Chương 6 - Khi Linh Thú Lựa Chọn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Linh lực của ta gần như cạn kiệt, chỉ dựa vào chút sức lực cuối cùng chống đỡ bản thân đối kháng đạo lôi kiếp thứ bốn mươi chín.

Đúng lúc này, mặt đất rung chuyển.

Gần như trong chớp mắt, kết giới vỡ thành từng đốm sáng. Linh xà xuất hiện trước mặt ta.

Nó không phải thân rắn, cũng không phải hình người.

Mà đã hóa thành một con Thanh Long!

Thân rồng cuộn xoáy thoắt ẩn thoắt hiện trong sấm chớp, quấn đấu với thân thể Thần Dương.

Rất nhanh, Thần Dương rơi vào thế yếu.

Hắn bị linh xà đánh trở về nguyên hình, bị long trảo đè xuống, ngũ tạng lục phủ đều nát, miệng phun máu tươi.

“Tỷ tỷ, xin lỗi, ta không thể bảo vệ người!”

Linh xà cười khẩy một tiếng. Dưới ánh mắt như muốn nứt ra của ta, nó ném Thần Dương sang một bên, đi thẳng về phía ta.

Uy áp mạnh mẽ ùn ùn kéo đến, đi kèm còn có một tia ma khí…

Ta bừng tỉnh hiểu ra:

“Linh xà, ngươi đã sớm đọa ma rồi.”

Thảo nào, thảo nào linh xà hóa hình thành người sớm hơn đời trước.

Sau khi đọa ma, tốc độ tu luyện nhanh hơn chính đạo.

Nhưng chỉ cần sơ sẩy một chút, sẽ nổ tan xác mà chết.

Ngày trước Lâm Kiều Kiều luôn đắc ý, cho rằng mình có thiên phú, dùng rất ít đan dược đã có thể khiến linh xà thành tài.

Nàng ta đâu biết, đó là nuôi hổ thành họa!

Chương 12

Linh xà nghe vậy, ngông cuồng cười lớn.

Tiếng cười xen lẫn trong bão tố và tiếng sấm, nghe mơ hồ không rõ.

Hắn nói:

“Sở Sương, là ngươi ép ta.”

“Nếu ban đầu ngươi nghe lời ta, hủy khế ước với con phế vật kia, quy thuận dưới trướng ta.”

“Nói không chừng hôm nay ngươi còn có thể sống tạm.”

“Đáng tiếc, ngươi không còn cơ hội đó nữa. Tu vi Nguyên Anh kỳ này của ngươi vừa hay thuộc về ta.”

Ta bình tĩnh nhìn đạo thiên lôi thứ bốn mươi chín sắp giáng xuống, hỏi:

“Lâm Kiều Kiều đâu?”

Linh xà khinh thường đáp:

“Con đàn bà ngu ngốc đó à? Ngay từ lúc bị đuổi khỏi sư môn, nàng ta đã bị ta nuốt chửng rồi.”

Ta nhắm mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác hoang đường như thỏ chết cáo buồn:

“Chẳng phải ngươi nói Lâm Kiều Kiều từng cứu mạng ngươi sao?”

Linh xà cười dữ tợn:

“Vậy thì sao?”

“Nàng ta dù cố gắng thế nào, cũng không sánh được một phần vạn thiên phú của ngươi.”

“Để nàng ta sống tạm nhiều năm như vậy đã là ân huệ với nàng ta rồi. Cũng không chết uổng, ít nhất nội đan của nàng ta thuộc về ta.”

Linh xà đặt tay lên thiên linh cái của ta, cúi người ghé sát bên tai ta, thấp giọng như rắn độc phun lưỡi:

“Bây giờ, tu vi của ngươi cũng phải thuộc về ta.”

Đạo thiên lôi thứ bốn mươi chín giáng xuống!

Sức mạnh của ta không ngừng bị rút khỏi cơ thể, tiến vào trong người linh xà.

Mà khoảnh khắc ấy, thần trí ta trở nên mơ hồ.

Ta nhìn thấy ký ức của linh xà.

Mấy trăm năm trước, một con thanh xà giao phối với rồng rồi đẻ trứng, ấp ra linh xà.

Nó khinh thường xà tộc, nhưng lại không thể bám víu vào long tộc coi trọng huyết thống thuần chính.

Sau khi bị cha ruột đuổi khỏi lãnh địa, nó thề phải khiến thế nhân nhìn thấy mình, phải để tất cả trả giá cho sự nhục nhã năm xưa của nó.

Vì vậy, nó xúi giục ma tộc tấn công phàm gian.

Sông băng, hoang mạc, thành trấn.

Nó đều là kẻ đứng sau giật dây.

Mãi đến khi ta nhìn thấy trong ký ức của hắn một bé gái mặt mũi lấm lem.

Đó là ta khi còn nhỏ.

Nó xúi giục tộc người heo tàn sát ngôi làng nơi ta lớn lên, hại chết cha mẹ ta.

Nhưng nó cũng phải trả giá.

Nó bị thủ lĩnh tộc người heo phản bội, tu vi mất hết, lại được sư tôn mang về. Âm sai dương sai, nó trở thành linh thú lập khế ước với Lâm Kiều Kiều.

Ta bừng tỉnh.

Hóa ra đời trước, dù cuối cùng ta làm gì, nó vẫn sẽ cướp đi tu vi của ta.

Bởi vì mục đích của nó ngay từ đầu đến cuối đều là lợi dụng.

Dù là với ta, hay với Lâm Kiều Kiều.

“Đi chết đi, Sở Sương!”

“Tu vi Nguyên Anh kỳ cả đời này của ngươi sẽ không uổng công thuộc về ta. Ta sẽ lập cho ngươi một tấm bia.”

“Sau này, người đời sẽ nhớ ta là Thanh Long vĩ đại, còn ngươi, từng cống hiến một chút tu vi nhỏ bé trên con đường thành thần của ta.”

“Hãy cảm ân đội đức đi.”

Khoảnh khắc ánh sáng trắng chiếu rọi, linh xà kinh ngạc nhìn ta.

Ta đang cười.

Thanh kiếm tẩm đầy độc trong tay ta mượn chút linh lực cuối cùng xuyên thủng lồng ngực hắn.

Còn một thanh kiếm khác thì từ sau lưng xuyên thủng đan điền hắn.

Là Thần Dương.

Hắn lau vết máu nơi khóe miệng, lạnh lùng đâm nát đan điền linh xà.

Sau đó, hắn đá linh xà ngã xuống đất.

“Muốn thành thần thì không chịu tu luyện đàng hoàng, cứ nhất quyết đi đường tà ma ngoại đạo.”

“Còn muốn hiến tế tỷ tỷ?”

“Mơ giữa ban ngày đi.”

Linh xà nhìn Thần Dương, khó tin hỏi lại:

“Sao có thể? Vừa rồi rõ ràng ngươi…”

Thần Dương đau lòng ôm lấy ta, mất kiên nhẫn đáp:

“Tỷ tỷ gọi ta là tiểu ly miêu, ngươi thật sự xem ta là mèo à?”

“Chân thân của lão tử là Bạch Hổ!”

“Một trong tứ đại thần thú thượng cổ, Bạch Hổ ngang hàng với cha ngươi, sao có thể thua ngươi, hiểu chưa?”

“À, nói vậy thì chân thân của ta là cha ngươi nhỉ?”

Trên trời đổ mưa lớn, cuốn trôi máu trên mặt đất.

Linh xà ngửa mặt lên trời cười lớn, nước mắt và nước mưa hòa làm một, bi ai chất vấn:

“Ông trời, ngươi xem thường xuất thân của ta đến vậy sao?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)