Chương 4 - Khi Người Phụ Nữ Trở Về

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi dịch họng súng khỏi trán Cố Đình Thanh vài tấc.

“Đoàng!”

Luồng đạn lướt qua tai Cố Đình Thanh, để lại một vết đau rát. Máu nhỏ xuống.

Tôi nhìn gương mặt kinh ngạc của Cố Đình Thanh, cười.

“Cố Đình Thanh.”

Tôi cầm khẩu súng nghịch trong tay.

“Món nợ anh nợ nhà họ Trang, đến lúc phải trả rồi.”

Tôi ném bản kê dài liệt kê tất cả sự giúp đỡ nhà họ Trang từng dành cho Cố Đình Thanh xuống trước chân anh ta.

“Trả nợ, hoặc đánh cược với tôi.”

“Anh chỉ được chọn một trong hai.”

Tôi vốn không phải loại người mềm lòng.

Từ nhỏ đi theo bố mẹ lăn lộn giữa núi xác biển máu đến hôm nay, bố mẹ luôn dạy tôi rằng con người phải học cách bảo toàn chính mình trước, mới có dư sức để yêu người khác.

Nếu không đáng, thì nên cắt đứt ngay.

Tôi nhìn vẻ mặt không thể tin nổi của Cố Đình Thanh, chĩa họng súng về phía Mạnh Hàm vừa bị kéo ra khỏi thân tượng Phật.

“Nếu không cược, tôi sẽ phế cô ta.”

“Đoàng!”

Một tiếng súng vang lên.

Mạnh Hàm hoảng sợ hét lớn:

“Anh Đình Thanh! Em sợ!”

Mạnh Hàm khóc đến hụt hơi, gọi Cố Đình Thanh.

“Anh Đình Thanh, em không muốn ở đây!”

“Anh Đình Thanh, em sợ lắm!”

Vẫn yếu đuối như mọi khi.

Vẫn khiến người ta thương xót như mọi khi.

Quả nhiên Cố Đình Thanh đau lòng, gọi tên tôi.

“Trang Nam Yên, có chuyện gì thì tìm tôi. Đừng liên lụy người vô tội.”

“Nếu đã cược…”

Cố Đình Thanh nhìn chằm chằm tôi.

“Cô muốn cược gì?”

“Cược…”

Giọng tôi nhàn nhạt.

“Phi tiêu tử thần.”

Tôi và Cố Đình Thanh quen nhau cũng là vì phi tiêu trong quán bar.

Một gã say rượu suýt phóng phi tiêu vào mắt tôi.

Là Cố Đình Thanh kịp thời ra tay giúp tôi chắn phi tiêu, khiến lưng anh ta bị đâm thành một lỗ máu sâu.

Giờ đây, tôi cho người chuẩn bị bia ngắm.

Tôi nói với Cố Đình Thanh:

“Nếu thua, để mạng anh và Mạnh Hàm lại.”

“Nếu thắng, ký đơn ly hôn, ra đi tay trắng.”

Mắt Cố Đình Thanh lóe lên.

Tôi cười tàn nhẫn.

“Anh đừng quên, tất cả những gì anh đang có rốt cuộc là do ai cho.”

“Tôi không tính toán, không có nghĩa là tôi dễ bắt nạt.”

Tôi cầm phi tiêu, để người bịt mắt mình lại.

“Nhưng một khi tôi đã tính toán, Cố Đình Thanh, anh không điên bằng tôi đâu.”

Tôi, người đã mất hết người thân, chính là chỗ dựa lớn nhất của bản thân mình.

Cố Đình Thanh đứng cách tôi vài bước, dường như vẫn chưa hoàn hồn.

“Trang Nam Yên, em không phải loại người thù dai đến thế.”

Cố Đình Thanh cũng bị bịt mắt.

“Anh không hiểu ý nghĩa của việc em làm đến mức này.”

Bia ngắm không còn là bia ngắm năm xưa, mà là Tần Hạo và Mạnh Hàm đứng sau lưng tôi.

Tần Hạo gọi tôi:

“Đại tiểu thư, tôi tin cô.”

Mạnh Hàm khóc đến nghẹn ngào:

“Đình Thanh, có thể đừng cược không? Có thể đừng không? Em thật sự sợ lắm!”

Các cổ đông có mặt trở thành người chứng kiến canh bạc lớn.

Những người ban đầu còn đứng về phía Cố Đình Thanh cũng nhận ra tình hình không đúng, bắt đầu xì xào bàn tán dưới sân.

“Năm đó Tổng giám đốc Cố thật ra dựa vào nhà họ Trang mới lên được vị trí này. Nghe nói lúc sự nghiệp của anh ta xuống đáy, chính đại tiểu thư nhà họ Trang đã cứu anh ta.”

“Bảo sao đàn ông một khi tâm cơ thì còn độc hơn phụ nữ.”

“Nhìn Cố Đình Thanh mấy năm nay mà xem, điên cuồng chèn ép thế lực cũ của nhà họ Trang, nâng đỡ người của mình lên nắm quyền, còn giấu Trang Nam Yên trong bóng tối. Nếu không phải lần này làm ầm lên khó coi như vậy, chưa chắc Trang Nam Yên đã ra tay thế này.”

“Đúng vậy, kẻ phụ lòng chân thành phải nuốt một nghìn cây kim. Thế này đã là gì đâu.”

Tôi nghe những lời xì xào bên tai, nhớ tới năm đó Cố Đình Thanh từng thề yêu tôi cả đời, cũng từng nói câu này.

“Trang Nam Yên, kẻ phụ lòng chân thành phải nuốt một nghìn cây kim! Nếu anh phụ em, anh sẽ chết không yên thân.”

Phi tiêu nằm trong tay tôi.

Bên cạnh truyền đến giọng Cố Đình Thanh:

“Trang Nam Yên, chúng ta có phải không thể quay lại nữa rồi không?”

Tôi không đáp, chỉ nhấc tay lên.

Trọng tài bắt đầu đếm ngược.

“Ba.”

“Trang Nam Yên, thật ra trong lòng anh vẫn luôn có em. Anh cũng rất nhớ những ngày chúng ta ở bên nhau.”

“Hai.”

“Sao sau khi mọi thứ ổn định hơn, chúng ta lại càng ngày càng xa nhau như vậy?”

“Một.”

“Trang Nam Yên, có phải nếu trước đây chúng ta chưa từng có được nhau, có lẽ chúng ta vẫn sẽ như ngày xưa không?”

“Bắt đầu!”

Tôi cầm phi tiêu. Trước khi phóng ra, tôi nói với Cố Đình Thanh:

“Trên đời này chỉ có hai loại kết quả. Người đúng thì cả đời bình an vô sự.”

“Người sai…”

Phi tiêu bay ra.

“Đều đáng chết!”

Phi tiêu trúng chính giữa quả táo trên đầu Tần Hạo.

Hiện trường xôn xao.

Còn có tiếng phụ nữ hét khóc vang lên.

Tôi kéo tấm vải đen bịt mắt xuống, nhìn thấy Mạnh Hàm nằm trong vũng máu, ôm vết thương trên đầu, khóc nhìn về phía Cố Đình Thanh.

“Đình Thanh!”

“Cứu em.”

“Đình Thanh!”

Cố Đình Thanh thô bạo ném tấm vải đen xuống, hét lớn:

“Không thể nào!”

“Có gì mà không thể?”

Trọng tài phát lại hình ảnh quay ngược đường bay của phi tiêu.

Là vì Mạnh Hàm sợ hãi, cố ý né khỏi phi tiêu đang bay đến nên mới tự làm mình bị thương.

Nói cho cùng, cô ta không tin Cố Đình Thanh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)