Chương 1 - Khi Nghĩ Về Cuộc Hôn Nhân Đã Mất

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Phản ứng đầu tiên của tôi khi tỉnh lại sau ca phẫu thuật mở sọ não, là mở khung chat với Cố Diễn Chi.

[Cố Diễn Chi, ngày mai em phẫu thuật sọ não.]

[Giấy báo nguy kịch đã có rồi.]

[Nếu em tỉnh lại mà không thấy anh, cuộc hôn nhân của chúng ta dừng lại ở đây đi.]

Một ngày trôi qua không có hồi âm.

Lướt lên trên, đều là những tin nhắn trước mỗi lần phẫu thuật.

[Anh không dứt ra được, anh nhờ người đến ký cho em.]

[Anh đang bận.]

[Sau này mấy chuyện này không cần nói với anh.]

Về sau, anh ta dứt khoát không thèm xem tin nhắn nữa, mà sắp xếp cho tôi một người thư ký.

Chuyên thay tôi ký giấy đồng ý phẫu thuật, giấy báo nguy kịch, và mọi loại giấy tờ cần người nhà ký tên.

Kẻ luôn miệng nói bận rộn ấy, lại xuất hiện trong bài đăng mới nhất của một người khác.

Chùm 9 bức ảnh: hòn đảo, bãi biển, hai người dựa vào nhau rất sát.

Dòng trạng thái: [Trò dỗ dành nhỏ nhặt này, anh đã làm vì em hết lần này đến lần khác.]

Thời gian đăng bài: Đúng hai tiếng trước khi tôi được đẩy vào phòng phẫu thuật.

Tôi nhắn cho thư ký một tin: [Sau này cậu không cần đến nữa.]

Rồi gọi điện cho luật sư.

“Giúp tôi soạn một tờ đơn ly hôn.”

**1**

Khi thuốc tê hết tác dụng, vết thương bắt đầu đau nhức, tôi bị hành hạ đến mức không thể nhắm mắt.

Ca phẫu thuật mở sọ não lần này, tỷ lệ thành công chỉ có một phần ba.

Lúc ý thức còn mơ hồ, tôi từng nghĩ, nếu lần này tôi không qua khỏi, Cố Diễn Chi sẽ biết tin vào lúc nào?

Chắc là lúc được thông báo đến lo hậu sự.

Bởi vì thời gian và tâm trí của anh ta sẽ mãi mãi chẳng bao giờ đặt lên người tôi.

Chập tối, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.

Cố Diễn Chi xách một túi giữ nhiệt bước vào.

“Cảm thấy thế nào rồi?”

“Cũng ổn.”

“Thế là được.”

Anh ta mở túi, lấy ra một hộp cơm, “Anh mang canh cho em.”

Bên trong là canh hải sản, có tôm, có cua, nổi lềnh bềnh một lớp mỡ.

Tôi bị dị ứng hải sản.

Còn Tô Tiểu Ngư lại thích ăn hải sản nhất.

“Tiểu Ngư đi biển bị cháy nắng, anh đưa cô ấy đến bệnh viện khám thử.”

Cố Diễn Chi vừa nói, vừa múc một bát canh đưa qua:

“Cháy nắng nặng lắm, lưng đỏ rực hết cả lên.”

Tôi hờ hững “ừ” một tiếng.

“Sao không uống?”

Anh ta ghé sát lại một chút, tôi ngửi thấy một mùi hương hoa quả ngọt ngấy.

Tôi hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Anh đổi dầu gội rồi à?”

Anh ta sững lại một chút, khóe môi khẽ nhếch lên:

“Tiểu Ngư giới thiệu, cũng thơm lắm, nếu em thích mùi này để anh bảo cô ấy mang cho em vài chai.”

Bên nhau bao nhiêu năm, anh ta phải biết tôi không bao giờ dùng dầu gội có mùi nồng.

Phải biết trước khi vào phòng phẫu thuật, tôi đã cạo sạch mái tóc ngắn ngang vai của mình.

Anh ta chẳng chú ý đến điều gì cả.

Hoặc cũng có thể, khoảng cách từ lần cuối cùng anh ta về nhà đã là nửa năm trước, lúc đó tôi vẫn còn để tóc ngang vai.

Lâu quá rồi, anh ta quên mất.

Phòng bệnh chìm vào tĩnh lặng vài giây.

Cuối cùng bị phá vỡ bởi tiếng chuông báo tin nhắn từ điện thoại của anh ta.

“Đúng rồi, Thư ký Trần nói em không cho cậu ấy đến nữa à?”

Nói xong, anh ta cúi đầu bấm điện thoại trả lời tin nhắn.

“Sau này không cần cậu ấy ký tên nữa.”

“Ừ, bệnh khỏi là được rồi.”

Tôi đưa tay sờ lên da đầu trọc lốc, nhạt giọng đáp:

“Chưa khỏi, tái phát rồi, lúc nào cũng phải chuẩn bị tâm lý phẫu thuật tiếp.”

Anh ta không ngẩng đầu lên.

Tôi hít một hơi sâu: “Anh còn muốn giữ cuộc hôn nhân này không?”

Từ điện thoại vang lên tiếng cười của một cô gái, bật loa ngoài, rất lanh lảnh.

“Anh Cố, anh xem video này đi, buồn cười chết mất—”

Anh ta vội bấm giảm âm lượng, ngẩng lên nhìn tôi: “Lúc nãy em nói gì cơ?”

Tiếng tít tít của máy móc trong phòng bệnh vang lên từng nhịp.

“Lần này anh đi đảo à? Xong việc chưa?” Tôi hỏi.

Anh ta vẫn giữ thái độ bình thản: “Tiểu Ngư cứ nhắc mãi chuyện đi biển, đúng lúc bên đó có dự án cần khảo sát, nên anh đưa cô ấy đi cùng luôn.”

Nói rồi, anh ta lại cúi đầu nhắn tin, sau đó đứng dậy: “Nếu em muốn đi, đợi em khỏe lại anh đưa em đi.”

Có tiếng gõ cửa, bác sĩ điều trị bước vào để thảo luận về phác đồ điều trị tiếp theo.

Cố Diễn Chi nhìn đồng hồ, cầm lấy áo khoác:

“Hai người cứ nói chuyện đi, Tiểu Ngư chắc khám xong rồi.”

Anh ta mãi mãi là như vậy, chỉ sống trong thế giới rực rỡ tươi mới của Tô Tiểu Ngư.

Còn mọi thứ về tôi, anh ta chẳng hề bận tâm.

Sau khi cửa phòng bệnh đóng lại, bác sĩ đưa hồ sơ cho tôi.

“Cô Tạ, tình trạng tái phát lần này khá nghiêm trọng, chúng tôi khuyên cô nên ra nước ngoài điều trị.”

Lần phẫu thuật ba năm trước đã chèn ép vào dây thần kinh thị giác, mắt trái của tôi hiện tại đã hoàn toàn mất thị lực.

Tôi phải nhìn chằm chằm vào hồ sơ rất lâu mới thấy rõ: “Bác sĩ sắp xếp giúp tôi nhé.”

***

Ngày xuất viện, Cố Diễn Chi nói sẽ đến đón tôi.

Tôi ngồi trên ghế trước cổng bệnh viện đợi anh ta.

Tay xách một chiếc túi vải, bên trong là giấy xuất viện, sổ khám bệnh và một túi thuốc to.

Tôi lấy điện thoại ra lướt, trạng thái của Tô Tiểu Ngư vừa cập nhật.

Bảy giờ sáng.

Ảnh chụp bóng lưng hai người đang chạy bộ buổi sáng, một cao một thấp.

Caption: [Người dậy sớm sẽ có bình minh để ngắm.]

Tám giờ, cô ta đăng thêm một bài.

Ảnh chụp cửa phòng tắm, trên mặt kính mờ hơi nước vẽ một hình mặt cười.

Caption: [Có người đợi tôi tắm cho thơm tho.]

Tám giờ rưỡi.

Ảnh chụp bữa sáng ngoài ban công khách sạn, hai bộ bát đũa, nắng rất đẹp.

Caption: [Buổi sáng được người ta cho ăn.]

Kẻ vừa nói sẽ đến đón tôi, đang bận rộn tận hưởng những tháng ngày ngọt ngào cùng người khác.

Mười giờ, xe của Cố Diễn Chi cuối cùng cũng tới.

Cửa kính ghế phụ hạ xuống, là Tô Tiểu Ngư.

“Chị ơi! Trùng hợp quá, Anh Cố đang trên đường đưa em đi làm.”

Chân hơi tê, đồ đạc lại nhiều, lúc đứng dậy tôi loạng choạng một chút.

Cố Diễn Chi bước xuống từ ghế lái, vòng ra sau mở cửa xe.

“Trên đường hơi tắc.”

Tôi không nói gì, xách túi thuốc đi tới.

Tô Tiểu Ngư nhoài người ra cửa sổ, ánh mắt chợt dừng lại ở mắt trái của tôi.

“Chị ơi, mắt chị bị sao thế?”

Cô ta nghiêng đầu, “Hình như… hơi lé thì phải? Nhìn kỳ quá đi!”

Cô ta đưa tay ra, quơ quơ trước mắt tôi.

“Chị có nhìn thấy không? Đây là mấy ngón tay?”

Cố Diễn Chi lên tiếng cắt ngang: “Cô ấy bị cận.”

“Dạ…” Tô Tiểu Ngư rụt tay lại.

Mắt trái của tôi đã mù từ ba năm trước rồi, tôi đã nói với anh ta không dưới mười lần.

Nhưng anh ta vẫn không nhớ.

Tô Tiểu Ngư mở cửa xe bước xuống, sấn tới nhìn:

“Chị ơi, toàn thuốc gì thế, cho em xem thử được không?”

Cô ta đưa tay định bới túi của tôi.

Tôi nghiêng người muốn né tránh.

Nhưng miệng túi chưa buộc chặt, bị cô ta kéo một cái, các lọ thuốc, hộp thuốc bên trong đổ tràn ra ngoài.

Những viên thuốc lăn lóc trên mặt đất, có viên kẹt vào khe bậc thềm, có viên lăn xuống gầm xe.

Cố Diễn Chi nhíu mày, quay mặt đi chỗ khác:

“Sao có cái túi cũng cầm không chắc vậy.”

Tôi ngồi xổm xuống, nhặt từng viên một.

Đầu vừa cắt chỉ, ngồi xuống làm đầu óc sưng tấy, trước mắt tối sầm từng cơn.

Tô Tiểu Ngư cũng ngồi xuống: “Để em giúp chị—”

Cô ta lóng ngóng thế nào, lại dẫm nát mấy viên thuốc.

“Ái chà vỡ mất rồi, em xin lỗi chị nha…”

Cố Diễn Chi ngồi xuống đỡ cô ta đứng dậy, nói:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)