Chương 3 - Khi Nghi Ngờ Đến Gõ Cửa
Ăn xong trên đường về phòng, tôi rủ mọi người tranh thủ chiều nay không có tiết ra trung tâm phố chơi.
“Trung tâm thương mại mới mở một tiệm bánh ngọt hot trend lắm, món kem viên núi tuyết ở đó được review siêu đỉnh. Chiều rảnh, đi không?”
Châu Vãn là người đầu tiên giơ tay đòi đi.
Mặt Tống Vũ Phi cực kỳ háo hức, nhưng giây sau lại nhăn nhó như đưa đám: “Tớ cũng muốn đi, nhưng bài luận nhóm thầy Triệu giao bọn tớ còn chưa xong quá nửa! Mai phải nộp rồi, phần của Đường Đường phụ trách, tớ với Yến Yến lại phải còng lưng ra viết hộ đây này.”
Lưu Văn cũng mang vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Cuối cùng chỉ có tôi, Châu Vãn và Lâm Hạ ra trung tâm phố.
Buổi chiều trung tâm thương mại không đông lắm. Tiệm bánh ngọt ở tầng 4, chúng tôi ăn kem xong lượn một vòng. Khi bước ra từ cửa hông, tôi đập mắt ngay vào chiếc xe hiến máu đỗ bên đường.
Tôi dừng bước, thở phào nhẹ nhõm, may quá hôm nay xe hiến máu đậu ở đây.
“Ninh Ninh, đi thôi.” Châu Vãn ngoái lại gọi.
“Đợi tớ một lát.” Tôi chỉ tay về phía chiếc xe hiến máu. “Tớ đi hiến máu cái đã.”
Châu Vãn sững người, nhìn tôi từ đầu đến chân: “Cậu á? Không sợ à?”
“Không sợ, tớ muốn hiến lâu rồi.”
Lâm Hạ cũng rục rịch: “Cho tớ ké với.”
Châu Vãn đứng tại chỗ, nhìn xe hiến máu rồi lại nhìn tôi và Lâm Hạ, vẻ mặt cực kỳ xoắn xuýt, cuối cùng vẫn không đi theo.
“Tớ… tớ đợi hai người ở ngoài nhé.” Nhỏ rụt cổ lại. “Tớ sợ kim tiêm lắm.”
“Ok.”
Cô y tá trên xe rất nhiệt tình, đầu tiên bảo tôi và Lâm Hạ điền form, hỏi một đống câu hỏi, điền xong thì cân nặng, đo huyết áp, rồi chích máu đầu ngón tay để làm xét nghiệm sơ bộ.
Y tá chích một mũi vào đầu ngón tay tôi, nặn một giọt máu lên que thử, đợi khoảng 2 phút rồi bảo đạt tiêu chuẩn.
“Nào, nằm lên đây.” Y tá vỗ vỗ vào ghế lấy máu.
Lúc nằm lên, quả thật tim tôi đập nhanh hơn vài nhịp. Giây phút kim chọc vào tĩnh mạch có hơi nhói đau một chút, nhưng cảm giác đó bay đi rất nhanh. Nhìn máu chảy vào túi, lòng tôi như trút được một gánh nặng.
Lâm Hạ chậm hơn một chút. Cậu ấy nằm xuống, ngoái đầu sang nhìn tôi: “Sao rồi, có đau không?”
“Bình thường, không đau lắm.”
Nghe thế Lâm Hạ cũng thả lỏng hơn.
Y tá rút kim cho tôi, ấn cục bông vào vết tiêm, dặn giữ chặt 5 phút đừng buông. Lúc ngồi dậy tôi hơi chóng mặt, y tá đưa cho một ly nước ấm và hai miếng bánh quy.
“Lần đầu hiến máu hả em?” Chị ấy cười hỏi.
“Vâng ạ.”
“Tốt lắm, sinh viên bây giờ tích cực ghê.” Chị ấy đưa cho tôi cuốn sổ hiến máu. “Cất kỹ nhé, em qua bàn kia tự chọn một món quà kỷ niệm đi.”
Tôi nhận lấy Sổ hiến máu bìa đỏ, mở ra bên trong có tên tôi và lượng máu đã hiến. Tôi tiện tay mở luôn Mini App “Chứng nhận hiến máu tình nguyện điện tử toàn quốc” trên điện thoại, trên đó đồng bộ luôn lịch sử hiến máu hôm nay: Họ tên, nhóm máu, lượng máu, thời gian, địa điểm, tất cả đều rõ ràng.
Lâm Hạ cũng hiến xong, ra ngồi cạnh tôi uống nước.
Châu Vãn đứng cách xe một đoạn, rướn cổ lên nhìn. Ngay khoảnh khắc tôi vừa bước xuống xe, tôi huơ huơ cuốn Sổ hiến máu về phía nhỏ. Nhỏ nhìn chằm chằm, ánh mắt lộ vẻ ngưỡng mộ.
“Trông có vẻ cũng không đáng sợ lắm nhỉ?”
“Đến cũng đến rồi, hay cậu làm tí không?”
Châu Vãn cắn môi do dự vài giây, hít sâu một hơi, mạnh dạn bước lên xe.
Mấy phút sau, Châu Vãn cúi gằm mặt tiu nghỉu bước xuống. Nhỏ không đủ cân nặng, người ta không cho hiến.
Tôi và Lâm Hạ nhìn nhau, thôi dẹp luôn ý định đăng story Wechat trêu nhỏ.
Lâm Đường Đường căn đúng giờ đóng cửa ký túc xá mới mò về, lúc này phòng đã tắt đèn. Sau khi Tống Vũ Phi chào hỏi cô ta vài câu, cả phòng lại chìm vào im lặng.
Trong bóng tối, tôi chỉ nhìn thấy lờ mờ cái bóng của cô ta.
Nhìn chằm chằm một lúc, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Tôi bị đánh thức bởi tiếng của Lâm Đường Đường.