Chương 1 - Khi Nợ Nần Gõ Cửa Tình Yêu
Đầu óc tôi vốn khác người, bạn trai muốn thử lòng tôi nên lừa rằng anh đang nợ hai trăm triệu tệ.
Nghe xong, tôi chẳng những không giúp anh trả nợ mà còn bảo anh mau đưa hết tiền đang có cho tôi.
Anh ngơ ngác:
“Lâm An, em không định cùng anh trả nợ à?”
Tôi cạn lời, trừng mắt nhìn anh:
“Trả cái quái gì? Hai trăm triệu rồi còn phấn đấu làm gì nữa?”
“Anh cứ làm con nợ xấu cả đời đi.”
“Sau này lương chuyển hết vào thẻ em, ít nhất còn đảm bảo anh có cơm mà ăn.”
1
Sau kỳ thi đại học, bạn trai nói với tôi rằng gia đình anh phá sản rồi.
Anh nợ ngân hàng hai trăm triệu tệ.
Tôi kinh ngạc:
“Vậy chẳng phải anh thành con nợ xấu rồi sao?”
“Đúng.”
Bạn trai cụp mắt, đáp:
“Thẻ ngân hàng, biệt thự, xe, trang sức, quần áo đều bị tịch thu hết rồi.”
Tôi khó hiểu:
“Không để lại cho anh căn nhà nào à?”
“Chẳng phải phải đảm bảo cho người ta một căn nhà duy nhất để ở sao?”
Nghe vậy, bạn trai sững người.
Tôi lẩm bẩm:
“Không đúng, giờ hình như không còn quy định đảm bảo nhà ở duy nhất nữa, nhưng chắc cũng phải để lại cho anh mấy năm tiền thuê nhà chứ?”
Bạn trai chớp mắt, tiếp tục lắc đầu.
“Không có.”
Tôi gật đầu, nghĩ bụng có lẽ cách xử lý tài sản của người giàu khác với người bình thường như chúng tôi.
“Vậy hết cách rồi. Bây giờ anh còn bao nhiêu tiền?”
Bạn trai suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Chỉ còn một trăm nghìn.”
“Được, chuyển cho em.”
Anh ngơ ngác:
“Lâm An, em không định cùng anh trả nợ à?”
Tôi cạn lời trừng mắt nhìn anh:
“Trả cái quái gì? Hai trăm triệu rồi còn phấn đấu làm gì nữa?”
“Anh cứ làm con nợ xấu cả đời đi.”
“Mau chuyển tiền. Không chuyển, đợi đến lúc WeChat với Alipay của anh cũng bị khóa thì anh đến tiền sinh hoạt với học phí cũng chẳng còn.”
Dưới sự thúc giục của tôi, bạn trai chuyển cho tôi một trăm nghìn.
Tôi gửi số tiền đó vào một tài khoản ngân hàng mới mở.
Gửi xong, tôi kéo tay áo bạn trai.
“Có chuyện này hơi thất đức một chút, em muốn nói với anh.”
“Bây giờ anh còn vay tiền được qua mấy nền tảng cho vay trực tuyến không?”
Bạn trai trợn tròn mắt, trông vô cùng tủi thân:
“Em bảo anh làm chuyện kiểu đó à?”
Tôi chột dạ gãi đầu:
“Hình như đúng là hơi quá thật.”
2
Sau khi bạn trai chuyển tiền xong, tôi đưa cậu thiếu gia không nhà để về căn phòng trọ của mình.
Cố Thần có ngoại hình cực kỳ đẹp, dáng người cao ráo, khí chất cao quý, đứng trong căn phòng trọ chật chội đơn sơ của tôi kiểu gì cũng thấy không hợp.
Hồi còn đi học, Cố Thần đã rất được yêu thích.
Mặc dù miệng độc, tính tình kiêu căng.
Nhưng không chịu nổi việc gia cảnh anh quá tốt. Ngay cả ở trường quý tộc, bên cạnh anh cũng chưa bao giờ thiếu người vây quanh nịnh nọt.
Là học sinh được tuyển đặc cách của trường, từ trước đến nay tôi luôn kính nhi viễn chi với loại người này.
Chỉ là tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình đưa một Cố Thần như vậy về chỗ ở của mình.
Vì không có sofa nên Cố Thần chỉ có thể ngồi trên giường tôi.
“Em sống ở đây à? Đây chẳng khác gì ổ chuột, đến cái sofa nhà anh còn chẳng nhét vừa.”
“Đúng vậy, thành phố A tấc đất tấc vàng mà.”
Tôi thở dài, nhớ đến giá khách sạn vừa xem trên Meituan.
Tôi lặng lẽ lấy bộ ga giường bốn món mới mua ném cho anh.
“Làm quen sớm đi. Anh nên mừng vì đây không phải thành phố G, ít nhất không phải ngủ trong ổ gián.”
Tối hôm đó, Cố Thần còn căng thẳng hơn cả tôi.
Anh nằm sát mép giường, mắt thấy sắp rơi xuống đất.
Tôi đưa tay kéo anh trở lại, mặt anh lập tức đỏ bừng:
“Anh không thể ở khách sạn sao?”
“Không thể, không có tiền.”
“Có một trăm nghìn mà.”
“Không đủ. Anh không xe, không nhà, không tiền tiết kiệm, cũng không có việc làm. Số tiền này phải để dành.”
Nói xong, tôi vỗ nhẹ lưng Cố Thần dỗ dành:
“Ngoan nào bảo bối, ngủ đi, ngủ đi.”
Sáng hôm sau thức dậy, Cố Thần mang hai quầng thâm mắt.
Tôi vệ sinh cá nhân xong, vừa gặm bánh mì vừa nhìn anh ngồi bên giường buồn bực.
Tôi không giỏi an ủi người khác, chỉ có thể gọi anh qua ăn sáng.
Ăn xong, chúng tôi ngồi xe buýt đến trường nhận bằng tốt nghiệp.
Vừa vào lớp, Tống Dao đã chặn trước mặt tôi.
Ánh mắt cô ta đầu tiên rơi lên người Cố Thần, sau đó mới nhìn sang tôi.
“Lâm An, Cố Thần, chuyện đi du lịch tốt nghiệp chắc hai người cũng nghe rồi đúng không?”
“Mọi người đều định đi, hai người cũng đi cùng nhé?”
Không đợi Cố Thần trả lời, tôi đã giành nói trước:
“Không, bọn tôi không đi.”
Nụ cười trên mặt Tống Dao càng rõ hơn.
“Không đi à? Chẳng lẽ vì xót tiền, không nỡ bỏ khoản chi phí này?”
“Hay là nhà họ Cố phá sản rồi, cô chê Cố Thần sa sút nên đến giả vờ cũng chẳng muốn giả vờ nữa?”
“Tôi nhớ học bá Lâm được trường phát học bổng hai trăm nghìn mà.”
Trong phút chốc, tất cả mọi người có mặt đều nhìn sang.
3
Tôi lập tức cạn lời, bước lên chắn trước Cố Thần.
“Tống Dao, cô với Cố Thần là bạn bè, hiểu rõ hoàn cảnh của nhau đúng không?”
Tống Dao khó hiểu:
“Cô có ý gì?”
Tôi bật cười.
“Tôi còn muốn hỏi cô có ý gì đây?”
“Cô biết rõ Cố Thần là con nợ xấu, không được đi máy bay hay tàu cao tốc mà vẫn cứ bắt anh ấy tham gia chuyến du lịch tốt nghiệp.”
“Muốn làm nhục anh ấy à?”
“Hay mọi người cảm thấy cả đám ngồi máy bay, còn mình tôi phải cùng anh ấy chậm rì rì ngồi tàu hỏa ra nước ngoài thì trông hay ho lắm?”
Tống Dao ngơ ngác.
Mấy người bạn của Cố Thần bên cạnh cũng đứng hình tại chỗ.
Cảm nhận được ánh mắt khinh bỉ của tôi, Tống Dao khô khốc nói:
“Tôi quên mất.”
Mấy người bạn bên cạnh cũng vội vàng phụ họa:
“Đúng, đúng, bọn tôi làm sao biết cậu ấy không được đi máy bay?”
Tôi cười khẩy.
“Ôi chao, không biết mà cũng có mặt mũi nói ra à?”
“Thế mọi người thà để Cố Thần vay tiền tôi cũng nhất quyết bắt anh ấy đi du lịch, rốt cuộc có ý đồ gì?”
Tôi bước lên một bước, chìa tay về phía họ.
“Nếu thật lòng tốt bụng thì bây giờ bạn bè gặp khó khăn, có phải nên thể hiện một chút không?”
Tống Dao không dám tin nhìn tôi.
Cô ta nhìn Cố Thần rồi lại nhìn tôi, không thốt ra nổi câu nào.
Mấy người còn lại thấy vậy cũng lần lượt kiếm cớ rời đi.
Nhìn bóng lưng họ, tôi quay sang phàn nàn với Cố Thần:
“Em đã bảo đám đó không đáng tin mà.”
“Nhìn đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu của anh xem, vừa xảy ra chuyện là chạy nhanh hơn ai hết.”
“Mỗi đứa tiền tiêu vặt mấy triệu mà đến hai trăm nghìn cũng bắt anh tự bỏ.”
Cố Thần nuốt nước bọt, trên mặt xuất hiện vẻ kỳ quái.
Anh cân nhắc một lúc rồi nói:
“Có lẽ họ có lý do.”
“Lý do gì?”
Lần này Cố Thần im luôn.
Tôi kiễng chân, gõ đầu anh.
“Tỉnh táo lên đi. Tầng lớp như các anh làm gì có chuyện nói tình cảm, toàn là lợi ích cả.”
“Hơn nữa tính anh xấu như thế, chắc chắn họ đã bất mãn từ lâu. Không nhân lúc anh sa cơ mà đạp thêm mấy cái mới là lạ.”
“Anh có biết danh tiếng của mình ở trường thế nào không? Chắc chắn sau lưng họ còn bịa chuyện nói xấu anh nữa.”
Cố Thần trợn to mắt, mím chặt môi, rõ ràng bị lời tôi nói đả kích nặng nề.
4
Tôi không châm chọc nữa, kéo Cố Thần về nhà.
Nợ thì vẫn nợ, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Mặc dù hiện giờ trong mắt tôi, Cố Thần chính là một thanh niên thất nghiệp, không nhà cửa, còn cõng trên lưng khoản nợ hai trăm triệu.
Nhưng cũng đâu thể bảo anh đi chết.