Chương 6 - Khi Người Anh Đầu Vàng Trở Về

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lục Đình Chu thích khoác vai bá cổ người khác đâu phải ngày một ngày hai.

Tôi là em gái ruột, khoác một cái vốn chẳng có gì.

Kết quả lại khiến tôi bị đưa tới văn phòng chủ nhiệm giáo vụ.

Tôi ngẩng đầu, u ám nhìn anh.

Bên tai là giọng chủ nhiệm giáo vụ tức giận:

“Tính chất chuyện này quá nghiêm trọng. Nhất định phải gọi phụ huynh!”

10

Lục Đình Chu lộ vẻ lợn chết không sợ nước sôi.

Nhân lúc chủ nhiệm giáo vụ liên lạc với giáo viên chủ nhiệm lớp chúng tôi, anh cười khẩy nhỏ giọng:

“Lão Lục ngày nào cũng không thấy mặt ở nhà. Nếu gọi được ông ấy tới thì coi như anh thua.”

“…”

Trùng hợp thật.

Bà Diệp mẹ chúng ta cũng bận.

Sau khi chủ nhiệm giáo vụ lấy được số điện thoại phụ huynh từ hai giáo viên chủ nhiệm, đầu tiên gọi cho bà Diệp.

Quả nhiên bà Diệp vẫn đang ở tỉnh khác, không thể chạy về.

Tiếp theo là người còn lại.

Trong điện thoại, chủ nhiệm giáo vụ dốc sức miêu tả chuyện nghiêm trọng đến mức nào.

Ngay lúc Lục Đình Chu vẫn cho rằng bố ruột chúng tôi chắc chắn không tới, bên kia điện thoại nói:

“Được, lát nữa tôi sẽ tới.”

?

Lục Đình Chu sững ra.

Tôi cũng sững ra.

Trong thời gian chờ đợi, tin đồn tôi và Lục Đình Chu yêu sớm bị bắt lan khắp nơi.

Không lâu sau, văn phòng chủ nhiệm giáo vụ xuất hiện thêm một vị khách không mời.

Tống Minh Xuyên.

Cậu ấy đi thẳng tới trước mặt chủ nhiệm giáo vụ:

“Thầy, bình thường em cũng học cùng Diệp Cẩm Hòa và Lục Đình Chu. Em có thể chứng minh hai người họ không yêu sớm.”

Nhưng lần này lời của học bá cũng mất độ tin cậy.

Chủ nhiệm giáo vụ:

“Em đừng nói giúp hai đứa nữa. Chuyện này không liên quan đến em, mau về học đi.”

Ngoài cửa văn phòng thật ra còn mấy học sinh khác muốn hóng chuyện.

Nhưng không dám tới gần.

Dây dưa đến khi chuông vào tiết tự học buổi tối vang lên mới không tình nguyện trở về lớp.

Nhưng Tống Minh Xuyên không đi.

Cậu ấy kiên quyết muốn làm chứng cho tôi và Lục Đình Chu.

Lại vì thân phận học bá nên chủ nhiệm giáo vụ và giáo viên cũng không làm gì cậu ấy.

Cuối cùng, ngoài cửa văn phòng xuất hiện một bóng người mặc vest chỉnh tề.

Người đàn ông cao lớn bước vào với khí thế rất mạnh.

Chỉ có Lục Đình Chu bên cạnh hừ lạnh một tiếng.

Tôi cũng ngẩng đầu nhìn sang.

Hình tượng người cha trong ký ức thật ra đã rất mơ hồ.

Nguyên nhân ông và mẹ chia tay không liên quan đến nguyên tắc hay phản bội gì.

Chỉ đơn giản là kế hoạch tương lai của hai người khác nhau, mà chẳng ai chịu nhượng bộ.

Là con cái, tôi không có tư cách trách bất kỳ ai.

Chỉ là vai trò người cha ruột thật sự đã vắng mặt rất nhiều năm trong cuộc đời tôi.

Cũng giống như vai trò người mẹ đã vắng mặt rất nhiều năm trong cuộc đời Lục Đình Chu.

“Lão Lục” trong miệng Lục Đình Chu nhìn không hề già.

Ngược lại còn là một người đàn ông trung niên khá đẹp trai và có khí chất.

Nghĩ tới việc ngoại hình tôi với Lục Đình Chu đều không tệ, đúng là phải cảm ơn gen của cả bố lẫn mẹ.

“Chào thầy. Tôi là bố của Lục Đình Chu, Lục Kiệu.”

Chủ nhiệm giáo vụ cuối cùng cũng thấy người, vừa mở miệng đã thao thao bất tuyệt:

“Anh Lục, cuối cùng cũng gặp được anh. Trước đây tôi đã muốn mời anh tới trường nói chuyện về Lục Đình Chu…”

“Chuyện em ấy nhuộm tóc, đeo khuyên tai, tôi tạm coi là phát triển cá tính. Nhưng bây giờ đã lớp mười hai rồi, em ấy còn yêu sớm, hơn nữa còn dây dưa với nữ sinh đứng nhất toàn khối chúng tôi…”

Đang nói câu này, ánh mắt Lục Kiệu cũng quét sang.

Tôi đối diện với ánh mắt ông.

Dường như từ gương mặt này nhìn thấy hình dáng người cha trong ký ức thời thơ ấu.

Ông từng đặt tôi và anh trai lên vai, đưa chúng tôi nhìn phong cảnh ở nơi cao hơn.

“Bố.”

Tôi lên tiếng gọi.

Xung quanh đột nhiên yên tĩnh.

Bao gồm cả chủ nhiệm giáo vụ đang thao thao bất tuyệt tố cáo.

Một lúc sau, ông nhìn tôi:

“Bạn Diệp, em gọi ai?”

Lục Đình Chu bên cạnh hất cằm về phía bố:

“Ông ấy.”

“Giới thiệu với mọi người một chút. Diệp Cẩm Hòa, em gái song sinh long phụng của em, cùng bố cùng mẹ.”

11

Trò khôi hài này cuối cùng cũng kết thúc sau khi Lục Kiệu thừa nhận mình còn có một cô con gái.

Lục Đình Chu cuối cùng cũng có lý lẽ chính đáng.

Anh nhìn chủ nhiệm giáo vụ:

“Thầy, em gái em phụ đạo cho em có vấn đề gì không?”

Chủ nhiệm:

“…Không.”

Ánh mắt chủ nhiệm giáo vụ vẫn lia qua lia lại trên mặt tôi và Lục Đình Chu.

Dường như đang cố tìm điểm giống nhau.

Cuối cùng phát hiện đúng là có một chút.

Lục Đình Chu vẫn không chịu thôi.

Anh cầm lá thư tố cáo trên bàn chủ nhiệm giáo vụ lên xem kỹ:

“Để tôi xem thằng khốn nào rảnh quá chạy đi tố cáo ông đây.”

Trên lá thư tố cáo chỉ có một câu, chẳng nhìn ra được gì.

Nhưng từ bức ảnh có thể thấy chút khác biệt.

Tôi đúng là đang mặc đồng phục trường.

Nhưng Lục Đình Chu không phải ngày nào cũng mặc.

Nhìn trang phục trong ảnh, chắc là hai ngày trước.

Hôm đó thật ra Tống Minh Xuyên cũng có mặt.

Chỉ là trong ảnh dường như đã cố ý cắt cậu ấy ra ngoài.

Tôi và Lục Đình Chu được đưa ra ngoài ăn cơm.

Trong phòng riêng, đồ ăn vừa mang lên, hai chúng tôi cúi đầu ăn ngấu nghiến.

Trên đầu thấp thoáng có một ánh mắt đánh giá.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)