Chương 7 - Khi Máu Cứu Mạng Bị Cướp Đi
Tôi nhìn căn phòng được cố gắng khôi phục giống như trước, nhìn những con thú bông từng bị làm bẩn rồi được giặt sạch, nhìn tờ giấy phẫu thuật đình chỉ thai từng bị ném vào thùng rác nay được ghép lại từng mảnh.
Trong lòng chỉ còn chút dao động nhàn nhạt.
Tôi nhắm mắt, bấm xóa.
Có những chuyện đến lúc hiểu ra thì đã quá muộn.
Cuối cùng chỉ còn là sự quấy rầy.
Vài ngày sau, tôi kéo hành lý trở lại căn nhà ấy.
Nhà vẫn là nhà.
Chỉ là đã trở thành ngôi nhà thuộc về riêng mình tôi.
Chậu cây nhỏ trên bậu cửa sổ đã nở hoa.
Cành lá khẽ lay động, vươn về phía ánh mặt trời.
Giống như đang cùng tôi nghênh đón một cuộc đời mới.
Tôi nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, khẽ mỉm cười.
Đừng than chiều tà đã muộn, ráng trời vẫn có thể rực sáng cả không trung.
Lần này, tôi sẽ bảo vệ chính mình.