Chương 7 - Khi Hồ Ly Tinh Gặp Gỡ Đế Quân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tỷ tỷ có thể chọn tất cả chúng ta.”

Bình luận:

【?????】

【Hồ ly nhỏ, ngươi nghiêm túc sao?】

Thanh Yến nhíu mày:

“Ý ngươi là… bốn người ở bên nhau?”

“Đúng vậy.”

Tang Viên nói vô cùng đương nhiên.

“Các người thích tỷ tỷ, ta cũng thích tỷ tỷ. Tỷ tỷ cũng không ghét chúng ta. Tại sao nhất định phải chọn một người?”

Sắc mặt Thanh Từ đen lại:

“Không thể.”

“Tại sao không thể?”

Tang Viên nghiêng đầu.

“Huynh không muốn ở bên tỷ tỷ sao?”

Thanh Từ im lặng.

“Muốn.”

Cuối cùng chàng nói.

“Nhưng…”

“Không có nhưng nhị gì cả.”

Tang Viên ngắt lời chàng.

“Các người là Đế Quân, tỷ tỷ là hồ yêu. Vốn dĩ các người đã không thể quang minh chính đại ở bên nhau. Thay vì xoắn xuýt những chuyện có hay không ấy, chi bằng trân trọng hiện tại.”

Bình luận:

【Hồ ly nhỏ nói đúng!】

【Hắn là người tỉnh táo nhất!】

Thanh Yến nhìn Tang Viên rất lâu.

Sau đó lại nhìn ta:

“Ý của Đại vương thế nào?”

Ta tựa lưng vào ghế, nhìn ba người đàn ông này.

Một người ôn nhuận, một người lạnh lùng, một người phô trương.

Đều rất đẹp.

Đều thích ta.

“Ta không có ý kiến.”

Ta cười.

“Nhưng ta có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Không được đánh nhau.”

Ta nói.

“Ai đánh nhau, người đó bị loại.”

Ba người nhìn nhau.

Bình luận:

【Hồ yêu cao minh thật!】

【Một chiêu chế địch!】

Kể từ ngày hôm ấy, bốn người bắt đầu chế độ “sống đẹp như mơ”.

Thanh Yến phụ trách nấu cơm.

Thanh Từ phụ trách an toàn.

Tang Viên phụ trách tỏ ra đáng yêu.

Còn ta phụ trách… được hầu hạ.

Cuộc sống trôi qua vô cùng sung sướng.

Một ngày nọ, Tang Viên đột nhiên hỏi:

“Tỷ tỷ, lúc đầu tại sao tỷ không vạch trần chúng ta?”

Ta suy nghĩ:

“Bởi vì vui.”

“Chỉ vậy thôi?”

“Chỉ vậy thôi.”

Ta cười.

“Xem các ngươi diễn kịch còn thú vị hơn đọc thoại bản.”

Thanh Yến và Thanh Từ đồng thời thở dài.

Bình luận:

【Hai huynh đệ: Một vạn năm của chúng ta, thua đến tâm phục khẩu phục.】

Tang Viên nằm trong lòng ta, nheo mắt:

“Tỷ tỷ là người thông minh nhất.”

“Ngươi cũng vậy.”

Ta xoa đầu hắn.

“Tiểu trà xanh.”

“Ta không phải trà xanh.”

Hắn phản đối.

“Ngươi phải.”

“Ta không phải.”

Bình luận:

【Ha ha ha, đừng tranh cãi nữa. Cả nhà các người đều là trà xanh!】

Ba tháng sau.

Hoa đào trên núi Sư Đà nở rộ.

Ta ngồi trong sân. Thanh Yến pha trà bên cạnh, Thanh Từ luyện kiếm ở đằng xa, Tang Viên nằm trên đùi ta ngủ.

Ánh nắng rất đẹp.

Gió rất nhẹ.

Những dòng bình luận cuối cùng lướt qua:

【Vậy đây chính là kết thúc sao? Bốn người sống đẹp như mơ?】

【Hồ yêu: Ta chẳng làm gì cả, vậy mà thu hoạch được ba người đàn ông.】

【Hồ ly nhỏ: Ta chẳng làm gì cả, vậy mà thu hoạch được tỷ tỷ.】

【Hai huynh đệ: Chúng ta chẳng làm gì cả, vậy mà thu hoạch được… một tấm thẻ người tốt?】

【Ha ha ha, mặc kệ, kết thúc hạnh phúc muôn năm!】

Ta bật cười.

Ta cúi đầu nhìn hồ ly nhỏ trong lòng. Hắn trở mình, chiếc đuôi lông xù quét qua cổ tay ta.

“Tỷ tỷ.”

Hắn mơ màng nói:

“Ta thích tỷ.”

“Biết rồi.”

Ta vuốt đầu hắn.

“Ngủ đi.”

Quãng đời còn lại vẫn rất dài.

Cứ từ từ mà sống.

— Hết —

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)