Chương 2 - Khi Kiệu Hoa Quay Về
“Uống xong thuốc tránh thai, con bé đau đến mặt mũi trắng bệch mà không thèm hừ một tiếng, cũng chẳng hề oán trách con lấy một lời.”
Nghĩ đến dáng vẻ mặt trắng bệch của ta, chẳng hiểu sao lòng hắn lại thấy có chút nghẹn uất.
Ta lại muốn rạch ròi quan hệ với hắn đến thế sao?
Rõ ràng sáng nay ta còn nói muốn thuận theo sai lầm để gả cho hắn làm phu nhân, hắn thấy ta lật mặt còn nhanh hơn lật sách.
Bùi Chấp không nói một lời quay về tân phòng.
Tấm lụa đỏ trong phòng vẫn chưa dỡ xuống, hắn nhìn thấy không khỏi nhớ lại cảnh tượng thân mật đêm động phòng.
Dáng vẻ thẹn thùng khi ta đỏ mặt gọi hắn là phu quân, hơi thở dồn dập khi ta gục vào vai hắn đầy tình ý, tư thế rúc vào lòng hắn ngủ say.
Những chuyện vừa mới xảy ra đêm qua hắn vẫn còn nhớ rõ như in.
Đêm khuya thanh vắng, hắn nằm trên giường trằn trọc không sao ngủ được.
Trên chiếc giường hỉ dường như vẫn còn vương lại hơi thở của ta, khiến tâm trạng hắn phiền muộn lạ thường, cứ thế thao thức đến sáng.
Đáng chết là hắn cưỡng nhiên chỉ một lần mà đã nghiện, điên cuồng nhớ nhung sự dịu dàng của đêm đó.
Sáng dậy, hắn như bị ma xui quỷ khiến mà hỏi thăm về ta:
“Đi nghe ngóng xem, vị Tô cô nương kia ở tiểu viện có quen không?”
Tiểu sai không hiểu sao hắn lại làm vậy, chẳng phải đã quyết định coi như chuyện đêm đó chưa từng xảy ra sao?
Nhưng hắn là chủ tử, quyết định của hắn không ai được phép nghi ngờ.
Tiểu sai lặng lẽ đi dò hỏi, rồi về báo lại:
“Người dưới bếp nói hôm qua cô ấy nằm trên giường cả ngày, không ăn uống gì nhiều, nhưng tinh thần vẫn ổn, hôm qua đi ngủ từ rất sớm.”
Bùi Chấp nhíu mày, hắn nhớ ta có vòng eo rất mảnh mai:
“Không ăn uống gì thì cơ thể sao chịu nổi? Ngươi ra tửu lầu tốt nhất trên phố mua vài món thức ăn và điểm tâm mà nữ nhi thích, bảo nhà bếp mang qua cho cô ấy.”
“Đừng nói là ta mua, cứ bảo là nhà bếp làm xong thì tiện tay đưa qua một phần.”
Tiểu sai thầm nghĩ: Ngài đã không chịu cưới người ta, sao lại để tâm thế này làm gì? Dù sao cũng chẳng phải vợ ngài.
Nhưng lời này hắn không dám nói, chỉ đành sáng sớm tinh mơ ra ngoài mua điểm tâm, rồi lật đật mang tới nhà bếp, nhờ nha hoàn đưa qua cho ta…
05.
Hôm qua sau khi uống thuốc tránh thai, bụng dưới có chút khó chịu.
Không hẳn là đau lắm, nhưng cứ thấy người không được sảng khoái, thuốc tránh thai vốn là loại thuốc cực hàn, dược tính mạnh một chút cũng là thường tình.
Nửa đêm sau khi dịu đi, cuối cùng ta cũng chìm vào giấc ngủ sâu.
Giấc này ngủ vô cùng say, ngủ thẳng đến đại thiên thình.
Sau khi nha hoàn hầu hạ ta rửa mặt chải đầu, lúc bày cơm có mấy món điểm tâm Kinh thành ta chưa từng thấy bao giờ, trông làm rất tinh xảo.
Vì hiếu kỳ nên ta đã gắp thêm vài miếng.
Đang ăn thì Thúy Chi — đại nha hoàn bên cạnh Hầu phu nhân — bưng một xấp họa cuốn đến chỗ ta:
“Tô cô nương, trên cuốn sổ này đều là thông tin của những nam tử chưa vợ ở Kinh thành mà phu nhân chuẩn bị cho cô. Cô xem xem thích người nào? Cứ lần lượt mà xem mắt, phu nhân nói nhất định phải xem đến khi cô hài lòng mới thôi.”
Hành động của Hầu phu nhân thật nhanh lẹ.
Ta mở từng cuốn ra xem, Hầu phu nhân đối đãi với ta rất rộng lượng, những đối tượng xem mắt chuẩn bị cho ta đều rất ra dáng.
Thất công tử nhà Vương Ngự sử cao bảy thước; biểu thiếu gia nhà giàu nhất Kinh thành trông vô cùng tuấn tú; vị Truyền lô vừa được chọn vào Bộ Lễ làm quan chính thất phẩm thì tài hoa xuất chúng; thậm chí còn có một vị võ tướng góa vợ đang ở biên quan, chức vị là Phó ngũ phẩm tướng quân.
Gia thế của họ tuy không bằng Thế tử, nhưng đối với một nữ nhi thương hộ đã mất đi sự trong trắng như ta, ai cũng là trèo cao.
Thúy Chi thấy ta chọn hồi lâu, thấp thỏm lên tiếng:
“Là đều không hài lòng sao? Không sao đâu, phu nhân nói nếu cô không ưng những người này, bà ấy có thể chuẩn bị lại.”
Ta lắc đầu, mỉm cười nói:
“Không đâu, ta thấy ai cũng đều rất ưu tú. Ta có thể xem mắt hết một lượt được không?”
Thúy Chi bật cười:
“Đương nhiên là được, nô tì đi bẩm báo phu nhân ngay, sớm ngày sắp xếp cho cô xem mắt họ.”
06.
Ở trong phòng lâu ngày, ta thấy bức bối vô cùng.
Lúc dạo quanh hoa viên, không ngờ lại gặp Bùi Chấp từ đằng xa.
Hắn ôm một chiếc cẩm hộp, dường như vừa từ ngoài về, mặc bộ y phục màu xanh chàm thêu hoa văn trắng, trông cả người quý khí mà xa cách.
Hắn có lẽ chẳng muốn gặp ta, mà ta thấy gặp hắn cũng khá ngượng ngùng.
Ta định quay đầu đi đường khác từ xa để tránh mặt, không ngờ Bùi Chấp lại chủ động bước đến trước mặt ta.
Hắn lạnh mặt hỏi ta:
“Nghe nói ngươi đều rất hài lòng với đám nam nhân trên họa cuốn kia? Ngươi cũng thật không biết kén chọn!”
Chứ sao nữa?
Ta nên đối với những nam tử ưu tú đó mà hết mực soi mói từng người một sao?
Ta đâu có ngốc. Điều kiện như ta, gả được cho bất kỳ ai trong số họ cũng là trèo cao rồi, ta đương nhiên phải nắm bắt cơ hội này để chọn cho mình một lang quân như ý.
Ta nghĩ thế nào thì đáp thế nấy:
“Nên là họ chọn ta mới đúng. Ta không xứng với ngài, nhưng có lẽ trong số họ có người không chê ta xuất thân thương hộ, bằng lòng cho ta một mái nhà, thế là ta mãn nguyện rồi.”
“Đợi khi hôn sự của ta định đoạt xong, ta cũng sớm dời khỏi phủ của ngươi cho rảnh.”
“Ngươi vội vã muốn đi thế sao? Hầu phủ của ta chẳng lẽ không nuôi nổi ngươi?” Hắn cau mày.
Hắn rõ ràng biết ta làm vậy là tốt cho cả hai, tránh được ngượng ngùng, nhưng lòng hắn lại nảy sinh cảm giác hoang mang lạ thường.
“Ta lại chẳng phải tiểu thư chính danh của Hầu phủ, nào có thể cứ ở mãi đây cho người ta ghét, chi bằng nhân lúc Hầu phủ còn vài phần áy náy với ta mà mau chóng rời đi.”
Ta rất biết điều, hiểu rằng Hầu phủ này không phải nơi ta có thể lưu lại lâu dài.
Hầu phu nhân đối đãi với ta rất tốt, vì ý tốt, ta ghé sát tai hắn nói nhỏ:
“Nay hôn sự của ta đã có manh mối, Thế tử ngài cũng mau chóng xem mắt đi thôi!”
“Dù sao biểu hiện của ngài trên giường cũng hơi kém phần như ý. Nghe nói nam nhân qua hai mươi lăm là coi như năm mươi lăm, ngài năm nay đã hai mươi tư rồi, khẩn trương lên đi, sớm mà khai chi tán diệp cho phủ.”
Nghe vậy, mặt Bùi Chấp hết đỏ lại đen, nói chuyện cũng bắt đầu lắp bắp:
“Ngươi… ngươi nói bậy bạ gì đó! Ta đó là… đó là lần đầu nên có chút kích động, khó tránh khỏi phát huy không tốt.”
Ta gật đầu, không vạch trần thói sĩ diện hão của hắn, thuận theo lời hắn mà gật gật đầu:
“Được rồi, ngài nói gì thì là cái đó. Ngài yên tâm, chuyện này ta tuyệt đối không truyền ra ngoài.”
Nói xong ta bước qua người Bùi Chấp đi về phía thủy tạ bên cạnh.
Chẳng biết Bùi Chấp đang bực bội cái gì, đang đi bỗng nhiên đá mạnh vào hòn đá một phát, đau đến mức khẽ “xuýt” một tiếng, lông mày nhíu chặt.
Ta ngoái đầu nhìn lại xem náo nhiệt, nhỏ giọng hỏi Xuân Hỉ:
“Hắn có phải vì bị ta chọc trúng chỗ đau nên thẹn quá hóa giận không? Sau này ta nên tránh xa hắn một chút, kẻo bị hắn trả thù.”
Xuân Hỉ vừa gật đầu vừa lắc đầu:
“Nô tì cũng không biết, nô tì chỉ biết mặt hắn đỏ rực lên như bị người ta luộc vậy.”
Bùi Chấp mà biết thẹn thùng sao? Cũng thuần tình quá nhỉ.
07.
Hai ngày sau, Hầu phu nhân sắp xếp cho ta đối tượng xem mắt đầu tiên.
Đó là Thất công tử thứ xuất của nhà Vương Ngự sử.
Người tuy trông bình thường, không tính là tuấn tú, nhưng cách nói năng khá tốt, quan trọng nhất là hắn không chê ta là nữ nhi nhà buôn.
Ta vốn thấy cũng được, nhưng Bùi Chấp liếc nhìn từ xa một cái rồi nói với Hầu phu nhân:
“Tên này cao quá, như cái sào trúc, đứng với cái đứa lùn tịt kia chẳng xứng chút nào, chỉ tổ làm cô ta trông càng lùn hơn.”
Nhưng ta có lùn lắm đâu?
Ta không chắc, Hầu phu nhân cũng vẻ mặt đầy nghi hoặc, nhưng nghĩ chuyện đại sự cả đời không được qua loa, nên lại giúp ta hẹn gặp người thứ hai.
Đó là vị Truyền lô — quan chính thất phẩm của Bộ Lễ.
Hắn trông thanh tú, cử chỉ lễ độ, rất tôn trọng ta.
Khi nghe nói nhà ta có trăm mẫu ruộng tốt, lại có hàng trăm gian tiệm và tiệm cầm đồ, hắn càng nhiệt tình hơn, một tiếng “Tô cô nương”, hai tiếng “Tô cô nương”, lúc rời đi còn bày tỏ với Hầu phu nhân là cực kỳ hài lòng về ta.
Lần này Bùi Chấp không thèm đi xem người, nhưng lại soi mói gia thế của hắn, nói nhà hắn quá nghèo, trong nhà còn mẹ già bảy mươi và em gái tám tuổi phải chăm sóc.
Hắn cho rằng mối quan hệ gia đình phức tạp như vậy, hạng người khờ khạo như ta định sẵn là đối phó không nổi.
Ta khờ khạo chỗ nào chứ? Ta thấy mình thông minh lắm mà.
Bùi Chấp lại nói:
“Hắn có thể đỗ Truyền lô, vượt mặt hàng vạn tú tài, não bộ chắc chắn rất nhạy bén, hạng như ngươi sẽ bị hắn tính kế cho không còn mẩu xương.”
Hầu phu nhân nghe xong thấy rất có lý, cho rằng nên tìm cho ta người nào gia thế tương xứng một chút, kẻo người ta lại nhăm nhe của hồi môn và gia sản của ta.
Sau đó bà giúp ta hẹn một vị công tử không có trong danh sách.
Nghe nói là cháu ruột phía ngoại của Hầu phu nhân, người này rất cầu tiến, gia tài bạc vạn, làm quan tới chức Cẩm y vệ Chỉ huy Đồng tri chính tam phẩm, vô cùng có tiền đồ.
Hầu phu nhân càng nhìn ta càng thấy thích, bà nói:
“Cái này gọi là nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Trước đây bao nhiêu quý nữ muốn ta làm cầu nối mà ta chưa đồng ý, ta thấy con được lắm. Chuyện của con với con trai ta, ta cũng sai người nói qua với nó rồi, nó bảo không bận tâm. Người này con nhất định phải xem mắt cho kỹ.”
Ta nghe xong thấy đặc biệt hài lòng.
Có thể gả cho quan tam phẩm, lại có thể làm thân thích cả đời với Hầu phu nhân, đây đúng là chuyện trước kia ta có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Ta mỉm cười nói với Hầu phu nhân:
“Mọi chuyện đều nghe theo nghĩa mẫu sắp xếp.”
Bùi Chấp vốn định soi mói vài câu, nhưng vừa nghe Hầu phu nhân muốn giới thiệu Tống Chiêu Minh cho ta, hắn lập tức ngậm miệng.
Sự ưu tú của Tống Chiêu Minh, dù là hắn cũng chẳng thể bới ra lỗi nào.