Chương 5 - Khi Mẹ Chồng Cần Giúp

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trong mắt bố chồng Bì Bát Đạt chỉ có bản thân ông ta, còn trong mắt mẹ chồng Trương Quế Lan chỉ có Bì Bát Đạt.

Còn Bì Nhất Thủy? Bì Mộc Dương?

Nếu không phải bây giờ hai người họ còn có ích, họ đời nào thèm quan tâm.

Khi Bì Nhất Thủy mới quen tôi, ngày nào anh cũng than phiền rằng bố mẹ không quan tâm đến mình. Mấy năm nay sống thoải mái quá, có lẽ anh đã quên mất ngày trước bố mẹ đối xử với anh thế nào rồi.

13

Lại qua một tuần, luật sư Dương nói với tôi rằng đơn ly hôn đã được nộp lên tòa.

Bì Nhất Thủy cũng nhắn tin cho tôi, nói bố mẹ anh đã chuyển đi.

Anh bảo tôi rút đơn ly hôn.

Tôi chỉ cười, không trả lời.

Mẹ chồng trông có vẻ ghê gớm, nhưng thật ra trong nhà vẫn là bố chồng quyết định.

Tôi khá hiểu bố chồng, ông ta rất sĩ diện, chuyện mất mặt thì bản thân chưa bao giờ đứng ra, toàn để mẹ chồng ra mặt.

Ông ta biết ở chỗ tôi chẳng kiếm được lợi ích gì thì chắc chắn sẽ không ở lại đây làm mất mặt, dù sao ông ta đâu phải không có nhà để ở.

14

Chớp mắt một tháng trôi qua tôi và mẹ trở về nhà.

Trong nhà bừa bộn không chịu nổi.

Tôi không để mẹ dọn, cứ để nguyên như vậy cho đến tối.

Bì Nhất Thủy dẫn Bì Mộc Dương trở về.

“Bà ngoại!!”

Bì Mộc Dương thấy mẹ tôi thì khóc òa chạy đến.

“Bà ngoại! Cháu xin lỗi, cháu không nên nói bà như vậy. Bà không biết đâu, những ngày bà không ở nhà cháu sống thảm lắm…”

Tôi không để ý đến Bì Mộc Dương mà nhìn Bì Nhất Thủy.

“Vợ, anh sai rồi.”

“Em rút đơn ly hôn được không?”

Tôi không trả lời câu đó.

“Ngày mai xin nghỉ đi, thu dọn đồ rồi đưa Bì Mộc Dương chuyển đi.”

Sắc mặt Bì Nhất Thủy cứng đờ.

“Anh không đồng ý ly hôn!!!”

“Không cần anh đồng ý. Anh muốn ký thì ký, không muốn ký thì tháng sau ra tòa.”

Bì Nhất Thủy im lặng.

Bì Mộc Dương khóc lớn.

“Con không muốn bố mẹ ly hôn!”

“Bà ngoại, bà mau quản mẹ đi!”

Mẹ tôi thở dài, không nói gì, đứng dậy đi vào phòng.

15

Ngày hôm sau, Bì Nhất Thủy không xin nghỉ để chuyển nhà.

Tôi thở dài, trực tiếp cùng mẹ thu dọn đồ của anh và Bì Mộc Dương, gọi công ty chuyển nhà mang tất cả sang nhà mẹ anh.

Sau đó tôi chụp một tấm ảnh gửi cho anh.

Anh không trả lời tin nhắn, buổi tối anh và Bì Mộc Dương cũng không trở về.

Anh hiểu tôi, hoặc có thể nói, ngày trước anh thích tôi chính vì tính cách quyết đoán này.

Lại qua một tháng, tòa mở phiên xét xử. Bì Nhất Thủy không có mặt, vụ án được xét xử vắng mặt và tòa chấp nhận yêu cầu ly hôn của tôi.

Khi tôi bước ra khỏi cổng tòa, Bì Nhất Thủy đang đứng ngoài chờ.

“Đi thôi, đi hoàn tất thủ tục ly hôn.”

Tôi đáp một tiếng rồi đi cùng anh để hoàn tất những thủ tục còn lại.

Sau khi mọi việc kết thúc, anh nghiêm túc nhìn tôi.

“Anh chỉ muốn báo hiếu bố mẹ, anh có sai sao?”

“Em chưa từng ngăn anh báo hiếu, nhưng lòng hiếu thảo của anh không thể đem giao khoán cho người khác.”

Nói xong, tôi quay người rời đi.

16

Sáng thứ Bảy một tuần sau, cửa nhà bị gõ vang.

“Bà ngoại, cháu đến rồi.”

Bì Mộc Dương được đưa sang.

“Bố cháu đâu?”

Mẹ tôi hỏi.

“Đưa cháu xuống dưới rồi đi rồi.”

Mẹ không hỏi thêm nữa.

Cứ như vậy, một ngày trôi qua.

Buổi tối Bì Nhất Thủy gửi tin nhắn cho tôi, nói anh đã đến dưới nhà.

Tôi bảo anh Bì Mộc Dương vẫn đang ăn cơm, bảo anh lên nhà.

Anh nói sẽ đợi ở dưới, tôi nghĩ một lúc rồi vẫn đi xuống.

Thấy tôi xuống, anh ngượng ngùng nói:

“Xin lỗi em. Thật ra anh đã lừa em, bố mẹ anh không hề có tiền tiết kiệm. Tuy họ kiếm được nhiều nhưng tính bố anh em cũng biết rồi đấy, từ nhỏ đã được nuông chiều, làm gì cũng chú trọng sĩ diện.”

“Hồi đó lúc mua nhà, rồi cả lúc em sinh Mộc Dương, họ thật sự không có tiền, nên mẹ anh mới luôn nói câu đó.”

“Anh đón họ đến vì tiền của họ không đủ tiêu. Họ gọi cho anh, bảo mỗi tháng đưa thêm ba nghìn tiền sinh hoạt. Em cũng biết rồi đấy, ngoài tiền học của con ra, mỗi tháng anh chỉ còn lại ba nghìn.”

“Vì thế anh mới nghĩ đến chuyện đón họ sang đây. Như vậy anh sẽ không cần đưa thêm tiền cho họ nữa, đồng thời cũng có thể làm tròn chữ hiếu…”

Tôi không phản bác, chỉ đứng đó nghe anh nói.

Anh nói bây giờ bố anh đã mặc kệ mẹ anh.

Ngày nào ông cũng chẳng ở nhà, không đi khiêu vũ với mấy bà lớn tuổi khác thì lại ra ngoài uống rượu với bạn cũ.

Mẹ anh ở nhà không khóc thì cũng chửi bố anh.

Lương hưu của bố anh gần hai mươi nghìn, còn mẹ anh chỉ hơn bốn nghìn.

Sau khi bố anh không còn lo cho mẹ anh nữa.

Hơn bốn nghìn này, ngoài tiền thuốc và chi phí sinh hoạt trong nhà thì chẳng còn lại đồng nào.

Càng không cần nói đến chuyện thuê người giúp việc.

Cứ như vậy tôi nghe anh nói hơn hai mươi phút, mẹ tôi dẫn Bì Mộc Dương đi xuống.

17

Bì Nhất Thủy thấy họ xuống liền chạy tới, nhận lấy cặp sách của Bì Mộc Dương.

“Mộc Dương, về thôi, chào bà ngoại với mẹ đi.”

Bì Mộc Dương đáng thương nhìn mẹ tôi.

“Bà ngoại, cháu không muốn về chỗ bà nội. Sau này cháu có thể sống cùng bà được không?”

Mẹ không nỡ, quay sang nhìn tôi.

Tôi không nói gì, chỉ lắc đầu.

“Đi thôi Mộc Dương, cuối tuần sau lại sang.”

Bì Nhất Thủy kéo Bì Mộc Dương đang không tình nguyện rời đi.

Nhìn bóng lưng hai bố con họ, mẹ vẫn không nhịn được.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)