Những hình ảnh từ khi còn bé đến lớn, như chiếc đèn kéo quân trước mắt cô, liên tục đan xen.
Lúc này, cô nghe thấy có người lo lắng nói: “Mau đi thông báo cho người nhà bệnh nhân, bệnh nhân nguy kịch rồi!”
Ngay sau đó có người trả lời.
“Bệnh nhân này chỉ có một cô con gái sáu tuổi thôi.”
Nghe nhắc đến con gái, Tô Nhã Nhan bỗng cảm thấy không cam tâm.
Cô vẫn chưa muốn chết, không muốn rời đi sớm như vậy, không muốn Tuyết Tuyết không còn mẹ nữa…
Nhưng cơ thể cô như rơi xuống nước, không ngừng chìm sâu.
“Nhã Nhan ——”
Ngay trước khi ý thức Tô Nhã Nhan hoàn toàn chìm vào bóng tối, cô chợt nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc.
Sau đó, tay cô buông thõng xuống một cách nặng nề.
Trong phòng bệnh vang lên một tiếng “tút——” kéo dài.
Chiếc máy theo dõi nhịp tim của Tô Nhã Nhan đã hoàn toàn biến thành một đường thẳng!
…