Chương 5 - Khi Kiệu Hoa Quay Về
14.
Lúc ta chạy đến thở không ra hơi thì mới phát hiện Tống Chiêu Minh vẫn thong dong như đang đi dạo. Thể lực của hắn thật kinh người.
Cuối cùng cũng cắt đuôi được Bùi Chấp, ta tựa vào góc tường nghỉ ngơi. Tống Chiêu Minh có chút lạc lõng nhìn ta:
“Nàng đều nghe thấy hết rồi?”
Lời tỏ tình của hắn sao? Ta gật đầu:
“Nghe thấy rồi ạ.”
Tống Chiêu Minh vươn tay một cái kéo tuột ta vào lòng:
“Tô Dư, hắn khao khát nàng như thế, thậm chí đường đường là Thế tử mà nguyện ý hạ mình làm thiếp cho nàng!”
“Ta rất sợ, ta sợ nàng sẽ dao động. Nàng có thể cho ta chút mật ngọt được không?”
Đương nhiên là được rồi, tiểu ca ca của ta.
Ta kiễng chân lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khóe môi hắn:
“Ngọt không?”
Hắn cười: “Ngọt, nhưng vẫn chưa đủ.”
Hắn cúi đầu hôn ta. Nụ hôn đó dường như sợ làm ta hoảng sợ nên vô cùng kiềm chế, chỉ chạm rồi thôi, nhưng lại khiến hắn thở dốc đầy phấn khích.
Ta mơ hồ cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể hắn — nóng bỏng, hừng hực và đầy nguy hiểm.
Ta như bị bỏng, nhẹ nhàng đẩy hắn ra:
“Thời gian không còn sớm nữa, ta phải về rồi.”
Tống Chiêu Minh nắm tay ta, đích thân đưa ta trở về phủ Hầu. Lúc ta đẩy cửa vào, hắn nói:
“Ta đồng ý rồi.”
Ta ngơ ngác hỏi hắn: “Huynh đồng ý cái gì cơ?”
Tống Chiêu Minh nói:
“Ta đồng ý để hắn làm nam thiếp cho nàng. Ta có thể nhận ra nàng đối với hắn cũng không phải hoàn toàn vô ý, nàng chẳng qua chỉ luôn kiềm chế vì sợ làm tổn thương ta.”
“Nhưng ta rất bận, sau khi thành thân cũng sẽ bận rộn như thế này, thường xuyên không ở Kinh thành.”
“Nếu lúc ta không ở Kinh thành mà có hắn bên cạnh bầu bạn, chăm sóc nàng, ta cũng có thể yên tâm hơn đôi chút.”
Hả! Chuyện này…
Nếu có thể lấy cả hai người, thì với gương mặt kia của Bùi Chấp, thực ra ta cũng thích.
Hạnh phúc đến quá bất ngờ, ta có chút luống cuống.
Tống Chiêu Minh hắn, thế này cũng quá rộng lượng rồi nhỉ?
May mà lý trí bảo ta rằng không nên như vậy.
Ta bước tới nắm chặt lấy tay hắn, dỗ dành:
“Sẽ không có nam thiếp nào hết, ta chỉ có mình huynh thôi. Hầu phu nhân sẽ không đồng ý chuyện hoang đường như vậy đâu.”
Tuy nhiên, khóe môi Tống Chiêu Minh vừa mới nhếch lên thì đã nghe thấy Hầu phu nhân nói:
“Ta đồng ý để con trai ta làm thiếp cho con. Nó đã nhất quyết không cưới ai khác ngoài con, ta không muốn để phủ Hầu bị tuyệt tự!”
Ta: “……!”
Khóe môi Tống Chiêu Minh xệ xuống.
Bùi Chấp biết chuyện thì rất vui mừng. Hắn còn đặc biệt đi mua một cuốn sách có tên là “Tu dưỡng của kẻ làm thiếp” về để nghiêm túc học hỏi.
Thậm chí có một đêm hắn đã áp dụng kiến thức vào thực tế, lẻn đến leo lên giường của ta. Hắn nói:
“Trong sách nói tiểu thiếp đều làm bộ dạng như thế này, phu nhân, để ta giúp nàng sưởi ấm chăn!”
Ta chịu không nổi nữa, giơ chân đạp hắn xuống giường:
“Ta còn chưa thành thân, làm gì có đạo lý chưa thành thân đã nạp thiếp?”
15.
Ta viết thư báo tin này cho cha nương.
Khi biết ta bị đưa nhầm kiệu hoa rồi bị Bùi Chấp trả lại, cha ta tối sầm mặt mũi, ngất xỉu tại chỗ.
Khi biết ta sẽ gả cho Tống Chiêu Minh — người có tiền đồ vô lượng — với thân phận nghĩa nữ của Hầu phu nhân, cha ta mắt cười rạng rỡ:
“Không hổ là con gái ta, vụ làm ăn này không lỗ!”
Sau đó khi biết Bùi Chấp muốn làm thiếp cho ta, cha ta không nén nổi mà dụi dụi mắt:
“Ta không nhìn lầm chứ? Đường đường là Thế tử phủ Hầu mà làm thiếp cho con gái ta sao? Con gái ta đúng là có tiền đồ rồi!”
Ông lão lệ nóng vòng quanh, cảm thán vạn phần. Vì vui mừng nên lại gửi thêm một thuyền sính lễ nữa tới. Quà cho con rể đều là mỗi thứ hai phần, chuẩn bị sẵn cho cả chính phu và nam thiếp luôn.
Nương ta trong thư gửi cho ta cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ:
“Con gái à, cuộc sống này của con đúng là có triển vọng quá nhỉ!”
Chứ còn gì nữa!
Tống Chiêu Minh cách vài ba bữa lại hẹn ta đi du sơn ngoạn thủy. Lúc hắn có công vụ thì lại bảo Bùi Chấp đi cùng ta.
Thể lực Bùi Chấp không bằng Tống Chiêu Minh, lúc leo núi thường thở không ra hơi. Hắn không thích đưa ta đi dạo ngoại ô, mà thích cùng ta đi dạo phố hơn.
Hắn mua cho ta đủ loại trang sức và y phục xinh đẹp, điểm tâm Kinh thành gửi vào viện ta cũng chưa bao giờ đứt quãng.
Ngày thành thân, trước mặt quan khách là ta cùng Tống Chiêu Minh bái thiên địa.
Ngày thứ hai đóng cửa lại, Bùi Chấp mặc bộ trường bào màu hồng đào, dâng trà thiếp thất cho Tống Chiêu Minh. Cảnh tượng đó đúng là đau mắt vô cùng.
Hắn lại cười đến đuôi mắt cong cong: “Biểu ca, mời dùng trà.”
Tống Chiêu Minh thở dài uống một ngụm trà:
“Sau này đệ phải hầu hạ Tô Dư cho tốt. Nếu đệ còn dám chọc nàng ấy giận, ta sẽ thay nàng ấy hưu đệ, độc chiếm mình nàng ấy.”
Thế là ngày tháng của ta bắt đầu bận rộn lên.
Ngày lẻ, ta ở trong phòng Tống Chiêu Minh. Hắn sẽ nỗ lực “cày cấy”, tranh thủ làm cho Bùi Chấp ngày hôm sau có sức mà không có chỗ dùng.
Ngày chẵn, ta còn chưa kịp ngủ dậy, Bùi Chấp với thói phong trần lả lướt đã đến gõ cửa từ sáng sớm, kéo ta về phòng hắn, bóp chân đấm lưng cho ta, nhân tiện mỉa mai Tống Chiêu Minh vài câu:
“Ta không giống như biểu ca chẳng biết tiết chế gì cả, ta xót nàng hơn. Lại đây, để ta bóp thêm một lúc nữa cho nàng.”
Nương ta lúc lên Kinh thành thăm ta, nhìn thấy hai chàng con rể này thì khóe miệng giật giật.
Bà dường như bỗng nhiên hiểu ra vì sao ta lại gả cho cả hai người họ. Hai chàng rể một văn một võ này đúng là đều rất ưu tú.
Đôi khi ta nghe thấy Bùi Chấp thở dài, hắn nói:
“Lúc đó chắc chắn đầu óc ta bị lừa đá rồi mới đề nghị để nàng làm thiếp cho ta, dâng phu nhân tốt lành cho người khác, giờ chỉ có thể làm thiếp cho nàng.”
Thế thì trách được ai chứ?
Là do chính hắn tự chuốc lấy thôi!
—HẾT—