Chương 15 - Khi Nỗi Đau Chạm Đến Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trên giấy tóm tắt ra viện, bác sĩ viết in đậm dòng chữ: “Đề nghị người nhà cho bệnh nhân xét nghiệm công thức máu định kỳ. Nếu có bất thường, phải quay lại bệnh viện ngay và nhanh chóng tiến hành chọc hút tủy xương.”

Vậy mà, kể từ đó, trọn vẹn hai năm trời.

Bệnh án của Cố Niệm là một tờ giấy trắng.

Thằng bé chưa từng quay lại bệnh viện đó tái khám lấy một lần.

Mãi cho đến một năm trước, khi thằng bé bị chảy máu chân răng và xuất huyết dưới da liên tục mới được đưa vào phòng cấp cứu.

Khi đó, mọi chuyện đã quá muộn màng.

Chẩn đoán bệnh máu trắng như một bản án tử, tuyên bố kết cục cho số phận của thằng bé.

Tôi nhìn bệnh án bị bỏ trống suốt hai năm trời, trái tim như bị xé toạc, máu me đầm đìa.

Ngu ngốc!

Quá ngu ngốc và ích kỷ!

Cố Duy, sao anh ta dám!

Sao anh ta dám dùng cái gọi là “không nỡ” của mình để đánh cược sức khỏe và mạng sống của một đứa trẻ!

Nếu ba năm trước họ nghe lời bác sĩ, tiến hành kiểm tra.

Nếu họ phát hiện sớm hơn, điều trị sớm hơn.

Niệm Niệm căn bản đã không phải ra nông nỗi này!

“Không chỉ có thế.” Giọng Chu Diễn kéo tôi về từ sự phẫn nộ và bi thương tột độ.

Từ trong phong bì, anh rút thêm vài tờ giấy.

Đó là những hồ sơ khám ngoại trú rải rác từ hồi Cố Niệm còn nhỏ hơn.

Một tuổi rưỡi, ngã cầu thang, trán khâu ba mũi.

Hai tuổi, uống nhầm chất tẩy rửa, phải rửa dạ dày.

Hai tuổi rưỡi, bị nước sôi dội vào tay lúc chơi đùa, phỏng độ 2.

Hết tai nạn này đến tai nạn khác, hết tổn thương này đến tổn thương khác.

Kinh tâm động phách.

“Đây không phải là tuổi thơ mà một đứa trẻ được chăm sóc tử tế nên có.” Giọng Chu Diễn lạnh như băng, “Cái này gọi là lơ là giám hộ. Thậm chí có thể coi là bạo hành.”

Bạo hành.

Hai từ này như nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.

Tôi ôm khư khư xấp bệnh án, tưởng tượng ra cảnh con tôi trong suốt 5 năm trời đã phải sống một cuộc đời nơm nớp lo sợ, đầy rẫy thương tích như thế nào.

Những đoạn video mà Bạch Nguyệt khoe khoang, những khoảnh khắc tưởng chừng tốt đẹp ấy, đằng sau lại ẩn chứa sự thật đáng ghê tởm nhường này.

Cô ta không phải là một người mẹ tốt.

Cô ta căn bản không xứng làm mẹ!

Cô ta chỉ là một tên trộm cướp lấy những thứ không thuộc về mình, một kẻ cắp không hề biết trân trọng những gì mình lấy được!

“Hiểu Hiểu.” Chu Diễn nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay anh truyền đến một sức mạnh vô tận, “Bây giờ, trong tay chúng ta đã có toàn bộ bằng chứng định tội bọn họ.”

“Thứ nhất, tội đánh cắp và mua bán trẻ sơ sinh. Đây là trọng tội hình sự, chủ mưu là Trương Lan, đồng phạm là Cố Duy và Bạch Nguyệt.”

“Thứ hai, tội làm giả hồ sơ y tế, cố ý gây thương tích. Đối tượng là Trương Lan và Cố Duy.”

“Thứ ba, tội lơ là giám hộ, bạo hành trẻ vị thành niên. Đối tượng là Bạch Nguyệt và Cố Duy.”

“Có những thứ này, chúng ta hoàn toàn không cần đàm phán bất kỳ điều kiện nào với họ nữa.”

Ánh mắt Chu Diễn sắc như dao sắc.

“Chúng ta có thể báo cảnh sát ngay lập tức, giao nộp toàn bộ chứng cứ cho cơ quan công an. Sau đó, nộp đơn lên tòa án xin thay đổi quyền nuôi dưỡng Cố Niệm.”

“Một khi quyền nuôi dưỡng được chuyển sang tên em, với tư cách là người giám hộ hợp pháp duy nhất của thằng bé, em có quyền quyết định mọi phương án điều trị. Còn Cố Duy và Bạch Nguyệt sẽ mất đi hoàn toàn mọi quyền lợi đối với đứa trẻ này.”

“Còn về việc hiến tủy,” Chu Diễn dừng lại một chút, nhìn bụng tôi, ánh mắt trở nên vô cùng dịu dàng, “Chúng ta có thể đợi. Đợi đến lúc con của chúng ta chào đời bình an, đợi cơ thể em hoàn toàn hồi phục. Chúng ta có thể dùng những nguồn lực y tế tốt nhất để duy trì sự sống cho Niệm Niệm trước.”

“Chúng ta không việc gì phải vội. Kẻ phải vội là bọn họ.”

Tôi thẫn thờ nhìn Chu Diễn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)