Chương 1 - Khi Người Anh Đầu Vàng Trở Về
Anh trai tôi là một tên đầu vàng chẳng chịu học hành.
Hôm đó tôi nhắn cho anh:
【Anh trai, tối nay cùng ăn cơm nhé?】
Anh dùng cái giọng trầm khàn cực kỳ làm màu của mình đáp lại:
“Em là cô em gái nào của anh thế?”
?
Rốt cuộc anh có bao nhiêu em gái vậy?
1
Tôi và anh trai là cặp song sinh long phụng.
Năm bảy tuổi, tình cảm của bố mẹ tan vỡ, đến mức từ đó về sau không còn qua lại với nhau.
Mẹ đưa tôi đi, còn quyền nuôi anh trai thuộc về bố.
Mười năm sau, sự nghiệp của mẹ thành công, còn tôi vì kỳ thi đại học nên được chuyển về trường cấp ba tại nơi đăng ký hộ khẩu để học.
Mẹ nhớ mong đứa con trai đã mười năm không gặp, sau khi hỏi thăm nhiều nơi cuối cùng cũng liên lạc được.
Bà cũng gửi phương thức liên lạc của anh trai cho tôi, hy vọng hai anh em chúng tôi có thể trò chuyện để hâm nóng tình cảm.
Biết anh trai học cùng trường cấp ba với tôi, tôi hào hứng kết bạn WeChat với anh. Không ngờ buổi sáng gửi lời mời, đến chiều anh mới đồng ý.
Vừa được thông qua tôi lập tức nhắn:
【Anh trai, tối nay cùng ăn cơm nhé?】
Dù là anh em ruột, nhưng dù sao cũng mười năm không gặp, tình cảm vẫn phải từ từ vun đắp lại.
Hồi nhỏ tôi và anh trai rất thân.
Lúc mẹ đưa tôi đi, cả ba mẹ con đều khóc đến đỏ mắt.
Khi ấy anh trai còn nói anh sẽ kiếm tiền nuôi em gái, cầu xin bố mẹ đừng chia cắt chúng tôi.
Bao nhiêu năm không gặp, không biết bây giờ anh trai tôi trông thế nào rồi.
Hồi nhỏ hai đứa chúng tôi cũng khá giống nhau.
Khung chat hiện lên tin nhắn anh trai gửi tới, là một đoạn thoại.
Tôi bấm mở, bên kia vang lên một giọng trầm khàn cực kỳ làm màu:
“Em là cô em gái nào của anh thế?”
?
Rốt cuộc anh có bao nhiêu em gái vậy?
Tôi rơi vào trầm tư.
Chẳng lẽ ông bố kia của tôi mấy năm nay lại sinh thêm em gái khác?
Tôi còn chưa trả lời, bên kia đã gửi tới một vị trí, tiếp đó là một đoạn thoại khác:
“Muốn hẹn anh ăn cơm thì tới đây tìm anh đi.”
Tôi nhìn vị trí.
Ngay gần trường.
Chỉ là mười năm không gặp, đột nhiên nghe thấy giọng Lục Đình Chu, tôi vẫn cảm thấy hơi hoảng hốt.
Rất xa lạ.
Tính cách dường như cũng thay đổi thành một người hoàn toàn khác.
Tôi đi theo định vị anh trai gửi.
Đúng lúc tan học, vị trí càng đi càng hẻo lánh.
Tại một góc đường, tôi đi lướt qua hai nam sinh mặc cùng đồng phục trường.
Hai người vừa đi vừa cười nói:
“Anh Lục đi chặn thằng khốn Tống Minh Xuyên rồi. Thằng đó ỷ thành tích tốt hơn chút, em gái anh Lục tỏ tình với nó mà nó còn làm bộ làm tịch như thằng ngốc. Hoa khôi trường khóc đến lê hoa đái vũ, anh Lục nói phải đi đòi lại công bằng cho cô ấy.”
“Tống Minh Xuyên đến Thôi Tễ Tuyết còn không thích, mắt nó phải cao tới mức nào chứ?”
“Ai biết được. Loại học bá đó trong mắt chỉ có học hành. Hoa khôi cũng thật mù mắt, cứ thích loại mọt sách này. Anh Lục chúng ta tốt biết bao. Tỏ tình không thành còn nhận cô ấy làm em gái kết nghĩa, ngày nào cũng tặng cái này tặng cái kia. Nếu tao là con gái thì tao đồng ý từ lâu rồi.”
“Ha ha ha, mơ giữa ban ngày đi…”
Đi ngang qua còn nghe được một màn hóng chuyện, khóe miệng tôi giật giật.
Đây mà gọi là anh trai kết nghĩa à?
Rõ ràng là một tên si tình bám đuôi thì có.
Tôi tiếp tục đi về phía trước, đồng thời cúi đầu nhắn cho anh trai:
【Anh, em sắp tới rồi, anh đang ở đâu?】
Bên tai bỗng vang lên một giọng nói:
“Tống Minh Xuyên, tôi về trước đây, cậu cũng về sớm đi.”
Cái tên này vài phút trước tôi vừa nghe thấy, ít nhiều vẫn còn ấn tượng nên vô thức ngẩng đầu nhìn.
Ở ngã tư, nam sinh vừa chào tạm biệt đã đạp xe đi mất.
Người còn lại đeo ba lô lệch một bên vai, cũng mặc đồng phục trường, thong thả đi về phía trước.
Có vẻ cùng hướng với tôi.
Đối phương để kiểu tóc mái vụn hơi rẽ, ngũ quan lập thể, đồng phục trên người sạch sẽ gọn gàng.
Cả gương mặt trông như hoàn toàn tách biệt với những người xung quanh.
Vừa nhìn đã vô cùng bắt mắt.
À.
Đây chỉ gọi là thành tích hơi tốt thôi sao?
Hoa khôi thích cậu ấy chắc chắn không chỉ vì thành tích đâu nhỉ?
2
Tôi thừa nhận con người là động vật thị giác.
Khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt của bạn học này, cán cân trong lòng tôi đã nghiêng rồi.
Mắt thấy một thiếu niên đẹp trai sắp bị một tên đại ca trường không rõ lai lịch chặn đường, sao tôi có thể khoanh tay đứng nhìn?
Do dự vài phút, tôi bước nhanh đuổi theo người phía trước.
“Bạn Tống.”
Tôi lên tiếng gọi.
Đối phương cũng dừng chân, quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt không lộ cảm xúc gì, chắc nhận ra thật sự không quen tôi nên kiên nhẫn chờ tôi nói tiếp.
“Vừa rồi tôi nghe người ta nói có người định chặn cậu. Hay là cậu đổi đường khác đi?”
Tôi chân thành đề nghị.
Nhưng Tống Minh Xuyên chỉ nhìn tôi mấy giây rồi đột nhiên nói:
“Cảm ơn, nhưng chắc cậu nhắc muộn rồi.”
?
Cậu ấy nhìn về một hướng.
Tôi cũng vô thức nhìn theo.
Phía đối diện cách đó không xa là một quán net.
Trước cửa quán net đã đứng mấy người, có người mặc đồng phục trường, có người không.
Đứng ngay vị trí trung tâm là một người mặc cùng đồng phục với chúng tôi…
Đầu vàng.
Mái tóc vàng kia thật sự quá chói mắt.
Trên tai còn đeo khuyên, cổ và cổ tay đều đeo dây chuyền bạc, dáng vẻ đúng chuẩn thanh niên lêu lổng ngoài xã hội.
Khi ánh mắt chạm tới gương mặt đối phương, tôi bỗng khựng lại.
Giữa song sinh ít nhiều cũng có một loại cảm ứng khó hiểu.
Dù sao ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã gần như nhận ra đó là ai.
Trời sập rồi.
Mười năm không gặp, anh trai tôi biến thành đầu vàng.
Tên đầu vàng còn lên tiếng.
Anh cười khẩy:
“Tống Minh Xuyên, chẳng phải mày nói lên cấp ba phải chăm chỉ học hành, không yêu sớm sao? Nữ sinh bên cạnh mày là ai thế?”
“Xem ra học sinh ngoan cũng chỉ nói miệng thôi nhỉ.”
“…”
Rõ ràng tên đầu vàng không nhận ra tôi.
Nhưng đàn em bên cạnh anh lại lên tiếng:
“Anh Lục, em thấy thằng họ Tống này chẳng qua dựa vào thành tích tốt với cái mặt để lừa mấy cô bé thôi. Con bé này trông cũng xinh đấy, tất nhiên vẫn kém hoa khôi Thôi xa.”
“Học sinh ngoan cũng yêu sớm à?”
“Nhưng anh Lục, sao em thấy con bé này hơi giống anh nhỉ?”
“…”
Tôi không cảm xúc.
Trong lòng đã tê liệt.
Ai giống anh ta chứ?
Tôi đơn phương tuyên bố cắt đứt quan hệ anh em.
Tống Minh Xuyên nhìn mấy người phía đối diện chậm rãi đi tới, vẻ mặt vẫn bình tĩnh.
Chỉ vì không biểu cảm nên so với bọn họ càng có vẻ ngông.
Nhân lúc này, cậu ấy còn nói với tôi:
“Bạn học, chuyện này không liên quan đến cậu. Cậu đi trước đi.”
“…”
Cũng không phải hoàn toàn không liên quan.
Tôi lại muốn xem thử bọn họ định làm gì.
Tên đầu vàng Lục Đình Chu, cũng chính là anh ruột sinh trước tôi năm phút, cứ thế đi tới trước mặt chúng tôi.
Gương mặt vẫn còn nhìn ra vài phần giống tôi, nhưng biểu cảm ngông nghênh như một tên ngốc.
Anh “ồ” một tiếng:
“Tống Minh Xuyên, cô bé này của mày cũng nghĩa khí thật đấy, thế mà còn chưa chịu đi.”
Không đợi người bị chặn bên cạnh lên tiếng, tôi khoanh hai tay trước ngực, nhìn thẳng người trước mặt:
“Anh muốn làm gì?”
Mấy phút trước, dù thế nào tôi cũng không nghĩ “anh Lục” trong miệng người ta lại chính là Lục Đình Chu.
Anh trai đầu vàng của tôi thấy tôi chắn trước mặt người khác mà vẫn không nhận ra thân phận tôi, ngược lại còn nói với người bên cạnh:
“Tống Minh Xuyên, mày định trốn sau lưng con gái thế này à? Không sợ truyền ra ngoài bị người ta cười sao?”
Bạn học Tống bên cạnh lên tiếng:
“Các cậu tìm tôi có việc gì?”
“Cũng chẳng có gì. Chỉ là hôm qua mày vừa từ chối lời tỏ tình của em gái tao, hôm nay lại bị tao bắt gặp đi với con gái khác. Có người yêu mà còn không dám thừa nhận, vậy tính đàn ông kiểu gì?”
Tôi nghe anh trai mình nói:
“Thế này đi, mày đi xin lỗi Thôi Tễ Tuyết, nói mày không xứng với cô ấy, tao sẽ bỏ qua.”
“…”
Rốt cuộc anh ta có bao nhiêu em gái vậy?
3
“Không xin lỗi.”
Giọng thiếu niên trong trẻo vang lên.
Dù không nhuộm tóc vàng, khí thế vẫn rất mạnh.
“Mày rượu mời không uống muốn uống rượu phạt đúng không?”
Lục Đình Chu nghe vậy lập tức định tiến lên.
Kết quả Tống Minh Xuyên chỉ vào camera trên đầu cách đó không xa.
“Bạn Lục, camera này mới lắp gần đây, chắc sẽ không bị hỏng đâu. Nếu quay được cảnh gì không hay, cộng thêm chuyện cậu thường xuyên đi trễ, về sớm, cúp học, không chừng sẽ bị buộc thôi học đấy.”
Cái gì?
Anh ta không chỉ nhuộm tóc vàng, đeo khuyên tai, chặn bạn học, mà còn đi trễ, về sớm, cúp học?
Vậy thành tích chẳng phải rất tệ sao?
Rốt cuộc bố tôi nuôi con kiểu gì vậy?
Trước khi đi công tác mẹ đã dặn tôi thế nào nhỉ?
Bảo tôi phải cố gắng hâm nóng tình cảm với anh trai.
Bây giờ có thể coi như mẹ tôi chỉ sinh một đứa được không?
Lục Đình Chu nhìn chiếc camera mới tinh, nghiến răng nghiến lợi:
“Thằng họ Tống, tao nhịn mày lâu lắm rồi. Lớp mười lớp mười một, mỗi lần trực ban ghi tên người đi trễ, mày là đứa tích cực nhất.”
Tống Minh Xuyên:
“Có vấn đề gì sao?”
Nghe kiểu này thì hai người đã tích oán lâu ngày.
“Cút đi, cút đi.”
Lục Đình Chu phẩy tay, trực tiếp từ bỏ giao tiếp.
Đàn em bên cạnh hỏi:
“Anh Lục, cứ thế bỏ qua à?”
“Không thì sao?”
Giọng Lục Đình Chu cáu kỉnh vang lên:
“Đánh nó một trận cho bán thân bất toại rồi cả đám cùng vào đồn à? Mày thích thì tự vào đi.”
“…”
Anh đã nói vậy, đối phương liền đi.
Nhưng chưa đi được mấy bước đã bị gọi lại.
“Tống Minh Xuyên, mày còn phải đàn ông không? Tự đi một mình, không dẫn bạn gái mày theo à?”
?
Bạn học Tống Minh Xuyên quay đầu nhìn tôi.
Không biết nghĩ gì, cậu ấy rất lịch sự hỏi:
“Đi cùng không?”
Tôi lắc đầu.
Lần này cậu ấy thật sự đi rồi.
Tên đầu vàng trước mặt nhìn tôi, vừa mắng vừa lẩm bẩm:
“Mắt mấy người kiểu gì vậy, lại thích loại đàn ông như thế?”
Tôi mỉm cười, hơi nghiến răng:
“Anh trai, chúng ta hẹn cùng ăn cơm mà.”
Không ngờ vừa dứt lời, tên đầu vàng lập tức lùi hẳn một bước.
“Cô là ai? Đồ có thể ăn bậy chứ lời không thể nói bậy đâu nhé. Ai là anh cô?”
Tốt lắm.
Xem ra Lục Đình Chu cũng có ý định cắt đứt quan hệ anh em.
Tôi cố nén chút kiên nhẫn ít ỏi còn lại:
“Hay là anh nhìn điện thoại đi? Chính anh gửi vị trí bảo em tới tìm anh.”
Đàn em bên cạnh Lục Đình Chu lập tức ồn ào:
“Được đấy anh Lục, hóa ra cô bé này tới tìm anh à? Không phải bạn gái Tống Minh Xuyên sao?”
“Im đi, ồn ào cái gì!”
Lục Đình Chu vừa bảo người ta im vừa nhìn tôi:
“Cô chính là cô bé hôm nay kết bạn với tôi à? Cô tên gì?”
“…Hay anh nhìn ghi chú trong lời mời kết bạn đi?”
Tôi mỉm cười nhắc nhở.
Anh trai đầu vàng của tôi thật sự cúi đầu lục tìm.
Nhìn thấy rồi còn lẩm bẩm:
“Diệp Cẩm Hòa… Ai vậy?”
Một đàn em khác vẫn đang nói:
“Được đấy anh Lục, đào hoa tự tìm tới cửa luôn. Em thấy cô này cũng chẳng kém Thôi Tễ Tuyết là bao…”
Lục Đình Chu ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi mỉm cười với anh.
Là loại cười ngoài mặt nhưng không cười trong lòng.
Anh lại lẩm bẩm tên tôi mấy lần, cảm thấy hơi quen tai nhưng nhất thời không nhớ ra.
Đàn em bên cạnh đã bắt đầu đẩy thuyền.
Lục Đình Chu bỗng đọc lại tên tôi vài lần:
“Diệp Cẩm Hòa… Diệp Cẩm Hòa?”
Ánh mắt anh nhìn tôi dần xuất hiện vẻ khiếp sợ.
Đồng thời giơ tay bịt miệng tên đàn em vẫn còn nói không ngừng bên cạnh.
4
Mười phút sau, tôi và Lục Đình Chu ngồi đối diện nhau trong một quán lẩu gần trường.
Cả người anh trông hơi ngơ ngác.