Chương 1 - Khi Nguyện Vọng Bị Phá Hủy
Trong năm phút cuối cùng của thời hạn đăng ký nguyện vọng, người bạn lớn lên cùng tôi từ nhỏ đột nhiên tắt nguồn máy tính của tôi.
Ngay sau đó, cậu ta lại hắt một cốc Americano đá vào thùng máy.
Khói trắng lập tức bốc lên.
Tôi sững sờ tại chỗ.
“Cố Thừa Dã, cậu điên rồi sao?”
Cậu ta lại thở phào nhẹ nhõm.
“Tâm Dao thấp hơn cậu hai điểm.”
“Năm nay trường đó chỉ tuyển hai người trong tỉnh, vừa đủ để tôi và cô ấy vào trước.”
Đầu óc tôi vang lên một tiếng ong.
“Thế còn tôi?”
Cố Thừa Dã im lặng hai giây.
“Dù sao cậu học lại một năm cũng thi đỗ được.”
“Nhưng Tâm Dao không giống cậu, tâm lý cô ấy không tốt, bỏ lỡ lần này cô ấy sẽ suy sụp mất.”
1
Mùi khét từ thùng máy vẫn chưa tan hết.
Toàn thân tôi run lên.
Cố Thừa Dã dường như cũng nhận ra bầu không khí không ổn.
Cậu ta tiến lại gần tôi hơn một chút.
“Thanh Hòa, tôi biết chuyện này không công bằng với cậu.”
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta.
“Cậu cũng biết là không công bằng sao?”
Yết hầu Cố Thừa Dã khẽ chuyển động.
“Nhưng Tâm Dao thật sự rất khó khăn, tôi không còn cách nào khác.”
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang lảng tránh ấy.
“Cho nên cậu phá hủy nguyện vọng của tôi?”
Cố Thừa Dã im lặng hai giây.
“Thành tích của cậu luôn tốt hơn cô ấy.”
“Học lại một năm đối với cậu hoàn toàn không đáng là gì.”
“Hơn nữa, tôi sẽ đợi cậu.”
Cậu ta nói rất nghiêm túc, cứ như đang hứa hẹn một sự bù đắp to lớn nào đó.
“Đợi tôi?”
Tôi đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười.
“Cố Thừa Dã, có phải cậu cảm thấy mình đặc biệt vĩ đại không?”
“Hy sinh tôi để tác thành cho người khác, sau đó bố thí thêm một câu rằng sẽ đợi tôi.”
“Có phải tôi còn phải cảm ơn cậu không?”
Sắc mặt Cố Thừa Dã trở nên khó coi.
“Thanh Hòa, cậu đừng nói như vậy.”
“Tôi chỉ muốn giúp cô ấy.”
Đúng lúc này, điện thoại của cậu ta đột nhiên vang lên.
Là Ngô Tâm Dao gọi tới.
Cố Thừa Dã gần như lập tức bắt máy.
Cuộc gọi vừa được kết nối, đầu bên kia đã truyền tới giọng nói nghẹn ngào.
“Thừa Dã, Đậu Đậu cứ nôn mãi.”
“Tôi sợ lắm.”
Sắc mặt Cố Thừa Dã lập tức thay đổi.
“Tâm Dao, cậu đừng sợ, tôi tới ngay.”
Sau khi cúp máy, cậu ta nhìn tôi một cái.
“Chó của Tâm Dao bị tiêu chảy.”
“Cô ấy ở nhà một mình nên sợ.”
Tôi sững người hai giây rồi đột nhiên bật cười.
Nguyện vọng của tôi không còn.
Cậu ta không vội.
Tương lai của tôi bị hủy hoại.
Cậu ta không vội.
Chó của Ngô Tâm Dao bị tiêu chảy.
Cậu ta lại cuống lên như trời sắp sập.
Có lẽ Cố Thừa Dã cũng cảm thấy không ổn.
Động tác xỏ giày của cậu ta khựng lại một chút.
“Thanh Hòa, cậu bình tĩnh trước đi.”
“Đợi tôi về rồi sẽ giải thích với cậu.”
Nói xong, cậu ta không ngoảnh đầu lại, rời khỏi nhà tôi.
Cánh cửa đóng sầm một tiếng.
Tôi đứng trong phòng làm việc, nhìn chiếc máy tính đã hỏng hoàn toàn, đột nhiên cảm thấy mọi chuyện vô nghĩa đến cực điểm.
Ngô Tâm Dao chuyển vào lớp chúng tôi từ năm lớp mười một.
Bố mẹ ly hôn, phẩm chất và thành tích đều xuất sắc.
Cô ta là tấm gương vượt khó của lớp, cũng là người khiến Cố Thừa Dã không yên tâm nhất.
Ngô Tâm Dao bị sốt, Cố Thừa Dã bỏ buổi bồi dưỡng Olympic để đưa cô ta đến bệnh viện.
Kỳ thi thử đầu tiên năm lớp mười hai, Ngô Tâm Dao làm bài không tốt.
Cố Thừa Dã xin nghỉ, đi Vân Nam giải khuây cùng cô ta ba ngày.
Thậm chí đến cả sinh nhật của tôi.
Chỉ vì Ngô Tâm Dao nói mình đau bụng kinh, Cố Thừa Dã không chút do dự cho tôi leo cây.
Tất cả mọi người đều nói Cố Thừa Dã chỉ là người tốt bụng.
Còn tôi cũng hết lần này đến lần khác cố gắng thuyết phục bản thân.
Bởi vì tôi luôn cảm thấy chúng tôi đã quen nhau hơn mười năm, dù sao cũng phải khác biệt.
Mãi đến bây giờ tôi mới phát hiện, hóa ra người đặc biệt chưa bao giờ là tôi.
Mà là Ngô Tâm Dao.
Tôi cúi đầu ngồi trên sofa.
Nhớ lại ba tháng trước, bố mẹ vẫn còn bàn bạc với tôi về chuyện ra nước ngoài.
Khi ấy tôi lập tức từ chối.
Bởi vì Cố Thừa Dã muốn ở lại trong nước.
Cậu ta nói muốn cùng tôi tham gia kỳ thi đại học.
Muốn học cùng một trường đại học với tôi.
Cậu ta nói sau này chúng tôi sẽ cùng học cao học.
Cùng đi làm.
Cùng kết hôn.
Vì thế tôi từ bỏ ý định ra nước ngoài.
Thậm chí còn không chuẩn bị hồ sơ đăng ký.
Bây giờ nghĩ lại, đúng là nực cười.
Tôi gọi điện cho bố mẹ.
Nửa tiếng sau, họ vội vàng trở về nhà.
Sau khi nghe xong toàn bộ sự việc.
Sắc mặt bố tôi tái xanh mẹ tôi ôm chặt lấy tôi.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, bố tôi lên tiếng:
“Con gái, còn muốn ra nước ngoài không?”
Nghe thấy câu hỏi này, tôi cúi đầu nhìn mặt bàn.
Đột nhiên phát hiện mình không đau buồn như tưởng tượng.
Có lẽ ngay khi Cố Thừa Dã hắt cà phê vào thùng máy.
Một vài thứ đã chấm dứt rồi.
Tôi ngẩng đầu, nhẹ giọng nói:
“Con đi.”
Mẹ tôi rõ ràng sững người.
“Đã suy nghĩ kỹ chưa?”
“Vâng, con nghĩ kỹ rồi.”
Tôi mỉm cười.
Tôi không còn hứng thú tiếp tục ở lại bên Cố Thừa Dã nữa.
Bố tôi thở phào một hơi thật dài.
“Được, bố mẹ sẽ hết lòng ủng hộ con.”
“Anh, Mỹ hay Singapore, con cứ tùy ý chọn.”
“Thử sức với năm trường hàng đầu cũng không phải không có cơ hội.”
Tôi gật đầu, trong lòng đột nhiên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Tối hôm đó.
Tôi mở chiếc máy tính mới mua, bắt đầu sắp xếp hồ sơ đăng ký.
Bận đến một giờ sáng, điện thoại đột nhiên sáng lên.
Cố Thừa Dã gửi tin nhắn tới.
【Thanh Hòa, vẫn còn giận sao?】
Tôi không trả lời.
Vài phút sau.
Lại thêm một tin nhắn.
【Đợi cảm xúc của Tâm Dao ổn định, chúng ta nói chuyện tử tế với nhau.】
Tôi nhìn tin nhắn ấy hai giây.
Chán nản vuốt nó đi rồi tắt màn hình.
Tờ đơn đăng ký trên bàn học sáng lên dưới ánh đèn bàn.
Tôi đột nhiên nhận ra.
Cuộc đời tôi vốn không nên xoay quanh Cố Thừa Dã.
Càng không nên đi theo kịch bản mà cậu ta đã viết sẵn.
Cậu ta cho rằng chỉ cần phá hủy nguyện vọng của tôi.
Tôi sẽ chỉ có thể ngoan ngoãn chấp nhận số phận, học lại một năm.
Nhưng cậu ta đã nghĩ sai rồi.
Lần này, tôi sẽ đến một nơi xa hơn.
2
Chiều hôm sau.
Tôi vừa đóng gói xong hồ sơ du học.
Điện thoại nhận được tin nhắn của mẹ Cố Thừa Dã.
【Thanh Hòa, cháu có thời gian không? Bác muốn nói chuyện với cháu.】
Bà gửi một địa chỉ, địa điểm là quán trà sữa ở cổng Tây của trường.
Trước đây Cố Thừa Dã thường xuyên đưa tôi tới đây.
Mãi đến khi Ngô Tâm Dao xuất hiện, nơi riêng tư của hai người trở thành nơi của ba người.
Từ đó tôi không bao giờ tới nữa.
Tôi và mẹ Cố không có thù oán.
Có một số chuyện, bây giờ nói rõ cũng tốt.
Khi tôi tới nơi.
Mẹ Cố đang ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, trên bàn đặt hai cốc trà sữa.
Một cốc là trà nho phô mai mà tôi thích nhất.
Thấy tôi bước vào, bà lập tức đứng dậy chào hỏi.
“Thanh Hòa tới rồi.”
“Mau ngồi đi.”
“Vị mà cháu thích nhất đấy.”
Tôi kéo ghế ngồi xuống, không đụng vào trà sữa.
Nụ cười trên mặt mẹ Cố cứng lại một chút, sau đó bà nhẹ nhàng thở dài.
“Bác biết cháu rất ấm ức.”
“Lần này Thừa Dã làm như vậy đúng là không đúng.”
“Hôm qua bác đã mắng nó rồi.”
Tôi không nói gì.
Chỉ yên lặng đợi bà nói tiếp.
Sau khi nói hết những lời xin lỗi mở đầu, cuối cùng bà cũng vào vấn đề chính.
“Nhưng mà Thanh Hòa.”
“Chuyện này có thể đừng làm lớn lên được không?”
“Nếu phía nhà trường biết chuyện thì sẽ ảnh hưởng không tốt đến Thừa Dã.”
“Cháu cứ nói là mình quên nộp được không?”
Quả nhiên là như vậy.
Hôm nay bà hẹn tôi ra ngoài.
Hoàn toàn không phải để xin lỗi thay Cố Thừa Dã.
Mà là để dọn dẹp hậu quả giúp Cố Thừa Dã.
Thấy tôi không nói, mẹ Cố tiếp tục khuyên nhủ.
“Thanh Hòa, cháu và Thừa Dã cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tình cảm tốt như vậy.”
“Không cần thiết phải vì một hiểu lầm mà làm tổn thương tình cảm.”
“Hơn nữa bác biết cháu luôn thích Thừa Dã.”
“Năm sau học lại, hai đứa vẫn có thể học cùng trường đại học.”
“Sau này kết hôn, sinh con, ngày tháng còn dài lắm.”
Bà nói vô cùng chân thành, cứ như đã thay tôi lên kế hoạch cho cả tương lai.
Nhưng tôi chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường.
Người bị phá hủy nguyện vọng là tôi.
Người bị ảnh hưởng tiền đồ là tôi.
Kết quả Cố Thừa Dã và mẹ cậu ta đều đang khuyên tôi rộng lượng.
Cứ như người làm sai là tôi vậy.
Hoang đường đến mức khiến tôi bật cười vì tức giận.
Mẹ Cố cho rằng bà đã thuyết phục được tôi.
Bà vội vàng nói tiếp.
“Đứa trẻ Thừa Dã này chỉ là quá tốt bụng.”
“Cháu yên tâm.”
“Nó sẽ không thích cô bé kia đâu.”
Mẹ Cố vừa dứt lời.
Tôi liền nhận được thông báo cập nhật bài đăng mới trên trang cá nhân.
Ngô Tâm Dao vừa đăng bài mới.
Trong ảnh là một chú chó Golden vừa tắm xong.
Dòng trạng thái chỉ có một câu:
【Cảm ơn một người nào đó đã thức trắng đêm cùng tôi chăm sóc Đậu Đậu.】
Phía sau còn kèm theo một trái tim.
Người đầu tiên bấm thích là Cố Thừa Dã.
Người đầu tiên bình luận cũng là Cố Thừa Dã.
【Cậu và Đậu Đậu không sao là tốt rồi.】
Ngô Tâm Dao trả lời:
【Ừ, tôi mơ thấy cậu.】
Chỉ hai câu ngắn ngủi.
Giọng điệu của họ còn chói mắt hơn cả sự mập mờ.
Tôi đẩy điện thoại tới trước mặt mẹ Cố.
“Bác gái, vừa rồi bác nói gì ấy nhỉ?”
“Cậu ta sẽ không thích cô bé kia.”
Mẹ Cố cúi đầu nhìn, sắc mặt lập tức thay đổi.
Bà há miệng, hồi lâu vẫn không nói được câu nào.
Tôi nhìn bà.
Đột nhiên nhớ lại những năm qua nhà họ Cố đã nhận bao nhiêu sự giúp đỡ từ gia đình tôi.
Bố Cố khởi nghiệp thất bại.
Là bố tôi rót vốn, giới thiệu khách hàng giúp ông ấy vượt qua khó khăn.
Năm mẹ Cố thất nghiệp.
Là mẹ tôi sắp xếp bà vào công ty của mình, dành cho bà một công việc nhẹ nhàng và ổn định.
Mỗi dịp lễ Tết, hai gia đình chúng tôi thường xuyên qua lại.
Thậm chí tất cả mọi người đều mặc nhiên cho rằng sau này tôi sẽ kết hôn với Cố Thừa Dã.
Nhưng bây giờ.
Họ lại cảm thấy.
Chỉ cần một câu “nó có lòng tốt” là có thể nhẹ nhàng bỏ qua chuyện hủy hoại cuộc đời tôi.
Nghĩ tới đây, tôi đột nhiên mất hứng tiếp tục nói chuyện.
Tôi cầm túi lên, chuẩn bị rời đi.
Cuối cùng mẹ Cố cũng cuống lên.
“Thanh Hòa! Cháu đừng bốc đồng!”
“Thừa Dã thật sự thích cháu!”
“Bác muốn hai đứa nói chuyện tử tế với nhau!”
Tôi dừng bước, quay đầu nhìn bà một cái.
“Bác gái, bác đã từng nghĩ tới chưa?”
“Có lẽ cháu đã không còn thích cậu ta nữa.”
Mẹ Cố sững người.
Bà chưa từng nghĩ tôi sẽ nói ra những lời như vậy.
3
Tôi cho rằng mẹ Cố sẽ truyền đạt lại ý của tôi.
Tôi và Cố Thừa Dã có thể từ đây phân rõ giới hạn.
Nhưng vào ngày chụp ảnh tốt nghiệp, cậu ta vẫn tìm đến tôi.
“Thanh Hòa.”
Tôi quay đầu lại.
Cố Thừa Dã đứng bên ngoài đám đông.
Mấy ngày không gặp, cậu ta gầy đi một chút.
Thấy tôi dừng bước, cậu ta rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
“Chúng ta nói chuyện đi.”
Vốn dĩ tôi định bỏ đi, nhưng khi ánh mắt lướt qua tôi lại dừng lại.
Ngô Tâm Dao đứng bên cạnh Cố Thừa Dã, cúi đầu với dáng vẻ rụt rè.
Trên cổ tay cô ta đeo một chiếc đồng hồ màu bạc.
Đó là món quà tôi tặng Cố Thừa Dã vào sinh nhật mười bảy tuổi.
Là đồng hồ đôi, bên trên khắc tên cậu ta.
Trên tay tôi cũng có một chiếc.
Năm đó, để mua đôi đồng hồ ấy.
Tôi đã tiết kiệm tiền tiêu vặt suốt nửa năm.
Cố Thừa Dã đeo nó hai năm, chưa từng tháo ra.
Nhưng bây giờ, nó lại xuất hiện trên tay Ngô Tâm Dao.
Tôi nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ ấy.
Cố Thừa Dã nhìn theo ánh mắt tôi, vẻ mặt căng thẳng.
“Tâm Dao cảm thấy nó đẹp.”
“Nên tôi cho cô ấy mượn đeo hai ngày.”
Tôi cười lạnh một tiếng.
“Mượn?”
Cố Thừa Dã nhíu mày.
“Chỉ là một chiếc đồng hồ thôi.”