Chương 4 - Khi Ly Hôn Trở Thành Đánh Đổi
“Đáng thương thật, không biết đã bị kích thích gì. Chỉ cần trời mưa là cảm xúc mất kiểm soát.”
“Nghe nói vừa rồi cô ta đánh vị hôn thê của Tổng giám đốc Mộ, sau đó phát điên chạy ra ngoài. Chắc sợ bị trả thù nên chỉ có thể nhảy sông tự sát.”
Những lời bàn tán giống như hạt mưa nện tới, câu sau khó nghe hơn câu trước.
Mộ Bắc Xuyên đột nhiên quay đầu, túm lấy cổ áo của người đứng gần nhất.
“Ông vừa nói gì? Ai là người phụ nữ điên?”
Giọng anh ta không lớn, nhưng giống như bị cào ra từ cổ họng, mang theo mùi máu.
Người kia sợ hãi, lắp bắp:
“Chính… chính là người vừa nhảy xuống… Cô ta không phải người mắc bệnh tâm thần sao? Tất cả mọi người đều biết, cứ trời mưa là phát bệnh…”
Mộ Bắc Xuyên tung một cú đấm bằng toàn bộ sức lực. Người kia trực tiếp ngã xuống bùn đất, khóe miệng rỉ máu.
“Cô ấy là bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng nhất, sao có thể là người điên!”
Giọng Mộ Bắc Xuyên giống như được ép ra từ kẽ răng, mỗi chữ đều mang theo sát khí.
“Ai còn dám tung tin đồn, tôi nhất định không bỏ qua.”
Đôi mắt đỏ ngầu hung dữ quét qua từng người có mặt. Nơi ánh mắt anh ta lướt tới, đám đông đều liên tục lùi lại.
Giữa tiếng mưa, không một ai dám lên tiếng.
Mộ Bắc Xuyên quay người, trở lại bên bờ, nhìn chằm chằm mặt nước. Giọng khàn đặc gần như không thể nghe thấy.
“Tìm cô ấy… cầu xin mọi người… hãy tìm cô ấy…”
Chữ “cầu xin” từ miệng anh ta nói ra khiến tất cả mọi người có mặt đều sững sờ.
Mộ Bắc Xuyên là nhân vật có thể hô mưa gọi gió trong giới kinh doanh ở thủ đô. Từ trước đến nay chỉ có người khác cầu xin anh ta.
Nhưng lúc này, anh ta bất lực đứng ở đó, giống như một người hèn mọn nhất, dùng hết sức lực cuối cùng để nói ra lời cả đời chưa từng nói.
Thế nhưng mặt nước vẫn xám xịt, không có bất kỳ động tĩnh nào.
6
Tôi có một giấc mơ rất dài.
Trong giấc mơ, Mộ Bắc Xuyên nhiệt tình theo đuổi tôi.
Mỗi ngày đều tặng hoa, tặng quà, đúng giờ đưa đón tôi đi làm.
Anh ta ôm tôi, ghé sát bên tai nói những lời tình cảm khiến người ta đỏ mặt.
“Hòa Hòa, anh yêu em. Anh muốn ở bên em cả đời.”
“Hòa Hòa, lấy anh nhé. Anh muốn mỗi ngày khi thức dậy đều có thể nhìn thấy em…”
Tôi trong giấc mơ đã đồng ý.
Tôi mặc váy cưới trắng, đeo nhẫn, kết hôn với anh ta trong lời chúc phúc của tất cả mọi người.
Cuộc sống sau khi kết hôn cũng ngọt ngào như mật.
Khi tôi tăng ca đến đêm khuya, anh ta sẽ lái xe tới đón. Khi ca phẫu thuật thất bại khiến tôi suy sụp, anh ta sẽ ôm tôi vào lòng. Vào đúng không giờ trong mỗi dịp sinh nhật, anh ta luôn là người đầu tiên gửi lời chúc.
Sau đó, con trai chào đời.
Một đứa trẻ nhỏ bé, mềm mại, nhăn nhúm.
Anh ta nâng con trong lòng bàn tay, vành mắt đỏ hoe rồi nói:
“Hòa Hòa, cảm ơn em.”
Tôi trong giấc mơ cho rằng đó chính là cả đời.
Nhưng hình ảnh đột nhiên thay đổi.
Tô Cẩn Nguyệt trở về nước.
Số lần anh ta nhận điện thoại ngày càng nhiều. Mỗi lần nghe xong đều vội vàng rời đi.
Tần suất Tô Cẩn Nguyệt xuất hiện trong nhà chúng tôi ngày càng cao. Cô ta khoác tay anh ta, luôn miệng gọi “anh Bắc Xuyên”, nụ cười dịu dàng lại vô tội.
Tôi bắt đầu khóc, bắt đầu gây chuyện, bắt đầu mất kiểm soát.
Ánh mắt anh ta nhìn tôi cũng từ đau lòng chuyển thành bất lực, rồi trở nên chán ghét.
“Em có thể hiểu chuyện một chút không? Cẩn Nguyệt chỉ là em gái.”
“Sức khỏe cô ấy không tốt, em nhường cô ấy một chút thì có sao?”
“Sao em lại trở thành thế này? Trước đây em đâu có như vậy.”
Hình ảnh lại thay đổi.
Ngày kỷ niệm ba năm kết hôn, tại đại sảnh một khách sạn nơi đất khách quê người.
Anh ta nhận điện thoại của Tô Cẩn Nguyệt, nói một câu: “Cô ấy ở một mình nên sợ, anh qua xem thế nào”, sau đó xoay người rời đi.
Tôi đuổi theo ra ngoài, chỉ nhìn thấy đèn hậu xe của anh ta biến mất trong màn đêm.
Sau đó là trận lở đất.
Bùn đất từ trên núi trút xuống che kín trời đất. Con đường đứt gãy ngay trước mắt, chiếc xe bị cuốn lật, kính vỡ tan, thanh thép đâm xuyên qua cổ tay.
Tôi nắm chặt điện thoại, gọi cho anh ta.
Chuông reo mười ba tiếng.
Cuối cùng cũng kết nối.
“Lại giở trò gì nữa?”
Giọng anh ta tràn đầy mất kiên nhẫn.
“Cẩn Nguyệt ở bên ngoài một mình nên rất sợ. Em có thể đừng giả vờ…”
Điện thoại bị cúp.
Nhưng sáu chữ kia, tôi đã nghe rất rõ.
Bùn đất cuồn cuộn tràn tới, điện thoại lại reo.
Là Tô Cẩn Nguyệt.
Khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, giọng nói nũng nịu của Tô Cẩn Nguyệt truyền tới.
“Anh Bắc Xuyên, anh bỏ chị ấy ở đó thật sự không sao chứ? Anh không sợ chị ấy gây chuyện với anh à?”
“Không sao. Đi cùng đoàn du lịch thì có thể xảy ra chuyện gì? Em đừng lo, sức khỏe của em mới quan trọng.”
“Nhưng tại sao anh lại tốt với em như vậy?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó vang lên một tiếng thở dài.
“Cẩn Nguyệt, em biết mà. Anh không yêu cô ấy. Từ đầu đến cuối, người anh yêu luôn là em. Anh cưới cô ấy cũng chỉ để bảo vệ em chu toàn.”
Mỗi chữ đều giống như một lưỡi dao, mạnh mẽ đâm vào lục phủ ngũ tạng của tôi, đau đến tận xương tủy.
Tất cả dịu dàng trong ba năm qua đều là giả, tất cả lời yêu thương đều chỉ là diễn kịch.