Chương 8 - Khi Hầu Gia Tìm Thấy Tình Yêu Thật Sự
Hắn đột nhiên bừng tỉnh.
Trong phòng tối đen.
Ánh trăng bên ngoài rọi qua khung cửa, chiếu lên căn phòng tiêu điều.
“Thúy Nương?”
“Hổ Tử?”
Hắn gọi một tiếng.
Không ai đáp lại.
Ngay cả tiếng ngáy rung trời của Thúy Nương cũng biến mất.
Một dự cảm chẳng lành lập tức dâng lên.
Lục Viễn loạng choạng chạy sang phòng bên.
Trống không.
Chăn đệm đã biến mất.
Mấy bộ quần áo rách của mẹ con Thúy Nương cũng không còn.
Như chợt nhớ tới điều gì, hắn điên cuồng chạy về phòng mình, lao đến góc tường.
Ở đó cất giấu gia sản cuối cùng của hắn.
Một miếng ngọc bội dương chi truyền đời.
Đó là thứ hắn định giữ lại để sau này Đông Sơn tái khởi.
Hắn run rẩy đưa tay vào hốc tường.
Trống không.
“A——!!!”
Một tiếng gào thảm thiết xé tan sự yên tĩnh của Hầu phủ.
“Ngọc bội của ta!”
“Ngọc bội của ta đâu!”
Lục Viễn ngồi sụp xuống đất.
Dưới ánh trăng, hắn phát hiện một tờ giấy nhàu nát bị vứt trên nền.
Trên đó vẽ nguệch ngoạc một con rùa.
Bên cạnh là hai chữ xiêu xiêu vẹo vẹo viết bằng than.
Đó là lời từ biệt Thúy Nương cố ý bảo con trai để lại trước khi bỏ đi.
Quỷ nghèo.
“Phụt——”
Lục Viễn phun ra một ngụm máu.
Đường đường Vĩnh Ninh Hầu, vì chân ái mà bỏ người vợ kết tóc.
Kết quả chân ái ấy cuỗm luôn bảo vật gia truyền bỏ trốn, trước khi đi còn mắng hắn là quỷ nghèo!
“Tiện nhân!”
“Tiện phụ!”
“Trả ngọc bội cho ta!”
Lục Viễn điên rồi.
Hắn chẳng kịp mang giày, chân trần lao khỏi cửa Hầu phủ.
Đường phố vắng tanh.
Lục Viễn vừa chạy vừa gào:
“Thúy Nương!”
“Ra đây cho ta!”
“Trả ngọc bội lại!”
Chạy đến khúc quanh trên phố, hắn ngã nhào xuống vũng bùn ven đường.
Nước bùn lạnh buốt tràn vào miệng mũi, khiến hắn ho sặc sụa.
Hắn giãy giụa muốn bò dậy, nhưng toàn thân chẳng còn chút sức lực.
“Ha ha…”
“Ha ha ha…”
Đột nhiên hắn bật cười.
Tiếng cười vang vọng trong đêm mưa trống trải.
“Báo ứng…”
“Đều là báo ứng…”
Còn lúc ấy, ta đang ngồi trong noãn các, trong tay thưởng thức một chiếc nhẫn ban chỉ vừa có được.
“Chạy rồi?”
“Chạy rồi.”
Triệu ma ma cười đến nước mắt đều chảy ra.
“Nghe nói Thúy Nương suốt đêm rời khỏi thành.”
“Có lẽ sợ Hầu gia đuổi kịp đòi lại ngọc bội.”
Ta khẽ gật đầu, thổi tắt cây nến trên án.
“Chạy rồi cũng tốt.”
“Chỉ tiếc miếng ngọc bội ấy.”
Chẳng bao lâu đã tới cuối năm.
Ta ngồi trong xe ngựa, trong tay ôm lò sưởi ấm áp.
Khi xe vừa đi đến góc phố, thân xe bỗng rung mạnh rồi dừng lại.
Bên ngoài vang lên tiếng thị vệ quát.
“Ăn mày thối ở đâu ra!”
“Không muốn sống nữa sao?”
“Dám xông vào xe ngựa Thôi gia!”
“Cút đi!”
“Đừng chắn đường!”
Ngay sau đó là một tiếng gào khàn yếu.
“Lan Thời!”
“Lan Thời, là ta!”
“Ta là Lục Viễn!”
“Ta là phu quân của nàng!”
Ta đưa bàn tay đeo hộ giáp ra, vén rèm xe dày nặng.
Trên nền tuyết trước xe ngựa có một người tóc tai bù xù, cả người bẩn thỉu đang nằm sấp.
Khoảnh khắc nhìn thấy ta, đôi mắt hắn lập tức lóe lên thứ ánh sáng xanh của sói đói.
“Lan Thời!”
“Lan Thời, cuối cùng nàng cũng chịu gặp ta!”
Lục Viễn thấy ta xuất hiện liền kích động dùng cả tay lẫn chân bò tới, nhưng lập tức bị thị vệ của ta đạp ngã xuống tuyết.
Hắn chẳng màng đau đớn, lăn lộn bò dậy quỳ xuống trước xe, liên tục dập đầu.
“Lan Thời, ta sai rồi!”
“Ta thật sự biết sai rồi!”
“Thúy Nương kia chính là một kẻ lừa đảo!”
“Nàng ta cuỗm ngọc bội của ta rồi chạy mất!”
“Nàng ta chính là một mụ đàn bà đanh đá!”
“Ta hối hận rồi!”
“Nửa năm nay, ngày nào ta cũng nhớ nàng.”
“Nhớ những ngày nàng chăm sóc ta trong Hầu phủ…”
“Lan Thời, nàng yêu ta, đúng không?”
“Chúng ta tái hợp đi!”
“Sau này ta nghe lời nàng hết!”
Hắn vừa khóc vừa cố với tay về phía càng xe.
Bách tính xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ.
Có người nhận ra hắn, lập tức bật cười chế giễu.
“Ồ! Chẳng phải vị Vĩnh Ninh Hầu vì chân ái mà bỏ vợ sao?”
“Hầu gia gì nữa?”
“Tước vị sớm đã bị tước rồi!”
“Giờ chỉ là một tên ăn mày!”
“Chậc chậc.”
“Trước kia còn chê người ta đầy mùi tiền.”
“Giờ sao lại quỳ dưới đất liếm bánh xe nhà người ta rồi?”
Lục Viễn mặc kệ những lời chế nhạo.
Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào ta.
Đối với hắn, ta chính là con đường sống duy nhất giữa trời đông tuyết giá này.
Ta nhìn nam nhân từng ngông cuồng không coi ai ra gì.
Giờ đây, để sống sót, hắn đã tự tay giẫm nát toàn bộ tôn nghiêm của mình dưới chân.
“Lục Viễn.”
“Đây chẳng phải chính là thứ khói lửa nhân gian chân thực nhất mà ngươi vẫn ngày đêm mong cầu sao?”
“Ngươi nên vui mới phải.”
“Hà tất phải đến cầu xin một kẻ tục nhân đầy mùi tiền như ta?”
Lục Viễn sững sờ.
Hắn há miệng.
Gió lạnh rót qua hàm răng đã sứt của hắn, phát ra tiếng “hờ hờ”.
“Không…”
“Không phải như vậy…”
Hắn nói năng lộn xộn.
“Ta đói…”
“Lan Thời…”
“Ta cầu xin nàng…”
“Đưa ta về nhà…”
“Nhà?”
Ta bật cười.
“Khởi giá.”
Dứt lời, ta buông rèm xe, không nhìn hắn thêm lần nào.
“Lan Thời!”
“Đừng đi!”
“Đừng đi mà!”
Lục Viễn tuyệt vọng gào thét, muốn lao tới chặn xe.
“Vút!”
Một roi dài quất xuống.
Phu xe lạnh lùng quát:
“Cút!”
“Đừng cản đường phu nhân nhà chúng ta!”
Xe ngựa chậm rãi chuyển bánh.
Bánh xe nghiền qua tuyết, phát ra tiếng “kẽo kẹt, kẽo kẹt”.
Tiếng khóc gào của Lục Viễn càng lúc càng xa.
Cuối cùng hoàn toàn bị tiếng người huyên náo trên phố nhấn chìm.
Ta nâng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm.
Có những kẻ, cái gọi là khí tiết của chúng vốn chỉ được chống đỡ bằng tiền mồ hôi nước mắt của người khác.
Một khi rút hết bạc đi, xương cốt ấy cũng lập tức tan rã, hóa thành một vũng bùn nhão.
Ta vén rèm cửa bên hông, nhìn ra ngoài.
Tuyết đã ngừng.
Mặt trời cũng đã ló dạng.
HẾT.