Chương 3 - Khi Nào Ta Lấy Lại Tình Yêu
Hắn nói hắn không hứng thú với chuyện kiếm tiền.
Nhưng nhìn Thẩm Xác gặp xui xẻo thì hắn rất vui lòng.
Hắn bịa cho ta một thân phận.
Rất nhanh, trong kinh thành bắt đầu truyền rằng bên cạnh Tạ Vô Nhai có một y nữ thường theo ra vào, y thuật rất cao minh.
Nhưng chỉ như vậy thôi thì còn xa mới đủ.
Ta cần chờ một cơ hội.
Một cơ hội để ta thật sự đứng vững ở kinh thành.
Cơ hội ấy rất nhanh xuất hiện.
Phu nhân thiếu khanh Hồng Lư Tự lặng lẽ tìm đến ta, hỏi ta có thể trị vết sẹo trên mặt nàng hay không.
Sau khi dùng thuốc mỡ ta đưa, vết sẹo trên mặt nàng thật sự mờ đi.
Vì vậy, nàng càng tin tưởng ta hơn.
Lại giới thiệu ta cho đại nương tử phủ Ninh Xương bá tước, chữa chứng đau lưng lâu năm của nàng ấy.
Sau chuyện này.
Danh tiếng của ta hoàn toàn vang lên.
Các quý nữ trong kinh thành lần lượt đến tìm ta.
Người này truyền người kia, tặng cho ta cái danh nữ thần y.
Quy củ truyền xuống nói rằng nữ tử không thể xuất đầu lộ diện.
Nếu không chỉ bị người ta cười chê.
Nhưng những người đến tìm ta đều ném xuống vàng thật bạc trắng.
Chỉ khi bản thân trở thành người có lợi ích liên quan, họ mới sốt ruột.
Mới ném cái gọi là quy củ ra sau đầu.
Trong thời gian hành y.
Ta rất ít khi để lộ diện mạo thật.
Những người thấy rõ mặt ta.
Cũng đều là do ta tỉ mỉ sắp xếp, thiết kế qua.
Tạ Vô Nhai lật xem sổ sách ta giao lên.
Giống như tùy miệng nhắc một câu:
“Nghe nói hôn kỳ của Thẩm Phù và Bùi Tuân sắp đến rồi.”
“Tính ra, hôn ước ấy vốn nên thuộc về nàng.”
Ta bình tĩnh đáp:
“Ý ta không nằm ở đó.”
Nếu bọn họ đã là chân ái.
Vậy thì phải buộc chặt lấy nhau cả đời.
Những món nợ đã欠, rồi sẽ bị đòi từng khoản một.
Ba ngày sau.
Cuối cùng ta cũng đợi được người mình vẫn luôn chờ—
Mẫu thân của Bùi Tuân, Bùi lão phu nhân.
Bà chỉ dẫn theo nha hoàn thân cận.
Bùi Tuân không xuất hiện.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Hiện tại chưa phải lúc gặp hắn.
Đời trước sau khi gả cho Bùi Tuân, ta biết Bùi lão phu nhân luôn có chứng đau đầu.
Mỗi lần phát tác đều náo loạn không nhỏ.
Khi ấy ta nghe người ta kể triệu chứng của bà.
Liền viết phương thuốc, đặc biệt dặn hạ nhân đi bốc thuốc.
Nhưng Bùi lão phu nhân nghe nói là ta đưa tới thì sai người đổ đi.
Lại còn than phiền với Bùi Tuân:
“Nó là một kẻ mù, bản thân còn chữa không xong, lại giả làm đại phu xem bệnh cho người khác.”
“Ai biết nó đang ôm lòng gì.”
Phong thủy luân chuyển.
Bây giờ, đổi thành bà chủ động có việc cầu ta.
Mời ta chữa bệnh cho bà.
09
“Hôm đó sau khi cô nương kê phương thuốc, ta thử một thang.”
“Không ngờ đêm ấy không còn đau đầu nữa, ngủ một mạch tới sáng.”
Bùi lão phu nhân nhiệt tình nắm lấy tay ta.
“Kim Nghi cô nương đúng là diệu thủ hồi xuân.”
Ta mỉm cười đáp lại.
“Vẫn là lão phu nhân quá khen. Đây là do người có phúc, được trời cao phù hộ.”
Bà nghe xong rất vui.
Càng thêm tin tưởng ta.
Bà nói với thị nữ bên cạnh:
“Ta cứ cảm thấy Kim Nghi cô nương nhìn rất quen mắt, như đã thân thuộc từ lâu.”
Thị nữ vội tiếp lời:
“Nàng và lão phu nhân đều là người có tấm lòng Bồ Tát, tự nhiên sẽ thấy giống nhau.”
Một người khác nhỏ giọng chen vào:
“Sao nô tỳ lại thấy lông mày đôi mắt nàng giống huynh trưởng của thiếu phu nhân vậy…”
Thiếu phu nhân trong lời họ, tất nhiên là Thẩm Phù sắp qua cửa.
Thuở nhỏ, ta không tiếp xúc nhiều với Bùi lão phu nhân.
Nhiều năm trôi qua bà không nhận ra ta, ta cũng không bất ngờ.
Bùi lão phu nhân không nghe thấy câu ấy.
Ngược lại bà nhớ đến một chuyện khác.
Bà đưa cho ta một tấm thiếp:
“Ta đã nhiều lần nhắc đến cô nương với Bùi Tuân. Nó nói muốn tìm cơ hội đích thân cảm tạ cô nương.”
“Vài ngày nữa là ngày nó đại hôn. Cô nương xem như nửa ân nhân của ta, nhất định phải đến.”
Ta vuốt nhẹ tấm thiếp cưới dát vàng.
Bỗng nhớ đến đời trước khi ta thành thân với Bùi Tuân.
Khi ấy Thẩm Phù giả chết, đẩy tất cả tội danh lên đầu ta.
Không ai còn tâm trí lo cho hôn lễ.
Không thiệp mời, không sính lễ, không của hồi môn.
Bọn họ không cho phép ta mặc hỉ phục của Thẩm Phù.
Ta chỉ có thể khoác lên bộ lễ phục tự tay may còn chưa kịp hoàn thành.
Rồi bị một chiếc kiệu nhỏ đưa vào cửa sau Bùi gia.
Ta gật đầu nhận lời.
“Ta sẽ đến.”
Tất nhiên là phải đến.
Nếu ta không xuất hiện.
Vở kịch này phải diễn tiếp thế nào?
Thẩm Phù.
Nàng nên trả nợ rồi.
Buổi tối, ta đi tìm Tạ Vô Nhai bàn chuyện.
Mấy ngày nay hắn hơi lạ.
Có vẻ rất bận.
Lại giống như đang tránh mặt ta.
Nhưng trên hành lang.
Bỗng có người gọi ta lại hỏi đường.
“Quấy rầy cô nương, xin hỏi…”
Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói ấy.
Ta đột ngột dừng bước.
Sao Bùi Tuân lại xuất hiện ở đây?!
10
Ta quay lưng về phía hắn.
Nghe tiếng bước chân dần áp sát.
Giọng Bùi Tuân ôn hòa, như một quân tử khiêm nhường.
Hoàn toàn không giống sự lạnh lẽo hắn dành cho ta ở đời trước.
“Xin lỗi, ta đến tìm người nhưng lạc đường.”
“Có thể phiền cô nương dẫn ta đi gặp Tạ đại nhân không?”
Tim ta đập nhanh hơn.
Ta hít sâu một hơi, vừa định bước nhanh rời đi—
Tạ Vô Nhai bỗng xuất hiện.
Hắn vươn tay ôm lấy vai ta.
Kéo ta vào trong lòng hắn.
Dùng áo choàng che kín thân hình ta.