Chương 7 - Khi Lòng Tôi Không Còn Chỗ Để Chứa Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi chăm sóc bọn họ ba năm, anh ta không nhìn thấy. Tôi vì Khương Khương bị sốt mà thức trắng cả đêm, anh ta không nhìn thấy. Bây giờ, một chuyện tôi chưa từng làm, anh ta lại tin sái cổ.

“Ký xong, anh có thể đưa con bé đến bệnh viện, sau này cũng không cần phải chạy tới chạy lui nữa, Khương Thanh Chi sẽ chăm sóc tốt cho bọn họ, dù sao, cô ta cũng là mẹ ruột.”

Tống Kỳ Hoài nhìn tôi, ánh mắt có một khoảnh khắc dao động.

Đúng lúc này, trên cầu thang vang lên tiếng bước chân bình bịch bịch.

Tống Chi từ ban công tầng hai chui ra, trong tay nắm chặt một vật màu xanh ngọc.

Chương 6

Đầu tôi “ong” lên một tiếng.

Đó là chiếc vòng ngọc cha tôi để lại cho tôi.

Là kỷ vật duy nhất trên cõi đời này của tôi.

Năm cha tôi qua đời, tôi mới mười lăm tuổi, ông nắm lấy tay tôi, đeo chiếc vòng này vào cổ tay tôi, nói:

“A Chu à, cha không có gì để lại cho con, chiếc vòng này là ngày xưa lúc cha cưới mẹ con đã mua.”

“Sau này gả cho người mình yêu, con có thể trao lại chiếc vòng này cho con của mình.”

Ngày kết hôn, tôi tháo chiếc vòng ra, cẩn thận cất vào nơi sâu nhất trong hộp trang sức.

Đó là trái tim của tôi, là cội nguồn của tôi, là phần mềm yếu cuối cùng còn sót lại của tôi.

Sau này, để kéo gần khoảng cách với Khương Hoài và Tống Chi, tôi còn lấy ra cho hai đứa xem.

Tôi nói sau này đợi khi hai đứa kết hôn, tôi cũng sẽ chuẩn bị cho mỗi đứa một chiếc vòng thật đẹp.

Như vậy, dù chúng có lấy chồng sang nhà người khác, thì cũng giống như tôi vẫn có thể ở bên cạnh chúng vậy.

Tôi không bao giờ ngờ được, thiện ý chân thành không chút giấu giếm thuở ban đầu, vào khoảnh khắc này, lại trở thành điểm yếu để bọn chúng dễ dàng dùng nó làm tổn thương tôi.

Tống Chi mắt đỏ ngầu, hung hăng trừng mắt nhìn tôi, trên khuôn mặt nhỏ xíu chất đầy sự thù hận.

“Mụ đàn bà tồi tệ này! Bà bắt nạt chị tôi!”

Con bé giơ chiếc vòng lên cao, đưa ra ngoài lan can.

“Bà quỳ xuống xin lỗi mẹ tôi! Dập đầu xin lỗi chị tôi! Nếu không tôi sẽ đập nát cái này!”

Tim tôi nháy mắt như vọt lên tận cổ họng.

“Tống Chi, đừng—”

“Chi Chi!” Sắc mặt Tống Kỳ Hoài cũng thay đổi, “Đó là đồ vật rất quan trọng của dì Hà, bỏ xuống ngay!”

Nhưng Tống Chi không nghe, con bé đứng ở đầu cầu thang, giơ chiếc vòng lên, trong mắt mang theo sự tàn nhẫn không nên có ở một đứa trẻ năm sáu tuổi:

“Bà ta bắt nạt chị con! Con muốn bà ta quỳ xuống! Dập đầu xin lỗi chị!”

Không khí như đóng băng.

Lúc này Khương Thanh Chi “khó nhọc” đứng dậy, tập tễnh bước đến dưới chân cầu thang.

Cô ta ngửa đầu nhìn Tống Chi, giọng nói dịu dàng như muốn vắt ra nước:

“Chi Chi ngoan, trả lại đồ cho dì đi con, đó là đồ của người ngoài, nhà chúng ta không cần.”

Cô ta không nói thì thôi, vừa nói câu đó, Tống Chi càng kích động hơn.

“Đã là đồ của người ngoài tại sao lại để trong nhà chúng ta! Con cứ muốn đập nát nó đấy!”

“Bà ta bắt nạt mẹ con, bắt nạt chị con, bà ta là người đàn bà tồi tệ! Người đàn bà tồi tệ phải quỳ xuống!”

Tống Kỳ Hoài thấy không khuyên can được Tống Chi, quay sang nhìn tôi, trong giọng điệu thậm chí còn mang theo sự trách móc:

“Hà Uyển Chu, em so đo với trẻ con làm gì? Chẳng qua chỉ là quỳ một chút thôi mà? Quỳ một chút thì có mất miếng thịt nào không? Cứ dỗ lấy chiếc vòng xuống trước đã!”

Chẳng qua chỉ là quỳ một chút thôi mà?

Tôi nhìn anh ta, bỗng nhiên bật cười, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên khóe mi.

Nụ cười đó có lẽ thê thảm lắm.

Tống Kỳ Hoài sững người, chân mày nhíu chặt hơn.

“Hà Uyển Chu, em—”

“Ba!” Tống Chi hét lớn ở trên lầu, “Bà ta có quỳ hay không? Không quỳ con đập thật đấy!”

Khương Thanh Chi ở bên cạnh dịu giọng khuyên can: “Em Uyển Chu, Chi Chi còn nhỏ chưa hiểu chuyện, em tính toán với trẻ con làm gì? Chiếc vòng đó quan trọng với em lắm phải không? Đừng vì một phút

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)