Chương 5 - Khi Mẹ Trở Về

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Chú Lâm bên công ty đành làm phiền chú tiếp quản trước. Điều tra kỹ lại một lần. Cố Trường Thanh có thể chuyển đi ba trăm triệu, tuyệt đối không chỉ có một mình anh ta, nhất định còn có đồng lõa.

Thanh lọc toàn bộ cho tôi. Người cần sa thải thì sa thải, người cần khởi kiện thì khởi kiện. Tôi còn phải chăm sóc Đóa Đóa, những chuyện này giao hết cho chú.”

Chú Lâm cung kính gật đầu.

“Tiểu thư yên tâm, tôi sẽ để người của bộ phận pháp vụ trực tiếp vào công ty. Cô cũng đừng quá đau lòng. Ông cụ đã lên máy bay rồi, khoảng chiều tối sẽ tới.”

Tôi gật đầu, xoay người tới phòng bệnh.

Tình trạng của Đóa Đóa đã ổn định, chỉ là vẫn chưa tỉnh lại. Thân hình nhỏ bé nằm trên giường bệnh, khuôn mặt nhỏ nhíu thành một cục.

Tôi ngồi xuống đầu giường, nắm tay Đóa Đóa. Có lẽ cảm nhận được mẹ, lông mày con bé chậm rãi giãn ra.

Tôi “phì” một tiếng bật cười. Nhưng cười rồi cười, nước mắt lại không nghe lời mà rơi xuống.

Đóa Đóa mới sáu tuổi, con bé còn mong chờ ngày mai cùng bố tới công viên giải trí. Tôi còn hứa mua bánh kem nhỏ cho con.

Nhưng bây giờ, tôi nên giải thích với con như thế nào?

Nói với con rằng bố mẹ đã ly hôn sao? Con sẽ đau lòng biết bao.

Nếu con khóc lóc đòi bố, tôi lại phải làm sao?

Lòng tôi rối như tơ vò, trong đầu suy nghĩ lung tung, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Đợi tới khi tôi cảm giác bên cạnh có động tĩnh, mở mắt ra, liền thấy bố tôi đang đau lòng nhìn tôi. Trong tay ông còn cầm một chiếc áo, dường như định khoác lên cho tôi.

“Bố!”

Bao nhiêu chua xót và uất ức trong lòng không còn kìm nén nổi nữa, tôi khóc òa nhào vào lòng bố.

“Con bé này, lớn bằng này rồi còn khóc nhè.”

Giọng bố trách móc, nhưng lại tràn đầy xót xa.

“Được rồi được rồi, không khóc nữa. Chẳng phải chỉ là một người đàn ông thôi sao? Con gái bố ưu tú như vậy, đàn ông trên đời nhiều lắm, chúng ta tìm người tốt hơn.”

Tôi khóc rất lâu mới bình tĩnh lại.

Đóa Đóa lúc này cũng tỉnh lại. Nhìn hai mắt đỏ hoe của tôi, con bé đau lòng vô cùng.

“Mẹ ơi, sao mẹ khóc? Có phải dì xấu bắt nạt mẹ không? Mẹ đừng khóc, Đóa Đóa thổi phù phù cho mẹ.”

Con bé duỗi tay nhỏ lau nước mắt cho tôi. Tôi nhìn dáng vẻ yếu ớt của con, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, suýt nữa lại không kìm được.

Tôi gượng nặn ra một nụ cười, ôm Đóa Đóa vào lòng.

“Mẹ không sao. Dì xấu đã bị mẹ đuổi rồi. Sau này cô ta sẽ không làm hại Đóa Đóa nữa.”

Dỗ dành một lúc lâu, lại cho Đóa Đóa ăn chút cháo, con bé mới ngủ lại.

“Được rồi, con cũng mệt cả ngày rồi. Về nhà dọn dẹp một chút, tắm rửa nghỉ ngơi cho tử tế đi. Bên này có bố trông là được.”

Bố vỗ vai tôi, khuyên nhủ.

Tôi gật đầu. Tôi thật sự không biết phải đối mặt với Đóa Đóa như thế nào. Tôi rất sợ, thật sự rất sợ con bé hỏi tới bố.

Tôi lái xe về nhà. Chú Lâm đã gọi lại những bảo mẫu và quản gia trước đây.

Tôi tắm xong, vừa muốn bình tĩnh lại một chút, quản gia đã vội vàng chạy tới.

“Phu nhân, không hay rồi, phòng của cô có người động vào. Toàn bộ trang sức châu báu đều biến mất rồi.”

Tôi kinh hãi, vội vàng chạy lên lầu. Mở hộp trang sức ra, trước mắt tôi lập tức tối sầm, suýt nữa ngất đi.

Không thấy nữa.

Chiếc vòng ngọc mẹ tôi để lại cho tôi, không thấy nữa.

Chương 8

Chiếc vòng ngọc đó là di vật mẹ để lại cho tôi. Khi tôi kết hôn, bà đã đích thân đeo lên tay tôi.

Nhưng chưa đợi tới lúc Đóa Đóa chào đời, mẹ đã qua đời. Chiếc vòng ngọc ấy cũng trở thành món đồ cuối cùng bà tặng tôi.

Tôi luôn cẩn thận cất giữ nó, xem như báu vật, chưa bao giờ dám đeo ra ngoài, chỉ sợ va chạm trầy xước.

Nhưng bây giờ, vòng ngọc không thấy nữa.

Cùng với số trang sức châu báu trị giá hàng chục triệu, toàn bộ đều không còn.

Tô Thiển Thiển, chắc chắn là cô ta!

Tôi vội vàng kiểm tra camera giám sát. Trong video, quả nhiên Tô Thiển Thiển lén lút vào phòng tôi.

Tôi siết chặt nắm tay, lập tức đứng dậy chạy tới đồn cảnh sát.

Sau khi nói rõ tình hình với nhân viên chấp pháp, tôi gặp được Tô Thiển Thiển.

“Tô Thiển Thiển, vòng ngọc của tôi đâu? Cô đem vòng ngọc đi đâu rồi? Mau trả lại cho tôi.”

Tôi kích động, nắm chặt tay cô ta.

Cô ta ngẩn ra một chút. Nhìn dáng vẻ sốt ruột của tôi, cô ta rất nhanh đã phản ứng lại, khóe miệng cong lên một đường.

“Muốn vòng ngọc à? Được thôi, cô đưa tôi ra ngoài, tôi sẽ trả vòng ngọc cho cô.”

“Đừng hòng. Tô Thiển Thiển, trộm cắp tài sản là phạm pháp. Chuyện cô hại Đóa Đóa còn chưa xong, cô muốn tội chồng thêm tội sao?”

Tôi trừng mắt nhìn cô ta, tức giận tới cực điểm.

Cô ta lại chẳng hề dao động.

“Sao cũng được. Dù sao tôi cũng bị bắt rồi, cùng lắm bị nhốt thêm vài năm. Nhưng chỉ cần tôi không mở miệng, chiếc vòng ngọc đó, cả đời này cô cũng đừng mong tìm về.”

“Cô…”

Tôi tức tới toàn thân phát run, xông lên muốn đánh cô ta, lại bị nhân viên chấp pháp kéo lại.

Đương nhiên tôi sẽ không đồng ý yêu cầu của cô ta. Tôi lạnh mặt rời khỏi đồn cảnh sát.

Mấy ngày tiếp theo, nhân viên chấp pháp không ngừng điều tra tung tích số trang sức kia.

Tôi cũng vận dụng quan hệ trong nhà, tra toàn bộ tiệm cầm đồ, cửa hàng trang sức trong thành phố.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)