Chương 6 - Khi Nỗi Đau Chạm Đáy

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cô ta xám xịt thu dọn đồ rời khỏi thành phố này, từ đó không còn xuất hiện nữa.

Xử lý xong Hứa Uyển Như, Cố Lẫm Xuyên bắt đầu tìm Thẩm Chi.

Anh ta tới tứ hợp viện.

Ổ khóa đã được thay mới từ lâu.

Anh ta gõ cửa rất lâu nhưng không có ai trả lời.

Anh ta tới nhà tang lễ.

Nhân viên nói tro cốt đã được người nhà nhận đi từ lâu, thủ tục đầy đủ.

Anh ta tới viện thiết kế nơi Thẩm Chi từng làm việc.

Phòng nhân sự nói một tuần trước cô đã nộp đơn nghỉ việc, đi rất dứt khoát, ngay cả tiền lương cũng không nhận.

Anh ta bảo Trần phó quan điều tra tung tích của cô.

Phát hiện cô thuê một căn hộ một phòng ngủ ở ngoại ô thành phố, ngày nào cũng sống khép kín, gần như không ra ngoài.

Cố Lẫm Xuyên lái xe đến khu chung cư cũ ấy, ngồi dưới lầu chờ suốt một đêm.

Chương 9

Đêm cuối thu rất lạnh.

Gió luồn qua khe cửa xe, quất vào mặt đau rát.

Nhưng anh ta không cảm thấy lạnh.

Anh ta nhìn ô cửa sổ sáng ánh đèn vàng ấm áp suốt cả đêm.

Trong đầu hết lần này đến lần khác hiện lên chuyện quá khứ.

Anh ta nhớ ngày kỷ niệm ba năm kết hôn.

Anh ta để cô chờ suốt năm tiếng ở nhà khách quân khu.

Khi về, cô không làm loạn, chỉ đỏ mắt hỏi anh ta có phải Hứa Uyển Như quan trọng hơn cô không.

Lúc đó anh ta trả lời thế nào?

Anh ta nói:

“Em có thể hiểu chuyện một chút không?”

Sau đó tiện tay ném cho cô chiếc hộp nhung, bảo cô đừng giận dỗi nữa.

Bây giờ nghĩ lại, ánh sáng trong mắt cô khi ấy có lẽ đã bắt đầu tắt.

Sáng hôm sau, Thẩm Chi xách túi rác xuống lầu.

Thấy xe anh ta, bước chân cô khựng lại một chút.

Sau đó giống như không nhìn thấy, đi thẳng tới thùng rác vứt đồ rồi quay người trở về tòa nhà.

“Thẩm Chi!”

Cố Lẫm Xuyên đẩy cửa xe đuổi theo, chắn trước mặt cô.

Cô mặc một chiếc áo khoác cũ màu trắng kem.

Tóc đã cắt ngắn đến vai.

Trông gầy đi rất nhiều, cằm cũng nhọn hẳn.

Cô ngẩng mắt nhìn anh ta, ánh mắt nhạt nhòa như nhìn một người hàng xóm bình thường:

“Thủ trưởng Cố có việc gì?”

“Chúng ta nói chuyện đi.”

Giọng Cố Lẫm Xuyên khàn khàn.

Trong mắt đầy tia máu đỏ, cằm phủ một lớp râu xanh.

“Xin lỗi. Chuyện trước đây là anh sai.”

“Em muốn bồi thường gì, anh đều có thể cho.”

“Nhà, tiền tiết kiệm, công việc, chỉ cần em nói.”

Thẩm Chi khẽ cười.

Nụ cười rất nhạt, không chạm tới đáy mắt.

“Bồi thường?”

“Cố Lẫm Xuyên, mẹ tôi có thể sống lại không?”

Chương 10

Yết hầu Cố Lẫm Xuyên khẽ chuyển động.

Trong cổ họng giống như bị nhét đầy bông, một lời cũng không nói được.

“Nếu không thể, vậy thì chẳng còn gì để nói.”

Cô vòng qua anh ta, đi về phía trước hai bước rồi dừng lại, quay lưng nói:

“Luật sư của tôi đã nộp đơn ly hôn lên tòa rồi. Nếu anh chịu phối hợp thì mau ký.”

“Nếu không phối hợp thì chờ tòa phán.”

“Dù sao kết quả cũng giống nhau.”

“Anh không ly hôn.”

Cố Lẫm Xuyên buột miệng.

Ngay cả bản thân anh ta cũng sững người.

Trước đây anh ta luôn cảm thấy Thẩm Chi quá ồn ào, quá tùy hứng, không dịu dàng hiểu chuyện bằng Hứa Uyển Như.

Anh ta luôn nghĩ chỉ cần cô an phận hơn một chút, cuộc sống cứ thế chắp vá mà tiếp tục.

Nhưng đến lúc thật sự sắp mất cô, anh ta mới nhận ra mình hoàn toàn không thể chấp nhận.

Anh ta đã quen trong nhà có mùi hương của cô.

Quen mỗi khi về muộn, phòng khách vẫn để lại một ngọn đèn.

Quen mỗi lần cô giận dỗi, anh ta sẽ nhíu mày nói:

“Đừng làm loạn.”

Những chuyện nhỏ nhặt vốn đã trở thành thói quen ấy, hóa ra từ lâu đã là một phần cuộc đời anh ta.

Thẩm Chi giống như nghe thấy một câu chuyện cười lớn, quay đầu nhìn anh ta:

“Không ly hôn?”

“Cố Lẫm Xuyên, dựa vào đâu anh nghĩ tôi còn muốn sống tiếp với anh?”

“Dựa vào việc anh hại chết mẹ tôi?”

“Hay dựa vào việc vì một người phụ nữ khác, anh để tôi ôm tro cốt mẹ trong nhà tang lễ, đến tiền mai táng cũng phải cầm nhẫn cưới mới đủ?”

Cô lấy từ túi ra một tờ cuống phiếu cầm đồ nhăn nhúm, đưa tới trước mặt anh ta.

“Chiếc nhẫn kỷ niệm ba năm kết hôn, cầm được một trăm hai mươi nghìn.”

“Vừa đủ tiền mai táng, phí lưu thi thể và số viện phí còn nợ của mẹ tôi.”

“Còn ba nghìn, tôi dùng trong nửa tháng.”

“Cố Lẫm Xuyên, anh biết cảm giác không có tiền ăn cơm là thế nào không?”

Chương 11

“Anh biết cảm giác ôm hộp tro cốt của mẹ mình, ngay cả tiền bắt taxi cũng phải tính toán từng đồng là thế nào không?”

Cố Lẫm Xuyên nhìn tờ cuống phiếu đã ngả vàng ấy.

Tim anh ta đau thắt từng cơn, đau đến mức gần như đứng không vững.

Anh ta đưa tay muốn ôm cô.

Muốn kéo cô thật chặt vào lòng.

Muốn nói với cô từ nay về sau sẽ không bao giờ như vậy nữa.

Nhưng Thẩm Chi lùi lại một bước, tránh khỏi sự đụng chạm của anh ta.

“Đừng chạm vào tôi.”

Ánh mắt cô lạnh như băng.

“Cố Lẫm Xuyên, trước đây tôi làm ầm với anh, phát điên với anh là bởi vì tôi còn yêu anh, tôi còn hy vọng vào cuộc hôn nhân của chúng ta.”

“Nhưng đêm mẹ tôi mất, lúc hai mươi bảy cuộc điện thoại gọi đi đều không có người nghe, hy vọng đó đã chết rồi.”

“Cùng với mẹ tôi, chết trong rạng sáng hôm ấy rồi.”

“Thẩm Chi, cho anh thêm một cơ hội.”

Giọng anh ta run lên, mang theo sự cầu xin mà ngay cả bản thân cũng không nhận ra.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng