Chương 3 - Khi Mẹ Chọn Đường Khác
Lục Trầm Uyên do dự nhìn tôi một cái, tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ cất túi bánh trôi đông lạnh vào ngăn đá. Anh thở dài, rồi cũng nhấn nút nghe.
“Alo, cô à.”
“Lục Trầm Uyên! Cậu với vợ cậu rốt cuộc là sao vậy hả? Tết nhất đến nơi mà dám làm mẹ cậu tức đến phát khóc! Tôi vừa gọi chúc Tết bà ấy xong, bên kia khóc nức nở không ra hơi, nói tụi cậu không chịu về, cũng không đưa tiền, đến bữa cơm tất niên cũng sắp không có mà ăn! Có đứa con nào như vậy không hả?”
Giọng cô anh gào lên trong điện thoại, dù không bật loa ngoài tôi vẫn nghe rõ mồn một.
“Cô ơi, chuyện không như cô nghĩ đâu…”
“Tôi mặc kệ là thế nào! Bà ấy là mẹ cậu! Nuôi cậu lớn từng này, giờ Tết mà cậu không thèm đưa nổi tiền ăn một bữa cơm? Vợ cậu cũng quá đáng, không biết điều tí nào! Chắc chắn là do nó xúi giục cậu! Cậu là đàn ông, sao lại để vợ quyết hết mọi chuyện chứ? Mau lên, chuyển tiền cho mẹ cậu, rồi xin lỗi bà một câu! Tết nhất mà để mẹ cậu đau lòng, cậu còn ra gì nữa!”
Một tràng như bắn liên thanh, tội gì cũng đổ hết lên đầu tôi.
Mặt Lục Trầm Uyên đỏ gay như gan heo, tay siết chặt điện thoại đến mức gân xanh nổi hằn hai bên thái dương.
“Cô! Mẹ cháu đưa hết hai trăm ngàn tiền hưu cho anh cháu rồi, cô biết không? Số tiền đó ban đầu là để mua nhà chuyển trường cho Dao Dao đấy!”
Bên kia điện thoại im lặng hai giây, rồi vang lên giọng dửng dưng của cô:
“Ối giời, tưởng chuyện gì to tát. Tiền là của mẹ cậu, bà ấy muốn cho ai thì cho chứ sao. Cho anh cậu thì đã làm sao? Điều kiện anh cậu không bằng cậu, mẹ cậu giúp một chút chẳng phải hợp lý à? Cậu là em trai, sao lại so đo với anh mình? Hơn nữa, vợ cậu cũng kiếm tiền giỏi mà, thiếu gì đâu?”
Mấy câu này, tôi nghe đến mức tai sắp mọc kén.
“Kiếm được tiền thì đáng bị moi sạch à?”
Tôi đi đến, lấy điện thoại từ tay Lục Trầm Uyên, bật loa ngoài, đặt lên bàn trà.
“Hạ Nhuận Nhuận?” Giọng cô lập tức trở nên cảnh giác. “Cô đừng có xía vào chuyện nhà họ Lục chúng tôi!”
“Cô ơi, tôi đang thông báo cho cô biết, chứ không phải xin ý kiến.” Tôi giữ giọng bình tĩnh.
“Thứ nhất, từ hôm nay, chuyện dưỡng già của mẹ chồng tôi sẽ do anh hai và chị dâu lo.
Thứ hai, sau này đừng gọi cho chồng tôi để nói mấy chuyện này nữa, anh ấy đang áp lực, không nghe nổi đâu.
Thứ ba, nếu cô thấy vợ chồng tôi sai, muốn phân rõ phải trái, thì phiền cô trả trước cho tôi ba mươi ngàn mà cô mượn năm ngoái — số tiền đã hứa sẽ trả từ tháng trước. Ngay bây giờ. Trả liền.”
Đầu dây bên kia, tiếng thở biến mất ngay lập tức.
“Cô… cô nói gì vậy! Ba mươi ngàn nào!” Cô bắt đầu lắp bắp.
“Tôi có cần gửi bản sao kê chuyển khoản và lịch sử trò chuyện lên nhóm gia đình để mọi người cùng ôn lại trí nhớ không?” Tôi hỏi một cách chậm rãi.
“Cô…”
“Cô à, chúc mừng năm mới.” Nói xong, tôi dứt khoát cúp máy.
Lục Trầm Uyên nhìn tôi trân trối, như thể hôm nay mới thật sự biết tôi là ai.
Tôi cầm lấy điều khiển, bật tivi, chuyển sang chương trình Gala xuân âm nhạc rộn ràng lập tức tràn ngập phòng khách.
“Được rồi, đừng để mấy chuyện này ảnh hưởng tâm trạng. Lại đây, chúng ta gói sủi cảo.”
Tôi bưng bột mì và nhân thịt ra bàn ăn, vẫy tay gọi anh lại.
Anh ngơ ngác đi tới, ngồi xuống đối diện tôi, máy móc cầm một miếng vỏ bánh.
“Vợ à,” anh nhìn tôi, ánh mắt đầy áy náy, “trước giờ… là anh để em chịu thiệt rồi.”
Tôi mỉm cười, tay thoăn thoắt gói ra một cái sủi cảo hình thỏi vàng đẹp mắt.
“Chuyện cũ bỏ qua đi. Từ giờ trở đi, chúng ta sống tốt cuộc sống của chúng ta.”
Anh gật đầu thật mạnh.
Bên ngoài cửa sổ, từng chùm pháo hoa rải rác nở rộ trên bầu trời đêm, rực rỡ lấp lánh. Trong nhà, tiếng tivi, tiếng cười của Dao Dao và cuộc trò chuyện lặt vặt giữa tôi với Lục Trầm Uyên hòa vào nhau, tạo nên một mùi Tết an yên mà trước nay tôi chưa từng có được.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo lên.
Là một tin nhắn từ số lạ.
Tôi mở ra xem, là anh trai — Lục Hạo gửi đến.
“Hạ Nhuận Nhuận, cô làm đủ chưa? Mẹ sắp bị cô làm tức đến nhập viện rồi! Mau chuyển tiền ngay! Đừng ép tôi làm lớn chuyện!”
Tôi nhìn tin nhắn đầy mùi đe dọa ấy, bật cười khẩy.
Làm lớn chuyện?
Tôi cũng muốn xem, anh ta định “làm lớn” kiểu gì.
5
Tôi không trả lời tin nhắn của Lục Hạo, chỉ thẳng tay chặn luôn số lạ đó.
Suốt cả buổi tối, điện thoại của Lục Trầm Uyên liên tục đổ chuông hơn chục lần — chú bác, cậu mợ thi nhau gọi tới.
Lời nói thì na ná như nhau: chúng tôi là đồ bất hiếu, còn tôi là đứa con dâu độc ác.
Lục Trầm Uyên từ chỗ cố gắng giải thích, chuyển sang mệt mỏi, rồi cuối cùng dứt khoát tắt chuông, vứt điện thoại qua một bên.
“Anh không ngờ, họ hàng nhà mình lại ‘đoàn kết’ ghê như vậy.” Anh cười khổ.
“Bọn họ không phải đoàn kết gì đâu. Họ chỉ quen đứng trên cái gọi là đạo đức để chỉ trích người khác, nhất là chỉ trích người bỏ ra nhiều nhất. Vì như thế vừa đỡ tốn sức, lại vừa tỏ ra bản thân có lý.”
Tôi đặt đĩa sủi cảo vừa luộc xong lên bàn trước mặt anh.
“Ăn đi, nếm thử tay nghề của em xem.”
Sủi cảo còn nóng hổi tỏa ra hơi ấm, xua tan đi cái lạnh trong lòng.
Dao Dao ăn đến miệng bóng nhẫy, tôi và Lục Trầm Uyên nhìn nhau cười, những u ám ban nãy như thể tan biến hết.
Tiếng chuông giao thừa trong Gala xuân vang lên — năm mới đến rồi.
Tôi đưa Dao Dao một phong bao lì xì to đùng, con bé mừng đến mức lăn lộn trên ghế sofa.
Lục Trầm Uyên cũng lấy ra một bao lì xì đưa cho tôi. Tôi mở ra xem — là một thẻ ngân hàng.