Chương 1 - Khi Mẹ Không Còn Làm Người Tốt
Con gái bảo tôi bỏ công việc làm thêm lương năm ngàn để ở nhà trông cháu miễn phí toàn thời gian cho nó.
Tôi từ chối.
Nó lập tức gửi vào nhóm gia đình một tấm ảnh mẹ chồng nó đang chăm cháu.
“Nhìn mẹ chồng con đi, vừa nghỉ hưu là xung phong đến giúp, không lấy một xu, còn tự bỏ tiền ra.”
“Chứ không như ai kia, trong mắt chỉ có tiền, thà đi làm thuê cho người ngoài còn hơn trông cháu ngoại.”
Người thân trong nhóm thi nhau khuyên nhủ, bảo tôi đừng ích kỷ như vậy.
À, nó đâu có nói mẹ chồng nó mỗi tháng nhận một vạn năm (15 ngàn) gọi là “phí trông cháu”.
Còn tôi, làm mẹ ruột, chỉ muốn kiếm chút tiền dưỡng già thì bị cho là ích kỷ.
Được thôi.
Tôi mở ứng dụng du lịch, đặt ngay một vé máy bay khoang hạng nhất đi Vân Nam tuần sau.
Sau đó chụp màn hình đơn đặt vé, gửi lên nhóm.
“Mọi người, tôi đi giải khuây đây, đừng làm phiền.”
…
Vé máy bay vừa gửi xong, nhóm lập tức im phăng phắc.
Ba giây sau, tin nhắn riêng của con gái tôi – Diện Hà – nhảy ra với dấu chấm than đỏ lòm.
Ngay sau đó là chuỗi tin nhắn thoại dồn dập trong nhóm:
“Mẹ, mẹ có ý gì vậy? Dọa con hả?”
“Chỉ vì con nói vài câu thật lòng mà mẹ đã lật mặt?”
“Mẹ có biết mẹ làm vậy khiến con mất mặt thế nào trong nhóm không?”
“Mau hủy vé ngay, đừng ra ngoài làm trò cười cho thiên hạ nữa.”
Chị cả lên tiếng trước:
“Vãn Thu, em làm gì vậy?”
Anh hai tiếp lời:
“Người một nhà có gì từ từ nói, đâu cần làm lớn chuyện vậy.”
“Em là người lớn, sao lại chấp con nít.”
“Nghe chưa, mẹ? Ai cũng nói mẹ sai rồi.”
“Mẹ chồng con là giáo sư nghỉ hưu, vì gia đình con mà hết lòng hết sức, con khen bà ấy vài câu thì sao?”
“Còn mẹ? Con nhờ mẹ trông Du Du, mẹ cứ từ chối mãi.”
“Con chỉ bảo mẹ bỏ cái công việc thu ngân siêu thị thôi mà mẹ lại nói chuyện tiền nong.”
“Bạn đồng nghiệp con ai cũng biết mẹ đang làm thu ngân, con xấu hổ chết mất!”
“Mẹ để con sao ngẩng đầu lên trước mặt nhà chồng đây?”
À, thì ra con bé thấy tôi làm nó mất mặt.
Tôi đã vất vả nuôi nó ăn học đến khi tốt nghiệp trường danh tiếng.
Nó yên ổn lập nghiệp ở thành phố lớn, mà tôi lại thành nỗi nhục của nó.
Tôi không đáp lại.
Rời khỏi ngôi nhà ấy, tôi không hề ngoái đầu.
Tôi đến siêu thị nơi làm thêm.
“Chị Thư, thật sự nghỉ à?”
“Tôi tăng lương chị năm trăm, thăng chức chị làm tổ trưởng, đừng đi mà.”
Tôi mỉm cười lắc đầu.
“Cảm ơn anh, quản lý. Thế giới rộng lớn thế kia, tôi muốn đi xem thử.”
Làm xong thủ tục nghỉ việc, tôi mới mở điện thoại trên taxi ra sân bay.
Mấy chục cuộc gọi nhỡ, toàn là của Diện Hà và chồng nó – Lục Minh.
WeChat có người thân gửi ảnh chụp màn hình lên nhóm.
Là bài đăng trên vòng bạn bè của Diện Hà.
Tấm ảnh chụp hành lang bệnh viện, nó bế Du Du, mặt mũi hốc hác.
Chú thích:
“Bảo bối sốt tới 39 độ, bên cạnh không có ai giúp một tay, lần đầu cảm thấy bất lực thế này.”
Người gửi ảnh chụp lên nhóm liền @ tôi:
“Vãn Thu, chị sao vậy? Mau xem đi! Cháu bệnh rồi kìa!”
Mẹ chồng nó – Đinh Bội Lan – lập tức phản hồi trong nhóm:
“Ôi, Hà Hà sắp khóc tới nơi rồi, Du Du sốt đến đỏ bừng mặt, thật tội nghiệp.”
“Bà thông gia không biết đi đâu rồi, gọi cũng không bắt máy.”
“Lúc thế này nhà chẳng có ai làm trụ cột, biết làm sao giờ?”
Nhóm lập tức nổ tung.
“Trời ơi, trẻ con sốt không phải chuyện nhỏ đâu, Vãn Thu sao lại biến mất đúng lúc vậy?”
“Quá vô trách nhiệm, đúng là già rồi hóa hồ đồ.”
“Hà Hà đừng lo, mẹ con chắc chỉ giận chút thôi, lát sẽ về mà.”
Tôi nhìn những lời chỉ trích đó, tay lạnh buốt.
Tôi đã chăm cháu ba năm.
Du Du mỗi lần bệnh, không phải tôi đều một mình bế đến viện, thức trắng đêm trông nom sao?
Giờ tôi mới đi nửa ngày, cháu bệnh, nó không tự trách mình làm mẹ mà quay ra đổ lỗi cho tôi.
Tôi nhắn một câu trong nhóm:
【Thẻ bảo hiểm y tế của Du Du ở ngăn kéo thứ hai tủ tivi.】
【Địa chỉ bệnh viện nhi thường đến và số điện thoại bác sĩ, dán trên tủ lạnh.】
Diện Hà lập tức gọi thoại, tôi vừa bắt máy:
“Thư Vãn Thu, mẹ còn mặt mũi mà nói à!”
“Mẹ đem hết thuốc của Du Du giấu đâu rồi?”
“Thuốc hạ sốt đâu? Sao con tìm mãi không thấy!”
Tôi hít sâu một hơi.
“Hộp thuốc ở tủ giày, mẹ đã nói với con cả trăm lần rồi.”
“Ngoài gào thét ra, con còn biết làm gì?”
Bên kia im lặng một chút, rồi giọng Lục Minh vang lên:
“Mẹ, mẹ bớt lời đi, Hà Hà cũng vì lo quá thôi.”
“Mẹ đang ở đâu vậy? Mau về đi, Du Du cứ khóc đòi bà ngoại suốt.”
“Mẹ con con không quen bệnh viện, sức khỏe yếu, gần chịu hết nổi rồi.”
Đinh Bội Lan sức khỏe yếu?
Tháng trước ai đăng ảnh chín ô khoe du lịch vòng quanh châu Âu?
Ai sinh nhật tôi lại ngồi đánh mạt chược tới hai giờ sáng?
“Bà ấy không chịu được, lẽ nào tôi thì chịu được?”
“Tôi năm mươi mấy tuổi, đâu phải làm bằng sắt.”
“Các người đã thấy bà ấy tốt thế, thì để bà ấy thể hiện thật tốt đi.”
Nói xong, tôi dứt khoát cúp máy.
Chặn luôn số của hai vợ chồng nó.
Tiếng nhắc lên máy bay vang lên, tôi kéo vali, bước đến cửa lên máy bay.
Vân Nam, tôi đến đây.
Lần này, tôi không muốn sống vì bất kỳ ai nữa.
Ba tiếng sau, máy bay hạ cánh xuống Côn Minh.
Tôi tắt chế độ máy bay, tin nhắn lập tức tràn vào.
Tôi mở nhóm gia đình, tin nhắn mới nhất là do Diện Hà gửi.
Là ảnh chụp màn hình chuyển khoản. Số tiền năm nghìn, người nhận là mẹ chồng nó – Đinh Bội Lan.
Diện Hà trong nhóm @ tôi:
“Mẹ, thấy chưa? Đây là tiền công con đưa cho mẹ chồng.”
“Lần này Du Du nhập viện, may nhờ có bà bận trước bận sau.”
“Không giống ai kia, lấy tình thân làm cái cớ, tưởng mình làm gì cũng là đương nhiên.”
“Con xem thấu rồi, có quan hệ máu mủ chưa chắc bằng người không máu mủ mà đáng tin.”
Người thân trong nhóm lại bắt đầu bàn tán.
“Hà Hà nói thế có hơi nặng lời.”
“Nhưng mẹ chồng con bé đúng là tốt thật, nếu là tôi, con dâu nói vậy, tôi chẳng chịu nổi đâu.”
“Vãn Thu lần này làm hơi quá rồi.”
Tôi tức đến run cả người.
Tôi giúp nó trông con suốt ba năm trời, làm lụng như trâu như ngựa.
Nó coi đó là chuyện đương nhiên, chưa từng đưa tôi lấy một đồng.
Mỗi tháng tôi lĩnh sáu nghìn tiền hưu, còn phải bù gần hết cho nó trả nợ vay mua nhà.
Mẹ chồng nó chỉ qua phụ được có ba ngày, nó lập tức chuyển năm nghìn.
Lại còn cố tình đăng lên nhóm gia đình để sỉ nhục tôi — đúng là đứa con gái tốt của tôi.
Tôi mở khung chat riêng với Diện Hà, nó gửi cho tôi tối hậu thư.
“Thư Vãn Thu, con cho mẹ một ngày để suy nghĩ.”
“Nếu mẹ còn nhận Du Du là cháu ngoại, thì lập tức cút về.”
“Nếu không, từ nay về sau, cái nhà này mẹ đừng hòng bước chân vào nửa bước.”
“Còn nữa, cái thẻ tín dụng trước đây mẹ trả giúp con, hạn mức con dùng hết rồi, hóa đơn tháng sau mẹ tự mà lo.”
Tôi nhìn dòng chữ cuối cùng ấy, toàn thân lạnh toát.
Chiếc thẻ tín dụng đó là tôi làm trước khi nghỉ hưu, hạn mức mười vạn.
Diện Hà cưới chồng, mua xe, nói trong tay thiếu tiền, nhờ tôi xoay vòng giúp.
Tôi liền đưa thẻ cho nó, mỗi tháng tự lấy tiền hưu ra trả.
Tôi vẫn luôn nghĩ, giữa mẹ con, không cần tính toán quá rạch ròi.
Giờ tôi mới hiểu, sự không tính toán của tôi, chính là cái mà nó coi là đương nhiên.
Tôi đã trở thành cây rút tiền của nó.
Tôi mở ứng dụng ngân hàng, tra sao kê của chiếc thẻ đó.
Hạn mức mười vạn, không còn một xu.
Khoản chi tiêu lớn gần nhất là tháng trước.
Một giao dịch tám vạn tại cửa hàng trang sức.
Tôi chợt nhớ ra, tháng trước là sinh nhật sáu mươi tuổi của mẹ chồng nó, Đinh Bội Lan.
Diện Hà khi ấy nói muốn tổ chức cho bà một bữa tiệc sinh nhật thật long trọng.
Thì ra, “bất ngờ” ấy là dùng tiền của tôi để trả.
Nó lấy tiền dưỡng già của tôi, mua vòng vàng cho người mẹ chồng “thân hơn cả mẹ ruột”.
Còn đến lượt tôi, người mẹ ruột này, nó lại keo kiệt đến cả một câu tử tế.
Nước mắt trào ra. Tôi ngồi trên băng ghế dài ở sảnh sân bay, khóc không thành tiếng.
Bao nhiêu năm nay, rốt cuộc tôi vì cái gì?
Không biết đã bao lâu trôi qua tôi lau khô nước mắt.
Tôi gọi điện cho tổng đài ngân hàng.
“Xin chào, thẻ tín dụng của tôi bị thất lạc, phiền giúp tôi khóa thẻ ngay lập tức.”
Xong xuôi mọi việc, tôi đăng một dòng lên vòng bạn bè.
【Nửa đời trước sống vì người khác, nửa đời sau sống cho chính mình. Vân Nam mây màu, tôi đến đây.】
Ảnh đính kèm là cảnh đêm Côn Minh. Tôi không chặn bất kỳ ai.
Ngày hôm sau, tôi đăng ký một tour cao cấp nhóm nhỏ, đi Đại Lý.
Gió từ hồ Nhĩ Hải thổi qua mặt, lòng tôi nhẹ đi phần nào.
Tôi cứ nghĩ, Diện Hà sẽ yên lặng vài ngày.
Buổi chiều, tôi đang dạo trong cổ thành thì lễ tân khách sạn gọi điện.
Nói tôi có một bưu kiện hỏa tốc.
Tôi quay về khách sạn, nhận một phong bì in tên văn phòng luật sư.
Mở ra, bên trong là một thư luật sư.
“Nhận ủy thác của thân chủ là bà Diện Hà, nay chính thức gửi thư này liên quan đến hành vi chiếm đoạt trái phép tài sản của bà…”
“…yêu cầu bà trong vòng ba ngày kể từ khi nhận được thư này, hoàn trả cho bà Diện Hà một bộ trang sức ngọc phỉ thúy (bảo vật gia truyền của nhà chồng, giá trị rất cao).”
“Nếu quá hạn không hoàn trả, chúng tôi sẽ áp dụng mọi biện pháp pháp lý, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc khởi tố hình sự, để truy cứu trách nhiệm pháp luật của bà.”
Tôi nắm chặt tờ giấy, tức đến mức tay run lên.
Đây đâu còn là mẹ con, đây là kẻ thù.
Đúng lúc đó, điện thoại của em trai tôi — Thư Khải Minh — gọi tới.
“Chị, rốt cuộc chị đang ở đâu? Chị không sao chứ?”
“Diện Hà vừa gọi cho em, khóc lóc thảm thiết, nói chị trộm của hồi môn của nó!”
“Một bộ trang sức ngọc phỉ thúy, đem đi cầm rồi.”
“Nó nói đó là bảo vật gia truyền mẹ chồng cho, giá trị liên thành, giờ nhà chồng muốn truy cứu, nói sẽ báo cảnh sát bắt chị!”
“Chị, rốt cuộc là chuyện gì? Sao chị lại làm chuyện như vậy?”
Nghe em trai chất vấn, tôi tức đến mức gần như không nói nên lời.
Bộ trang sức ngọc đó, căn bản không phải mẹ chồng nó tặng!
Đó là di vật mẹ tôi để lại cho tôi!