Chương 6 - Khi Nhà Được Chia

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bố chồng đứng lên khỏi sofa, lưng đau đến mức không thể đứng thẳng.

Ông khom lưng bước tới trước mặt chồng.

Giơ tay vỗ vai anh.

“Đừng đi.”

“Ở lại.”

“Bố chia lại.”

Chồng quay mặt đi, dùng mu bàn tay lau mắt.

“Bố, con vẫn sẽ đi.”

Tay bố chồng khựng giữa không trung.

“Nhưng không phải vì giận.”

“Con thực sự muốn đi.”

“Vị trí công việc bên ấy tốt hơn bên này.”

“Ba năm sau con sẽ về.”

“Về rồi, con sẽ chăm sóc bố mẹ.”

“Nhưng chuyện của thằng hai, bố đừng tìm con nữa.”

“Nó phải tự gánh.”

“Nếu việc gì bố cũng gánh thay nó, cả đời này nó sẽ thành người vô dụng.”

Bố chồng đứng đó, tay chậm rãi hạ xuống.

Ông nhìn tôi.

Lại nhìn những chiếc thùng.

Cuối cùng gật đầu.

“Được.”

“Sủi cảo… hai đứa ăn đi.”

Ông quay người đi ra cửa.

Đến cửa, ông dừng lại.

Không quay đầu.

“Đi đường chú ý an toàn.”

Cửa đóng lại.

Tôi nghe bên ngoài có tiếng ho rất nhẹ.

Sau đó là tiếng bước chân.

Từng bước từng bước, càng lúc càng xa.

Chồng ngồi trên sofa, không động.

Sủi cảo trong túi nhựa vẫn còn nóng.

Nhân hẹ và trứng.

Món anh thích nhất hồi nhỏ.

10

Ngày xuất phát, sáu giờ sáng.

Trời vẫn chưa sáng hẳn.

Tôi và chồng xách hai chiếc túi cuối cùng xuống lầu.

Xe đã gọi từ tối qua đang đậu trước cổng khu nhà.

Tài xế giúp chúng tôi nhét vali vào cốp.

Trước khi lên xe, tôi quay đầu nhìn cửa sổ trên tầng.

Căn nhà đã sống năm năm.

Là nhà thuê.

Kết hôn năm năm, chúng tôi vẫn chưa có nhà của riêng mình.

Chồng lên xe theo.

“Đi thôi.”

Khi xe rời khỏi khu nhà, điện thoại tôi vang lên.

Mẹ chồng.

Tôi do dự một chút rồi nghe.

“Con dâu cả…”

Giọng mẹ chồng khàn đặc, giống như đã khóc cả đêm.

“Mẹ.”

“Hai đứa thật sự đi à?”

“Thật.”

“Đến nơi… gọi cho mẹ một cuộc.”

“Vâng.”

“Con… chăm sóc thằng cả nhé.”

“Nó từ nhỏ đã cứng đầu, không biết tự chăm sóc mình.”

Sống mũi tôi cay lên.

“Con biết.”

Mẹ chồng nghẹn ngào ở đầu dây bên kia.

“Cả đời này mẹ… đã làm vài chuyện hồ đồ.”

“Con đừng hận mẹ.”

Tôi không nói.

Hận sao?

Nói không hận là giả.

Nhưng ít nhất cuộc điện thoại này chứng minh bà đã nghĩ thông được một chút.

Dù chỉ một chút.

“Mẹ, con cúp máy nhé.”

“Ừ… đi đường cẩn thận.”

Cúp điện thoại, chồng không hỏi ai gọi.

Anh biết.

Xe đến ga tàu.

Chúng tôi phải đi tàu cao tốc đến tỉnh lỵ trước, sau đó chuyển sang máy bay.

Lúc vào ga, điện thoại chồng cũng reo.

Anh lấy ra nhìn.

Là em chồng.

Anh nghe.

“Anh!”

Giọng em chồng vô cùng gấp gáp.

“Anh, Tiểu Liễu bỏ đi rồi!”

Chồng vẫn bước về phía cổng kiểm tra an ninh.

“Ý gì?”

“Cô ta cuỗm hết sổ tiết kiệm với thẻ ngân hàng trong nhà đi rồi!”

“Tối qua nhân lúc em ngủ, cô ta thu dọn hành lý rồi biến mất!”

“Điện thoại cũng tắt!”

“Em đến nhà mẹ cô ta rồi, không có người!”

“Anh, anh giúp em nghĩ cách đi!”

Chồng xếp hàng ở cổng kiểm tra an ninh, giọng vẫn rất bình tĩnh.

“Giấy tờ nhà đâu?”

Đầu dây bên kia im lặng một giây.

“Còn… còn.”

“Cô ta không lấy?”

“Không… cô ấy muốn sang tên, em không đồng ý nên chưa kịp thêm tên cô ấy.”

“Vậy là được.”

“Được cái gì?! Cô ta lấy hết tiền của em rồi!”

“Bao nhiêu?”

“Hơn tám mươi nghìn!”

“Em có bảy căn nhà.”

“Nhà đâu thể lấy ra ăn…”

“Bán một căn.”

“Anh!”

“Rốt cuộc anh có giúp em không?”

Chồng đi đến cửa kiểm tra, đưa căn cước cho nhân viên.

“Thằng hai, anh không giúp được.”

“Anh đang ở ga tàu.”

“Mười phút nữa soát vé.”

“Anh…”

“Đi tìm bố mẹ.”

“Hoặc báo cảnh sát.”

“Anh chỉ làm được đến vậy.”

“Anh! Anh cứ thế đi thật à?! Anh không quản em nữa sao?!”

Chồng lấy điện thoại khỏi tai.

Nhìn màn hình một cái.

Sau đó cúp máy.

Tôi đứng cạnh anh, đặt túi lên băng chuyền.

“Tiểu Liễu chạy rồi?”

“Ừ.”

“Lấy tiền đi?”

“Ừ.”

“Anh không bất ngờ?”

“Có gì đáng bất ngờ.”

Anh cất điện thoại vào túi.

“Loại người đó, từ ngày đầu tiên vào cửa anh đã nhìn ra.”

“Trong mắt chỉ có tiền.”

“Hôm chia nhà, cô ta thúc sang tên, anh đã biết sớm muộn cũng có chuyện.”

“Chỉ là không ngờ nhanh như vậy.”

Tôi nhớ lại nụ cười của Tiểu Liễu hôm chia nhà.

Nụ cười đó.

Bây giờ cuối cùng tôi cũng hiểu nó có ý nghĩa gì.

Là cảm thấy mình thắng rồi.

Cảm thấy mình lấy đúng chồng, đứng đúng phe.

Cảm thấy tôi và chồng mới là những kẻ bị bỏ rơi, không đáng giá.

Còn bây giờ?

Tiền bị cuỗm mất.

Người chạy rồi.

Bảy căn nhà trống, chưa thể ở, muốn bán cũng không bán nhanh được.

Tiền vật lý trị liệu của bố chồng không ai trả.

Tuổi già của mẹ chồng không ai chăm.

Tất cả đều đè lên vai cậu ta.

Cổng soát vé mở.

Chúng tôi xếp hàng vào ga.

Chồng đi trước, tôi theo sau.

Đi được mấy bước, anh đột nhiên dừng lại.

“Em nói xem, lúc đầu nếu bố chia đều nhà thì sẽ thế nào?”

“Không biết.”

“Chắc cũng chẳng khác.”

“Có chia đều thì Tiểu Liễu vẫn sẽ gây chuyện.”

“Nhưng ít nhất anh không cần phải đi.”

Lúc nói câu ấy, giọng anh rất nhẹ.

Tôi nghe ra rồi.

Không phải anh không muốn ở lại.

Mà là anh không thể ở lại.

Nếu ở lại, anh sẽ mãi là người đứng ra gánh hậu quả.

Mãi là người bị mọi người xem sự hy sinh là đương nhiên.

Anh buộc phải đi.

Chỉ khi anh đi, tất cả mọi người mới tỉnh ra.

11

Tàu khởi hành.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)