Chương 1 - Khi Nàng Trở Thành Nữ Chính
Tôi nhờ gương mặt của mình mà nổi lên chỉ sau một đêm trong giới giải trí.
Ban đầu tôi chỉ định kiếm một khoản rồi rút lui.
Ai ngờ sáng hôm sau, tôi lại bị buộc tên lên hot search cùng ảnh đế.
Hóa ra tối qua ảnh đế livestream, fan hỏi anh ấy:
“Anh thích kiểu con gái như thế nào nhất?”
Anh ấy trầm ngâm một lúc, rồi nghiêm túc trả lời:
“Kiểu như Trần Thanh Yểu.”
1
Tôi chính là cái đứa xui xẻo tên Trần Thanh Yểu đó.
Trong giới giải trí, tôi chỉ diễn vài vai phụ, nhận mấy việc lặt vặt.
Đang livestream bán hàng, thao thao bất tuyệt khen sản phẩm.
Thì bỗng nhiên phòng livestream bị người ta tràn vào phá tung.
【Nhan sắc cũng được đấy.】
【Nhưng chắc không xứng với anh trai tôi đâu nhỉ.】
Tôi và trợ lý nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đến khi nhận được điện thoại của quản lý, chị Kim, tôi mới biết.
Đầu sỏ là ảnh đế Bùi Trật.
Tôi lập tức đăng Weibo thanh minh:
【Tôi và Bùi Trật không có bất kỳ quan hệ gì.】
Kết quả, tôi đã đánh giá quá thấp độ hot của Bùi Trật.
Ngay trong đêm, tên tôi và anh ấy bị buộc chặt với nhau rồi leo thẳng lên hot search:
#TrầnThanhYểuĐuBám
#BùiTrậtThíchKiểuNhưTrầnThanhYểu
#TrầnThanhYểuLàKiểuGì
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Tôi thấy ngay cả ảnh tốt nghiệp cấp hai của tôi và anh ấy cũng bị đào ra.
Sau đó tôi nhận được tin nhắn của chị Kim:
【Em đúng là có nghề đấy.】
Tôi:
【?】
Chị Kim gửi tới một bản hợp đồng. Là chương trình hẹn hò từng rất hot năm ngoái.
【Chị giành được cho em rồi.】
Tôi lập tức tỉnh cả ngủ, gọi điện thoại qua:
“Chị, em tham gia cái này không hợp lắm đâu nhỉ?”
Một trong những lý do chương trình hẹn hò này nổi đình nổi đám.
Là vì nó phát sóng trực tiếp.
Chỉ cần nói một câu không đúng lúc.
Khách mời có thể bị mắng đến mức cuốn gói về nhà.
Giọng chị Kim không cho phép phản bác:
“Nghe nói là Bùi Trật yêu cầu. Cậu ta nói chỉ khi được ghép CP với em thì mới tham gia.
“Em và cậu ta là bạn học mà sao không nói sớm? Tranh thủ ké nhiệt đi, mấy khoản nợ nát của em chẳng mấy mà trả xong.”
Một tràng của chị Kim khiến tôi lập tức nhận thua.
“Được được được, em tham gia, em tham gia.
“Nhưng mà chị biết đấy, em vẫn luôn có ý định rút khỏi giới.”
Chị Kim thở dài:
“Chuyện này em cứ suy nghĩ thêm đi. Qua đợt bận này rồi nói tiếp được không?”
“Vâng.”
2
Gần đến ngày quay.
Chị Kim lại sốt ruột đi qua đi lại trước bàn làm việc.
“Bùi Trật bận đến mức không nghe nổi điện thoại cơ à?”
Chị Kim đặt điện thoại xuống, chống hông.
“Nghe nói cậu ta đang quay phim. Quay xong là lập tức chạy đến chương trình này. Đúng là chiến thần lao động.”
“Đúng thật.”
Tôi vừa gặm khoai lang vừa qua loa đáp.
Hồi đi học, Bùi Trật vừa học giỏi vừa tham gia hoạt động đầy đủ.
Lúc đó bạn học còn trêu anh ấy là “bậc thầy quản lý thời gian”.
Nên anh ấy chăm chỉ như vậy cũng chẳng có gì lạ.
Đến ngày quay, cuối cùng tôi cũng gặp được vị “bậc thầy” này.
Trợ lý của anh ấy đứng bên cạnh nói:
“Dạo này anh Bùi bận quá nên không liên lạc được với mọi người.
“Để tỏ lời xin lỗi, chúng tôi đã đặt trà chiều dưới danh nghĩa của Thanh Yểu.”
Mấy chiếc xe đồ ăn dán poster của tôi chạy vào.
Tôi trợn mắt há miệng, vội xua tay liên tục.
“Thật ra không cần làm vậy đâu.”
Đúng lúc này, Bùi Trật vừa thay đồ xong đi tới.
“Không sao. Là lỗi của bên tôi.”
Áo sơ mi tím phối với quần jeans.
Đôi chân dài khiến người ta khó mà rời mắt.
Nhưng đáy mắt anh ấy vẫn lạnh nhạt như trước.
Cô trợ lý nhỏ tự giác lùi đi.
Để tôi và Bùi Trật đứng đối diện nhau tại chỗ.
“Lâu rồi không gặp.”
Tôi cười nhìn anh ấy.
“Còn chuyện chương trình nữa, cảm ơn anh.”
Vẻ mặt Bùi Trật khựng lại.
Ánh mắt như thoáng qua một tia thất vọng.
Cuối cùng anh ấy chỉ nói:
“Vừa có thông báo bảo chúng ta qua phỏng vấn trước. Đi thôi.”
3
Chúng tôi ngồi ngay ngắn trong phòng phỏng vấn.
“Xin chào mọi người, tôi là Bùi Trật.”
“Xin chào mọi người, tôi là Trần Thanh Yểu.”
MC cười hỏi:
“Đây là lần đầu tiên Bùi Trật tham gia show giải trí. Anh có thể nói lý do được không?”
Trên gương mặt vốn lạnh nhạt của Bùi Trật xuất hiện một nụ cười.
“Thật ra là vì tôi biết Thanh Yểu sẽ đến.”
MC lập tức lộ vẻ hóng chuyện, giả vờ kinh ngạc hỏi:
“Ồ? Vì Trần Thanh Yểu là kiểu con gái anh thích sao?”
“Không chỉ vậy.”
Bùi Trật dừng lại, cố ý úp mở.
“Thật ra chúng tôi đã quen nhau từ rất lâu rồi.”
Bùi Trật ra hiệu cho tôi nói tiếp.
Ánh mắt anh ấy dịu dàng mà bình tĩnh.
Khiến tôi không còn căng thẳng như trước.
Tôi tiếp lời anh ấy, mỉm cười trả lời:
“Tôi và Bùi Trật thật ra là bạn học.”
MC lại chẳng hề bất ngờ.
“Chuyện này chúng tôi nghe nói từ lâu rồi.”
Lần đầu tham gia chương trình lớn.
Hai tay tôi hơi căng thẳng đặt bên người, vô thức siết góc áo.
Bùi Trật bỗng đưa tay sang, nhẹ nhàng nắm tay tôi.
Tôi chưa kịp phản ứng, đã giật mạnh tay ra.
Không khí ngượng ngập mất một giây.
Bùi Trật vẫn bình thản như không.
“Tôi và Thanh Yểu quen nhau từ ngày chúng tôi chào đời.”
MC kinh ngạc:
“Ồ?”
Anh ấy cười nhìn về phía ống kính:
“Nếu không có mẹ của Trần Thanh Yểu, sẽ không có tôi của ngày hôm nay.”
Vẻ mặt Bùi Trật trở nên dịu dàng. Anh ấy chậm rãi kể lại chuyện cũ ấy.
“Mẹ tôi trên đường tan làm về nhà thì đột nhiên chuyển dạ. Nhưng hôm đó tuyết rơi quá lớn, bà không gọi được xe, xe đi ngang qua cũng không ai chịu chở bà một đoạn. Mẹ của Thanh Yểu khi ấy vừa hay đang trên đường đến bệnh viện, bà đã chủ động dừng xe chở mẹ tôi đi.
“Tuy mẹ tôi vẫn rời khỏi thế giới này vào đêm hôm đó. Nhưng tôi vẫn vô cùng biết ơn mẹ của Thanh Yểu, cũng biết ơn sự xuất hiện của cô ấy.”
Tôi không ngờ anh ấy sẽ nhắc đến chuyện này.
Bình luận lập tức nổ tung:
【Hóa ra cô ấy là ân nhân của Bùi Trật.】
【Hu hu hu anh trai biết báo ơn, cảm động quá.】
Bùi Trật thành công kéo bầu không khí của chương trình lên cao.
Ngay từ ngày phát sóng, chương trình liên tục chiếm đầu đề.
Đồng thời còn đảo ngược ngay lập tức ấn tượng của fan về tôi.
Còn hành động tôi rút tay khỏi tay anh ấy thì lại nhận về một loạt đánh giá tệ.
【Đây không phải show hẹn hò à, nữ chính sao không chịu hợp tác vậy!】
【Vừa mới chèo thuyền đã bị kéo về thực tại.】
【Mới gặp đã nắm tay người ta, đàn ông tụt mood thật sự.】
Chị Kim đứng bên cạnh hài lòng gật đầu liên tục như cái máy.
“Không hổ là Bùi Trật, hiệu quả show đỉnh thật.”
4
Tuy mẹ tôi và mẹ của Bùi Trật có ân tình sinh tử.
Nhưng tôi và Bùi Trật thật ra chỉ gặp mặt vào dịp lễ Tết.
Bố anh ấy sẽ dẫn anh ấy đến nhà tôi, mang theo chút quà cảm ơn.
Mãi đến năm lớp 11, mẹ tôi bất ngờ qua đời.
Tôi cùng bố chuyển đến thành phố khác.
Từ đó cũng mất liên lạc với Bùi Trật.
Mấy ngày trước khi rời đi.
Tôi lén nhét một bức thư tình vào túi đồng phục của anh ấy.
Bên trong còn để lại số QQ của mình.
Tôi đợi rất lâu, nhưng mãi không thấy anh ấy gửi lời mời kết bạn.
Lúc này, tôi nhìn tin nhắn vừa được gửi đến trên WeChat.
【Tôi là Bùi Trật.】
Tôi thoáng thất thần.
【Chào anh.】
Dòng chữ 【Đối phương đang nhập…】 cứ hiện lên rồi biến mất, nhưng cuộc trò chuyện lại dừng ở đó.
Chị Kim ngẩng đầu liếc tôi một cái:
“À đúng rồi, trợ lý của Bùi Trật nói tối nay cùng ăn cơm.”
“Không đi.”