Chương 5 - Khi Mẹ Tôi Quyết Định Chọn Dâu
Nghe câu đó, đầu ngón tay Cố Húc siết vô lăng đến trắng bệch.
“Anh cố.”
Gần đây Cố Húc không tăng ca.
Bởi vì bận chuyển nhà.
Anh trai nhân cơ hội nhắn tin cập nhật tiến triển quan hệ giữa hai người.
【Song Song, anh cảm thấy Cố Húc vì yêu sinh hận với anh rồi.】
Tôi hơi cạn lời.
【Rốt cuộc thứ gì khiến anh có ảo giác đó vậy?】
Anh trai bắt đầu gửi một đoạn dài.
【Nói sao nhỉ, gần đây cậu ta rất lạnh nhạt với anh. Anh tưởng cậu ta đã từ bỏ anh rồi, còn chuẩn bị an ủi, giới thiệu đối tượng cho cậu ta. Kết quả cậu ta nghiêm túc từ chối, còn bảo đã có bạn gái.】
【Em nói xem, sao cậu ta có thể có bạn gái nhanh thế được? Chắc chắn cố ý làm anh tức thôi.】
Tôi xóa đi sửa lại mãi mới nghĩ được cách trả lời:
【Thật ra năm đó anh có thể tìm được người yêu, em cũng rất khó hiểu.】
【À đúng rồi, em gái anh gần đây lại yêu rồi. Không có việc gì thì bớt làm phiền em.】
Loại đàn ông tự luyến như anh tôi có thể cưới được chị dâu đúng là phúc ba đời.
Có điều Cố Húc chịu nghe lời, không tiếp tục nhằm vào anh trai tôi nữa, tôi vẫn rất vui.
Vui đến mức muốn thưởng cho anh.
“Anh yêu~ Cuối tuần đi hẹn hò nhé?”
13
Vì cuối tuần trời mưa, lịch cắm trại ban đầu của tôi tạm thời đổi thành đi mua sắm.
Đi một lúc, tôi phát hiện anh trai và chị dâu đang đi từ phía đối diện tới.
Tôi vừa định bước lên chào hỏi thì bị Cố Húc kéo vào lối thoát hiểm bên cạnh.
Tôi không hiểu.
“Anh làm gì thế?”
Biểu cảm của Cố Húc khiến tôi nhìn không hiểu.
“Em định đi lên chào họ? Đỗ Phong dẫn theo một cô gái, em dẫn theo anh, cứ thế đi lên chào à?”
“Ừ, không được sao?”
Cố Húc nghiến răng, đi qua đi lại trước mặt tôi, vẻ mặt vô cùng rối rắm.
“Song Song, xin lỗi. Giáo dục anh được nhận từ nhỏ không cho phép anh tiến lên chào hỏi trong tình huống này.”
Tôi suy nghĩ một giây.
Không thể chào anh trai và chị dâu của bạn gái.
Anh được giáo dục kiểu gì vậy?
Giáo dục phong kiến à?
Hay loại giáo dục dành cho con gái thời xưa?
Có lẽ sắc mặt tôi quá khó coi, Cố Húc tiến lại an ủi.
“Song Song, anh vẫn chưa chuẩn bị tốt. Em cho anh thêm mấy tháng để thích nghi nhé.”
À.
Hóa ra anh chưa chuẩn bị tinh thần gặp người nhà tôi.
Nói thật, tôi rất hài lòng với Cố Húc.
Đặc biệt là từ khi gần đây anh không còn giống AI nữa.
Nhưng đến gặp người nhà tôi anh cũng không chịu.
Xem ra anh căn bản chưa từng nghĩ tới chuyện tiến thêm một bước với tôi.
Tôi hơi khó chịu, kết thúc buổi hẹn sớm rồi chạy về nhà ủ rũ.
Buổi tối, Cố Húc làm hải sản ngâm sốt tới dỗ tôi.
Nể mặt hải sản, tôi vẫn chịu ra ăn.
“Song Song, có phải khả năng tiếp nhận của anh quá kém nên làm em không vui không?”
Cố Húc cẩn thận hỏi.
Tôi bỗng thấy tủi thân.
Hải sản trong tay cũng không còn thơm nữa.
“Rõ ràng anh không yêu em! Đến chào họ một câu anh cũng không muốn!”
Cố Húc ôm tôi an ủi.
“Song Song, anh rất yêu em. Nếu không yêu em, sao anh lại đồng ý… làm bạn trai của em?”
“Nhưng anh chỉ muốn làm bạn trai em thôi sao? Em vốn còn định sinh nhật mẹ sẽ dẫn anh về nhà!”
Nghe vậy, Cố Húc hơi ngơ ngác.
“Mẹ em sinh nhật, anh có thể đi à?”
Tôi sụt sịt trả lời:
“Tại sao không thể? Em dẫn bạn trai về nhà thì có gì sai?”
Cố Húc im lặng một giây.
“Đỗ Phong có đi không?”
“Đương nhiên cũng đi!”
Tôi vừa dứt lời, biểu cảm của Cố Húc lập tức thay đổi đủ màu.
Mãi một lúc sau anh mới nói:
“Vậy khả năng tiếp nhận của cô cũng mạnh thật.”
14
Con gái dẫn bạn trai về nhà, trong mắt Cố Húc là chuyện đáng xấu hổ đến vậy sao?
Rốt cuộc anh là tàn dư phong kiến từ đâu chui ra thế?
“Rốt cuộc anh có đi không!”
Cố Húc vừa lau nước mắt cho tôi vừa thở dài.
“Anh đi. Nhưng anh gọi Đỗ Phong là gì?”
“Gọi anh thôi.”
Biểu cảm Cố Húc trông như chịu nhục ghê gớm.
Nhưng tôi không hiểu anh nhục chỗ nào.
À đúng rồi.
Hình như Cố Húc còn lớn hơn anh trai tôi hai tháng.
Bảo anh gọi một người nhỏ tuổi hơn mình là anh, quả thật hơi khó xử.
“Anh cứ coi như vì em, gọi anh ấy một tiếng anh nhé.”
Cố Húc đáp rất miễn cưỡng:
“Được.”
…
Ngày xuất phát, tôi đeo sợi dây chuyền nhỏ mẹ mua cho.
Cố Húc hình như không hài lòng lắm, lấy ra hai sợi mới đưa cho tôi.
“Em chọn một trong hai sợi này đeo đi.”
Tôi liếc mắt đã nhận ra.
Đó chính là chiếc la bàn nhỏ và con bướm nhỏ hôm ấy tôi từng chọn.
Không ngờ Cố Húc lại có lòng đến thế.
Anh nhìn ra vẻ kinh ngạc của tôi, đặt dây chuyền vào tay tôi.
“Thứ em thích, anh đều sẵn lòng mua cho em.”
Tôi chụt một cái lên mặt anh.
“Cảm ơn anh nhé, anh yêu. Nhưng hôm nay em vẫn phải đeo cái này.”
Sinh nhật mẹ, đương nhiên phải đeo quà mẹ tặng.
Cố Húc không nói thêm gì, lại cho tôi xem tám hộp quà anh chuẩn bị.
“Anh mang chừng này có ít quá không?”
Tôi lắc đầu.
“Nhiều lắm rồi.”
Cố Húc lại hỏi tiếp:
“Đỗ Phong sẽ tặng gì?”
Tôi lấy chiếc áo khoác đã chọn từ trước ra.
“Anh ấy góp chung với em một món là được.”
Sắc mặt Cố Húc lại xấu thêm vài phần.
Một lúc lâu sau mới lẩm bẩm:
“Kết hôn rồi đúng là khác.”
Tôi gật đầu.
“Đúng vậy. Lần này anh lần đầu tới nhà nên mới cần mang nhiều đồ thế. Sau này không cần nữa.”
Cố Húc im lặng một lúc.