Chương 2 - Khi Mối Quan Hệ Kết Thúc
7
Ba giờ sáng, tôi bước ra khỏi căn biệt thự xa hoa tượng trưng cho quyền lực và tài phú ấy.
Tôi không gọi xe công nghệ, như vậy sẽ để lại dấu vết.
Tôi đi bộ ba kilomet, chặn một chiếc xe dù ven đường, thẳng tiến đến ga tàu của thành phố bên cạnh.
Tôi không đi máy bay, cũng không đi tàu cao tốc.
Thủ đoạn của Lục Nghiêm thông thiên, chỉ cần thông tin căn cước của tôi lên mạng, từng phút từng giây anh ta đều có thể bắt được tôi.
Tôi dùng giấy tờ giả đã chuẩn bị từ sớm, mua một vé xe khách đường dài đi về vùng biên giới Tây Nam.
Bánh xe lăn đều, ánh đèn neon của thành phố ngoài cửa sổ nhanh chóng lùi lại phía sau.
Tôi co mình trong góc xe chật chội, tràn ngập mùi mì gói và mùi hôi chân, nhìn cái tên Lục Nghiêm trên màn hình điện thoại.
Chặn, xóa, rút sim, bẻ gãy, ném ra ngoài cửa sổ.
Mọi động tác liền mạch gọn gàng.
Nhìn con chip nhỏ bé biến mất trong màn đêm, tôi thở ra một hơi dài nặng nề.
Từ nay về sau, trời cao biển rộng, Lâm Chi chỉ là Lâm Chi, không còn là thế thân của ai, cũng không còn là hoàng yến của ai nữa.
8
Hai ngày sau.
Một thôn làng hẻo lánh nào đó ở Tây Nam, Lý Gia Câu.
Nơi này bốn bề núi bao quanh, giao thông bế tắc, ngay cả định vị cũng sẽ lạc đường ở đây.
Trong thôn mới có mạng được vài năm, phần lớn thanh niên trai tráng đều đã ra ngoài làm việc, ở lại chỉ còn người già và trẻ con.
Đây cũng là quê của tôi.
Chính xác mà nói, là nhà ngoại tôi.
Tôi cởi bỏ lớp ngụy trang tinh xảo nơi thành thị, thay chiếc áo bông hoa vụn của bà ngoại.
Tóc búi tùy ý sau đầu, đang ngồi xổm trong sân cho gà ăn.
“Con bé Chi à, lần này về ở bao lâu?”
Bà ngoại ngồi trên ghế bập bênh, nheo mắt phơi nắng, tay đang khâu đế giày.
“Không đi nữa ạ.” Tôi rắc một nắm hạt ngô, nhìn đàn gà lông hoa tranh nhau mổ ăn.
“Không khí thành phố không tốt, vẫn là ở nhà thoải mái.”
Bà ngoại cười đến mức không khép miệng lại được:
“Vậy thì tốt quá, thằng Vương Nhị Trụ ở thôn bên mấy hôm trước còn hỏi thăm cháu đấy, nói nếu cháu về thì muốn xem mắt với cháu.”
Khóe miệng tôi giật giật: “Bà ngoại, cháu chưa muốn lấy chồng.”
“Được được được, không lấy không lấy, ở lại bầu bạn với bà.”
Tôi an tâm an phận sống cuộc đời dưỡng già.
Ở đây không có Lục Nghiêm, không có mưu toan đấu đá, chỉ có tiếng gà gáy buổi sớm và tiếng chó sủa ban đêm.
Dù không có căn hộ lớn hay ẩm thực Pháp, nhưng có giường đất ấm nóng và mì cán tay do bà ngoại làm.
Tôi cứ nghĩ đây chính là kết cục.
Cho đến chiều tối ngày thứ ba.
Trên con đường bùn đất quanh năm chỉ có máy kéo chạy qua ở Lý Gia Câu, bỗng nhiên vang lên một trận tiếng động cơ gầm rú dữ dội.
Ngay sau đó, chó trong toàn thôn đều phát điên sủa vang.
Tôi đang thu quần áo trong sân, nghe thấy động tĩnh, tim bỗng dưng khẽ giật một cái.
9
“Ây da, xe nhà ai thế này? Nhìn khí phái thật!”
Bà thím hàng xóm trèo lên đầu tường xem náo nhiệt, “Chỉ là hình như bị sa lầy rồi.”
Tôi như bị ma xui quỷ khiến, bê một cái thang, trèo lên đầu tường nhìn ra ngoài.
Mặt trời chiều ngả bóng, ánh tà dương đỏ như máu.
Một chiếc Maybach màu đen, giống như con cá voi mắc cạn, chật vật kẹt trong hố bùn ở đầu thôn.
Bánh xe quay trơ trơ, bắn tung tóe bùn đất.
Cửa xe mở ra, một đôi chân dài bước xuống.
Là Lục Nghiêm.
Anh ta mặc một bộ vest cao cấp cắt may vừa vặn, nhưng tóc hơi rối, trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và bực bội.
Đôi giày da thủ công đắt giá kia của anh ta, một bước chân giẫm thẳng vào vũng bùn thối ngập đến mắt cá.
Tôi hít ngược một hơi lạnh, quần áo trong tay rơi xuống đất.
Sao anh ta tìm được đến đây?!
Rõ ràng tôi đã làm kín kẽ không một kẽ hở!
Lục Nghiêm dường như cảm nhận được điều gì, đột ngột ngẩng đầu.
Ánh mắt sắc bén xuyên qua khoảng cách mấy chục mét, chuẩn xác khóa chặt tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mình như một con thỏ bị họng súng săn chĩa thẳng vào.
Anh ta nheo mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh khiến người ta dựng tóc gáy, rồi rút chân ra, bước sâu nông tiến về phía tôi.
Anh ta đi rất gấp, hoàn toàn không để ý đến hình tượng.
Bùn đất bắn lên quần tây của anh ta, giống như một bức tranh trừu tượng trào phúng.
Tôi hoảng rồi.
“Bà ngoại, đóng cửa thả chó!”
10
Tôi nhảy khỏi thang, lao tới chốt chặt cổng sân, rồi dựa lưng vào cánh cửa, tim đập điên cuồng.
“Chi à, sao thế? Người đó là ai vậy?” Bà ngoại mặt đầy mơ hồ.
“Chủ nợ!” Tôi nghiến răng nghiến lợi, Đến đòi nợ!”
Vừa dứt lời, bên ngoài đã vang lên tiếng đập cửa nặng nề.
“Lâm Chi, mở cửa!”
Giọng Lục Nghiêm nghe vô cùng tức tối, còn kèm theo hơi thở gấp gáp.
“Tôi biết cô ở trong đó, cô có gan chạy thì có gan mở cửa đi!”
Sao lời thoại này quen thế?
Tôi chết sống chống cửa: “Tôi không mở, anh đi đi, chúng ta đã hai bên thanh toán xong rồi!”
“Hai bên thanh toán?” Lục Nghiêm cười lạnh, cách cánh cửa, giọng anh ta nghe càng nguy hiểm, “Trộm mất trái tim tôi, giờ phủi mông bỏ đi, vậy gọi là hai bên thanh toán sao?”
Tôi sững người một chút.
Trộm tim gì chứ?
Anh ta đang nói nhảm cái gì vậy?
“Lục tiên sinh, xin anh tự trọng!” Tôi lớn tiếng nói.
“Nếu anh còn không đi, tôi sẽ báo cảnh sát! Đây là xã hội pháp trị, ép mua ép bán là phạm pháp, tôi không chấp nhận cái người anh giới thiệu cho tôi!”
Tiếng đập cửa bên ngoài đột ngột dừng lại.
Qua mấy giây, giọng Lục Nghiêm trở nên có chút kỳ quái: “Người giới thiệu nào?”
“Cái anh nói tối hôm đó.” Tôi nói đầy lý lẽ.
“Anh nói anh chán mối quan hệ của chúng ta, muốn giới thiệu cho tôi một người, anh muốn đem tôi tặng cho người khác, còn không cho tôi chạy sao?”
Bên ngoài rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Chỉ còn tiếng gió thổi qua ngọn cây xào xạc.
Rất lâu sau, giọng Lục Nghiêm lại vang lên, lần này mang theo sự sụp đổ nghiến răng nghiến lợi:
“Lâm Chi, trong đầu cô toàn là hồ dán à?”
“Tôi là muốn dẫn cô đi gặp ba mẹ tôi! Tôi muốn cầu hôn cô!”
11
Không khí trong sân đông cứng lại.
Đế giày trong tay bà ngoại rơi xuống đất.
Tôi há to miệng, cảm giác như cằm sắp trật khớp.
Cầu hôn?
“Anh… anh nói cái gì?” Tôi lắp bắp hỏi, nghi ngờ mình bị ảo thính.
“Mở cửa ra!” Lục Nghiêm gầm lên bên ngoài.
“Tôi lái xe hai ngày hai đêm, một ngụm nước cũng chưa uống, đứng giải thích với cô trong cái hố bùn này sao?!”
Tôi do dự một lát, cuối cùng vẫn run run rút then cửa.
Cánh cửa “két” một tiếng mở ra.
Lục Nghiêm đứng ở ngoài cửa, chật vật không chịu nổi.
Bộ vest trị giá sáu con số của anh ta đã không còn nhìn nổi, ống quần dính đầy bùn đất.
Tóc bị gió thổi rối bù, đáy mắt toàn tia máu đỏ, cằm cũng lún phún râu xanh.
Nhưng ánh mắt anh ta nhìn tôi, lại sáng đến đáng sợ.
“Anh…” Tôi vừa định nói.
Anh ta bước một bước dài vào, trực tiếp ôm chặt lấy tôi vào lòng.
Cái ôm này quá chặt, quá mạnh, mang theo run rẩy của cảm giác mất rồi lại được, siết đến mức xương sườn tôi đau nhói.
Mùi thuốc lá trên người anh ta hòa lẫn với mùi bùn đất, vậy mà lại khiến tôi có cảm giác an tâm khó hiểu.
“Cô chạy cái gì?” Anh ta gầm nhẹ bên tai tôi, trong giọng nói mang theo một tia uất ức khó nhận ra, “Cô thật sự muốn rời xa tôi đến vậy sao?”
Tôi bị anh ta siết đến không thở nổi, khó khăn đẩy anh ta ra:
“Buông ra, sắp chết rồi!”
Lục Nghiêm nới lỏng một chút, nhưng hai tay vẫn siết chặt vai tôi, nhìn chằm chằm vào tôi:
“Trả lời tôi, vì sao chạy?”
12
“Tôi cứ tưởng anh muốn đem tôi cho người khác.” Tôi nói thật, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Anh nói chán mối quan hệ hiện tại còn muốn giới thiệu người cho tôi, lại thêm Thẩm Thanh Uyển đã về nước ——”
Biểu cảm của Lục Nghiêm cứng đờ.
Anh ta sững người tròn ba giây, sau đó như nghe thấy một trò cười cực kỳ hoang đường, tức đến mức bật cười ngược lại:
“Vậy nên, cô cho rằng tôi là loại người đó sao?”
“Chẳng lẽ không phải?” Tôi hỏi ngược lại, “Ai cũng nói như vậy.”
“Đệch mẹ!” Lục Nghiêm văng một câu thô tục, đây là lần đầu tiên tôi nghe anh ta chửi bậy.
“Ai nói với cô là tôi thích Thẩm Thanh Uyển? Cô ấy là chị họ xa của tôi, tôi bị bệnh à mà đi thích chị mình?”
……
Khoan đã, lượng thông tin này hơi lớn.
“Chị họ?” Tôi đờ người, “Nhưng Triệu Trạch bọn họ……”
“Triệu Trạch cái miệng rộng đó, suốt ngày sợ thiên hạ không loạn.” Lục Nghiêm nghiến răng.
“Lần này Thẩm Thanh Uyển về nước là để kết hôn, cô ấy về đưa thiệp cưới cho tôi. Tối hôm đó tôi muốn nói với cô, tôi chán kiểu quan hệ mập mờ này rồi, muốn đưa cô về gặp bố mẹ, chính thức xác định, rồi cầu hôn cô!”
Tôi hoàn toàn hóa đá.
Hiểu lầm này có phải hơi lớn quá không?
Lục Nghiêm nhìn vẻ mặt đờ đẫn của tôi, tức đến mức đưa tay vò mạnh tóc tôi một cái:
“Cô chạy nhanh thật đấy, trong đêm thu dọn đồ, đến mẩu giấy cũng không để lại. Cô có biết hai ngày nay tôi sống thế nào không? Tôi suýt lật tung cả Kinh thành!”
“Vậy anh tìm được đến đây bằng cách nào?” Tôi yếu ớt hỏi.
“Cô nghĩ rút sim là tôi không tìm được cô à?” Lục Nghiêm hừ lạnh một tiếng.
“Cái giấy tờ giả của cô làm quá vụng về. Còn nữa, lần trước cô dùng thẻ phụ của tôi mua ghế massage cho bà ngoại, địa chỉ để lại chính là chỗ này.”
Trăm lần kín kẽ, vẫn lọt một sơ suất.
Tôi đau lòng vô cùng.
“Vậy bây giờ anh muốn thế nào?” Tôi nhìn anh ta, trong lòng bồn chồn không yên.
Lục Nghiêm hít sâu một hơi, đột nhiên quỳ một gối xuống.
Trong sân nhà quê đầy phân gà và bùn đất, vị thái tử gia giới Kinh này, cả người lấm lem bùn, từ trong ngực lấy ra một chiếc hộp nhung dính bùn.
Anh ta mở hộp ra, bên trong nằm một chiếc nhẫn kim cương hồng to lớn.
“Lâm Chi.” Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc chưa từng có, “Tôi muốn cưới một người vợ, cô có đồng ý không?”