Chương 8 - Khi Người Khác Làm Cô Dâu
Bây giờ chân tướng đã rõ ràng, ngoài sự hối hận đầy lòng, anh chẳng còn lại thứ gì.
Sau đó, Lục Húc Chu chủ động xin điều chuyển đến trạm gác biên giới gian khổ nhất.
Một lần đi là mấy năm.
Có người nói anh đang chuộc lỗi.
Cũng có người nói anh đang trốn tránh.
Chỉ mình anh biết, anh không dám quay lại Giang Thành nữa.
Cũng không dám nghe thấy cái tên Hứa Thanh Hà thêm lần nào.
Chương 15
Còn cuộc sống ở Ninh Thành vẫn bình yên tiếp tục.
Sau khi chuyện của Ôn Vãn qua đi, quan hệ giữa Hứa Thanh Hà và Cố Diễn Chi gần gũi hơn không ít.
Họ sẽ cùng nhau ăn tối, nói chuyện thú vị trong công việc, cuối tuần sẽ cùng nhau ra ngoại ô leo núi.
Hứa Thanh Hà dần phát hiện, Cố Diễn Chi nhìn ngoài lạnh lùng nghiêm túc, thật ra lại tinh tế hơn bất cứ ai.
Anh nhớ chu kỳ sinh lý của cô, không để cô chạm vào nước lạnh.
Khi cô phẫu thuật về muộn, anh sẽ để lại một ngọn đèn ở lối vào, hâm sẵn một bát cháo kê.
Khi cô gặp người nhà bệnh nhân khó đối phó, anh sẽ lập tức đứng ra chắn trước mặt cô, ngay cả một câu nặng lời cũng không để cô phải chịu.
Trái tim đóng băng rất lâu của Hứa Thanh Hà cứ như vậy dần dần tan chảy.
Khi hai người kết hôn được nửa năm, quân khu tổ chức lễ tuyên dương thường niên, yêu cầu nhất định phải đưa người nhà tham dự.
Hứa Thanh Hà mặc bộ lễ phục màu trắng ánh trăng Cố Diễn Chi tặng, khoác tay anh xuất hiện.
Trong bữa tiệc có người đến mời rượu, trêu hai người trai tài gái sắc, đúng là đôi thần tiên.
Cố Diễn Chi đều cười nhận lời, còn âm thầm chắn giúp cô không ít rượu.
Buổi tiệc đi được một nửa, Cố Diễn Chi dẫn cô đến khu vườn nhỏ phía sau.
Ánh trăng rất đẹp.
Ánh bạc rải trên thảm cỏ, giống như phủ một lớp kim cương vụn.
“Thanh Hà, có chuyện anh muốn nói với em.”
Cố Diễn Chi dừng bước, quay người nghiêm túc nhìn cô.
“Thật ra đây không phải lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.”
Hứa Thanh Hà nghi hoặc chớp mắt.
“Năm năm trước, trong chiến dịch chống khủng bố ở biên giới, anh trúng đạn, bị thương rất nặng. Chính em là người dẫn đội cứu anh.”
Ánh mắt Cố Diễn Chi dịu dàng.
“Khi ấy em mặc đồ phẫu thuật, trên người dính đầy máu, nhưng vô cùng bình tĩnh.”
Chương 16
“Anh nằm trên bàn mổ, nhìn dáng vẻ tập trung của em rồi nhớ mãi.”
“Sau đó anh vẫn luôn hỏi thăm về em. Biết em đã có bạn trai, tình cảm rất tốt nên anh không dám làm phiền.”
Hứa Thanh Hà sững người.
Cô có ấn tượng rất sâu với chiến dịch năm năm trước.
Khi ấy có rất nhiều người bị thương.
Cô phẫu thuật liên tục hơn mười tiếng, mệt đến mức ngủ luôn trên sàn phòng mổ.
Cô đã cứu quá nhiều người, thật sự không nhớ được người nào là Cố Diễn Chi.
“Hội thảo ba tháng trước, anh cố ý tới.”
Cố Diễn Chi tiếp tục nói, giọng trầm thấp chân thành.
“Anh nhìn thấy dòng trạng thái em đăng, biết em sống không tốt.”
“Anh muốn cho em một đường lui, cũng muốn cho chính mình một cơ hội.”
“Thanh Hà, anh thích em rất nhiều năm rồi.”
Anh nắm tay cô, lòng bàn tay ấm áp khô ráo.
“Thỏa thuận trước hôn nhân không tính nữa được không?”
“Chúng ta làm vợ chồng thật sự, được không?”
Hứa Thanh Hà nhìn vào mắt anh.
Trong đó tràn đầy sự nghiêm túc và dịu dàng.
Cô nhớ lại từng chuyện trong nửa năm qua.
Nhớ những lần anh bảo vệ và chăm sóc cô.
Nhớ khi cô chật vật, tuyệt vọng nhất, chính anh đã đưa tay kéo cô lên.
Mối tình bảy năm dạy cô rằng lòng người rất dễ thay đổi, dạy cô rằng chờ đợi là chuyện vô dụng nhất.
Nhưng Cố Diễn Chi lại khiến cô hiểu rằng tình yêu thật sự là trân trọng, là thiên vị, là chuyện gì cũng có lời đáp, việc gì cũng có kết quả.
Cô khẽ hít mũi, nhẹ nhàng gật đầu, giọng mang theo chút nghèn nghẹn:
“Được.”
Mắt Cố Diễn Chi lập tức sáng lên.
Anh kéo cô vào lòng, dùng sức lớn đến mức như muốn hòa cô vào tận xương máu.
Anh thấp giọng lặp lại bên tai cô:
“Cảm ơn em, Thanh Hà. Cảm ơn em đã cho anh cơ hội này.”
Chương 17
Ánh trăng dịu dàng, gió đêm khẽ thổi.
Hai người ôm chặt lấy nhau.
Vực sâu của tình cũ cuối cùng cũng hoàn toàn bị bỏ lại phía sau.
Từ nay về sau, ánh trăng soi sáng, người bên cạnh chính là người trong lòng.
Sau này Hứa Thanh Hà mới biết, để có thể kết hôn với cô, Cố Diễn Chi đã phải chịu áp lực lớn thế nào từ gia đình.
Ban đầu nhà họ Cố muốn anh cưới một thiên kim tiểu thư xuất thân từ gia đình chính trị môn đăng hộ đối.
Nhưng anh nhất quyết không đồng ý, nói rằng ngoài cô ra không cưới ai, thậm chí không tiếc đánh đổi bằng việc trì hoãn thăng chức.
Để cô có cảm giác an toàn, anh còn chủ động soạn thỏa thuận trước hôn nhân, định chuyển toàn bộ bất động sản và cổ phần đứng tên mình sang cho cô, nhưng bị cô trả lại.
Anh chưa bao giờ chỉ nhất thời nổi hứng.
Mà là một sự dịu dàng đã được anh âm thầm tính toán từ rất lâu.
Sau này nữa, Hứa Thanh Hà sinh một cặp long phụng.
Cố Diễn Chi trở thành người nổi tiếng chiều con gái trong quân khu.
Mỗi ngày tan làm, chuyện đầu tiên anh làm khi về nhà là bế con.
Ngay cả lúc họp cũng phải đặt ảnh con gái ở góc bàn.
Tham mưu trưởng Cố trước kia lạnh như băng, giờ đã trở thành tấm gương chiều vợ thương con mà cả quân khu đều biết.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng