Chương 5 - Khi Lịch Sử Gõ Cửa
Mạnh Uyển là người liên quan trực tiếp đến vụ án, bệ hạ đặc biệt ban cho Mạnh Uyển quyền hỗ trợ điều tra.
Còn ban cho nàng một bộ quan phục, uy phong vô cùng.
Ngày thường vì phải điều tra án, hai người luôn cùng vào cùng ra.
Mọi người vô cùng ngưỡng mộ, gọi họ là một đôi thần tiên quyến lữ.
Còn ta rõ ràng cảm nhận được cơ thể mình ngày một kém đi, có lúc chỉ đi vài bước đã thở dốc không ngừng.
Cho nên ta vẫn luôn muốn tìm thời gian nói chuyện đàng hoàng với Ôn Kiệu về vấn đề giáo dục A Hành sau này, cũng như cách xử trí nha hoàn tiểu tư dưới tay ta.
Nhưng hắn lúc nào cũng vội vàng.
Có một lần ta khó khăn lắm mới chặn được hắn trước khi ra cửa, khi đó Mạnh Uyển đang chờ ngoài phủ.
Hắn nhíu mày, trong lời nói có chút mất kiên nhẫn:
“Ta đi phá án, nàng đừng lúc nào cũng nghĩ lung tung.”
Sau đó hắn vội vàng gạt tay ta ra, lại như an ủi mà ấn nhẹ vai ta:
“Được rồi, cứ vậy đi, chờ thời gian này bận xong rồi nói.”
Ta nhìn bóng lưng hắn đi xa, lấy khăn tay từ trong túi ra, ho ra một ngụm máu.
18
Ngày thứ mười của đếm ngược, Ôn Kiệu và Mạnh Uyển bị ám sát ngoài thành.
Hắn cưỡi ngựa mang nàng phá vòng vây, khi về đến phủ, chiếc áo sam màu trắng ánh trăng của Thẩm Tình gần như đã bị máu thấm ướt.
Lượng máu chảy như thế đã rất nguy hiểm, mà đại phu gần nhất cũng phải một canh giờ nữa mới tới được.
Ta do dự chốc lát, cuối cùng vẫn quyết định bước lên.
Cứu người là trách nhiệm của mỗi y sinh, ta là người từng tuyên lời thề Hippocrates, không có đạo lý thấy chết mà không cứu.
Ta nhanh chóng đi tới, ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương của nàng.
Vết thương của Thẩm Tình nằm phía dưới xương bả vai trái, chém xiên vào trong, độ sâu chưa đến mức chí mạng, nhưng động mạch đã bị đứt.
Cho nên máu tuôn ra rất nhanh.
Lúc ta dùng tay ấn xuống, Mạnh Uyển đau đến co rúm người.
Ôn Kiệu gạt tay ta ra, nhíu mày nói:
“Nàng đang làm gì?”
Khoảnh khắc tay ta rời đi, máu tươi lại trào ra, ta lập tức dùng tay ấn xuống lần nữa.
“Đừng động.” Ta nhìn thẳng vào mắt Ôn Kiệu. “Bây giờ người duy nhất chàng có thể tin là ta.”
Thế là hắn
Ta xé tay áo nàng, dùng đầu ngón tay ép vào phía trên vết thương, sau đó lấy dây buộc thật chặt.
May mà máu tạm thời ngừng lại.
“Đi lấy rượu mạnh,” ta nói, “vải sạch, kim chỉ, càng nhiều càng tốt.”
Những người xung quanh đều do dự, nhất thời không ai dám động.
“Ôn Kiệu.” Giọng ta bình tĩnh. “Nếu chàng muốn nàng ấy sống thì làm theo lời ta.”
Một lát sau, Ôn Kiệu lên tiếng:
“Làm theo lời nàng ấy.”
Rượu và vải nhanh chóng được mang tới, kim chỉ cũng tìm được.
19
Ta hơ đầu kim qua lửa nến, sau đó xỏ chỉ, cúi đầu khâu vết thương.
Sau đó lại bảo người lấy rượu trắng nồng độ cao để khử trùng, những người còn lại cầm đuốc chiếu sáng xung quanh.
Đã nhiều năm không phẫu thuật cho người khác, ta chỉ có thể may mắn rằng kiến thức mình học khi còn đi học khá vững, đến cuối gần như hoàn toàn dựa vào bản năng mà làm.
Thẩm Tình đau đến tỉnh rồi lại ngất đi, còn Ôn Kiệu ngồi xổm bên cạnh, mặc nàng nắm chặt lấy cổ tay hắn.
Khi khâu xong mũi cuối cùng, trời đã hoàn toàn tối, thái y trong cung cuối cùng cũng vội vã tới nơi.
Ông vừa lau mồ hôi trên đầu vừa bắt mạch cho Mạnh Uyển, thở phào:
“Mạnh cô nương không nguy hiểm đến tính mạng.”
Lúc này ta mới đứng thẳng người, sau gáy cứng đến ê ẩm, vị tanh của máu trong cổ họng lại mơ hồ trào lên.
Khoảnh khắc đứng dậy, cơ thể vì ngồi quá lâu nên máu không lưu thông, lảo đảo một chút.
Có một đôi tay từ phía sau đỡ lấy ta, ngẩng đầu liền chạm vào đôi mắt Ôn Kiệu:
“Sắc mặt nàng trông rất tái.”
Ta lắc đầu, đang nghĩ xem phải lấy lý do gì thì phía bên kia Mạnh Uyển tỉnh lại.
Ôn Kiệu vội vàng chạy tới.
Hạnh Nhi đỡ ta, tức giận bất bình thay ta:
“Cô gia cũng quá đáng rồi, còn chưa thành thân đã đưa người về nhà.”
Ta yếu ớt cười, cầu xin:
“Ta sắp mệt chết rồi, muốn đi ngủ.”
Lúc này mới chuyển được chủ đề.
Mà vụ ám sát lần này ngược lại giúp Ôn Kiệu nắm được nhược điểm, thuận theo manh mối mà nhổ tận gốc phe cánh Lương Vương.
20
Ngày thứ năm của đếm ngược.
Cuối cùng ta và Ôn Kiệu cũng có thời gian nói chuyện.
Hiếm khi hai người có thể lặng lẽ ngồi sát nhau như vậy, ánh mắt hắn trầm xuống, rơi trên người ta:
“Tại sao nàng biết cách xử lý vết thương do đao kiếm?”
Ta đưa ra câu trả lời đã bịa sẵn:
“Hồi nhỏ ta từng ở đạo quán một thời gian, gặp được một vị cao nhân đắc đạo.”
Dù bản thân ta cũng biết lý do này rất vô lý, Ôn Kiệu dường như bị ta chọc tức đến bật cười, thở dài:
“Thôi vậy, chờ đến khi nàng muốn nói với ta thì hãy nói.”
Sau đó hắn lại nói:
“Mấy ngày nay chẳng phải nàng có chuyện muốn nói với ta sao?”
Vì thế ta lấy cuốn sổ nhỏ mình đã ghi mấy ngày qua ra, nói từng câu từng câu:
“Hạnh Nhi đã đến tuổi rồi, sau này nếu tìm được phu quân, chàng nhớ giúp ta chuẩn bị lễ cho nàng.”
“A Dao dần lớn rồi, nên thêm hai nha hoàn hầu hạ, nhưng tuổi nó còn nhỏ, chàng phải để ý nhiều một chút.”
“A Hành là trưởng tử trong nhà, có lúc ta cảm thấy chàng quá nghiêm khắc với nó, nên khích lệ nhiều hơn.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: