Chương 7 - Khi Mọi Thứ Đổ Vỡ
“Còn dây dưa với con đàn bà hoang kia làm gì?”
“Cậu xem Đại Bảo giờ chẳng thân với cậu nữa rồi, cứ tiếp tục như vậy thì nó lạnh lòng, đến lúc cậu muốn vãn hồi cũng muộn.”
Triệu Thành cố nén giận:
“Vậy ý chị là gì? Công việc của tôi bây giờ rất mệt, không có thời gian làm thêm.”
Chị dâu cười:
“Ôi, không phải ép cậu đâu. Chỉ là cậu chỉ cho thằng bé một bữa ăn thì có ý nghĩa gì?”
“Hay là cậu chuyển nhà với xe hiện giờ cho Đại Bảo đi.”
“Yên tâm, chỉ là làm tượng trưng thôi, chúng tôi không động đến. Chủ yếu là để thằng bé thấy thành ý của cậu.”
Lại là đề nghị này, Triệu Thành suýt nữa tức đến bốc khói.
Lúc đó anh ta đã quyết định phải đuổi cả nhà hút máu này đi.
Nhưng anh ta vừa đứng dậy định nổi giận, đứa cháu trai mới mười lăm tuổi mà đã cao 1m80 liền đứng lên.
“Làm gì thế chú? Chú trừng mắt với ai đấy?”
Triệu Thành thừa nhận anh ta sợ.
Cho nên anh ta giả vờ đồng ý.
“Vậy tôi sửa lại nhà trước đi, nhà này trang trí cũ quá sợ thằng bé không thích. Tôi bỏ tiền, các người ra ngoài ở tạm một thời gian.”
Chị dâu không nghi ngờ gì, vui vẻ đồng ý.
Kết quả ở ngoài chưa được mấy ngày, gọi điện cho Triệu Thành mới phát hiện mình đã bị chặn số.
Lúc đó cô ta mới hốt hoảng chạy đi tìm người.
“Nếu không phải mẹ đã nói sớm hôm nay mày tới ly hôn, thì bà đây còn suýt không bắt được mày!”
“Lập tức đưa chìa khóa nhà cho tao!”
Lần này Triệu Thành không còn nể mặt nữa, anh ta hất mạnh cô ta ra.
“Bà tưởng bà là ai mà tới quản chuyện của tôi!”
“Cút xa cho tôi! Dẫn theo thằng con vô học như chó của bà nữa!”
“Tôi không cần các người!”
Chị dâu ngã xuống đất bắt đầu lăn lộn ăn vạ, nhưng Triệu Thành chẳng buồn để ý.
Anh ta còn muốn quay lại nói gì đó với tôi, nhưng tôi đã đi xa rồi.
8
Lần tiếp theo tôi nghe tin về Triệu Thành là vài tháng sau.
Anh ta bị hại.
Hung thủ là chính đứa cháu trai của anh ta.
Tôi vô cùng kinh ngạc, mẹ tôi khi nhắc đến chuyện này cũng đầy vẻ ngỡ ngàng.
“Là dì Lưu nhà bên nói, con trai bà ấy là cảnh sát…”
Không lâu sau khi ly hôn với tôi, Triệu Thành đã quen bạn gái mới.
Cô ta cũng là người đã ly hôn và có con.
Ngay từ đầu anh ta đã nói thẳng với cô ta.
Chỉ cần cô ta sinh cho anh ta một đứa con, anh ta sẽ sang tên căn nhà cho cô ta.
Nhưng cô ta không ngốc, sau khi biết anh ta tinh trùng yếu đã yêu cầu ký thỏa thuận.
Cho dù không sinh được con thì anh ta cũng phải trả cho cô ta một khoản tiền bồi thường, hơn nữa toàn bộ chi phí sinh hoạt trong thời gian hai người sống chung đều do Triệu Thành chịu.
Triệu Thành đồng ý.
Anh ta đã tìm thầy xem mệnh, nói rằng người phụ nữ đó có số nhiều con nhiều phúc, nhất định có thể để lại hậu duệ cho anh ta.
Người phụ nữ đó rất đanh đá.
Chỉ cần Triệu Thành làm gì không vừa ý là cô ta chửi ầm lên.
Đứa con trai của cô ta cũng chẳng phải dạng hiền lành.
Mới tám tuổi mà ngày nào cũng gọi Triệu Thành là “lão già”.
Hai mẹ con ngày nào cũng chẳng làm gì trong nhà.
Việc nhà chờ Triệu Thành về dọn, cơm chờ anh ta nấu, lúc duy nhất họ chìa tay ra là để đòi tiền.
Tất cả những chuyện đó Triệu Thành đều nhẫn nhịn, thậm chí còn cam tâm tình nguyện.
Chỉ cần có con nối dõi thì anh ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Và thật sự ba tháng sau, người phụ nữ đó mang thai.
Triệu Thành muốn cô ta làm xét nghiệm huyết thống, lập tức bị cô ta tát hai cái.
“Xét nghiệm cái đầu mẹ anh! Đừng tưởng tôi không biết anh đối xử thế nào với người trước!”
“Tôi không phải loại dễ bắt nạt đâu. Muốn nhận thì nhận, không muốn thì đưa tiền cho tôi phá thai!”
Triệu Thành đâu dám không nhận.
Tâm lý của anh ta đại khái là dù không phải con ruột, anh ta cũng sẽ nuôi như con ruột.
Chỉ là anh ta đồng ý, nhưng người nhà anh ta thì không.
Mẹ anh ta ngày nào cũng gọi điện khóc.
“Con đuổi mẹ đi mẹ không ý kiến, nhưng con không thể để con hoang mang họ Triệu được!”
Anh trai anh ta cũng nhắn tin chửi.
“Thích làm thằng đội nón xanh đến thế à? Cháu trai ruột không nuôi, lại đi nuôi thứ không rõ nguồn gốc bên ngoài, sao mày không chết đi?”
Chị dâu thì trực tiếp tìm đến tận nhà.
“Đồ vô lương tâm! Ra đây cho tao! Con trai tao có điểm nào kém hơn cái thứ con hoang trong bụng con đĩ kia? Nói rõ cho tao!”
Kết quả bị cô vợ mới hắt một chậu nước tiểu nóng từ đầu xuống.
Chị dâu hét lên không ngừng, con trai cô ta thấy mẹ bị nhục nhã liền xông tới.
Một gã béo gần hai trăm cân, người phụ nữ mang thai sao chịu nổi?
Chính Triệu Thành liều mạng xông tới chắn lại.
Nhưng lại bị Triệu Đại Bảo đẩy mạnh một cái, ngã xuống đất, đầu sau đập mạnh, xuất huyết não tại chỗ.
Xe cứu thương tới nhưng không cứu được, tuyên bố tử vong.
Người duy nhất đau lòng là mẹ anh ta.
Đứa con trai út bà yêu thương nhất đã chết, mà hung thủ lại chính là đứa cháu nội ruột mà bà yêu thương nhất.
Triệu Thành nhanh chóng được chôn cất.
Là do người vợ mới lo liệu.
Cô ta muốn nhanh chóng chia thừa kế của Triệu Thành nhưng lại không muốn làm xét nghiệm huyết thống.
Dù sao theo pháp luật, đứa trẻ trong bụng vợ mặc định là con của chồng.
Gia đình Triệu Thành tuy có ý kiến nhưng đã muộn một bước.
Khi họ tới nhà hỏa táng thì Triệu Thành đã thành tro.
Chuyện này suýt nữa phải ra tòa, hai bên đều muốn chia được nhiều hơn.
Nhưng cuối cùng chẳng ai nhận được gì.
Bởi vì ngay từ lúc ly hôn, Triệu Thành đã để lại phần lớn tài sản cho tôi.
Những gì anh ta hứa với người vợ mới chỉ là tấm séc khống.
Có lẽ chính anh ta cũng biết rằng mình sẽ không còn may mắn đến thế để có thể có con nối dõi nữa.
Chỉ là nhận ra sự thật luôn đau đớn hơn nhiều so với sống trong mơ hồ.
Anh ta lựa chọn che giấu và lừa dối, nhưng cũng nhận lại kết cục thuộc về mình.
Còn tôi, từ lâu đã cùng mẹ và con trai sống hạnh phúc bên nhau.
Ngày mai của chúng tôi, sẽ chỉ càng tốt đẹp hơn.
HẾT