Chương 8 - Khi Hàng Xóm Trở Thành Kẻ Thù
Tôi bắt gặp ông ta đi từ đồn cảnh sát về ở ngay trước cửa nhà.
Ông ta cúi gầm mặt, lê bước chân chậm chạp, lưng còng xuống, khác hẳn với dáng vẻ nghênh ngang đứng trên ranh giới cười nhạo tôi vài tháng trước.
Thấy tôi, ông ta dừng bước.
Miệng nhấp nháy định nói gì đó, rồi lại ngậm miệng.
Lúc tôi lướt qua tôi nghe thấy giọng ông ta vang lên từ phía sau: “Dương Siêu Đông mày ác lắm.”
Tôi không quay đầu lại.
10
Đám nhà kính trồng hương thuẩn của Chu Đức Thắng coi như vứt đi.
Cây non chết quá nửa.
Số còn lại sống dở chết dở, trên thân toàn là lỗ sâu đục, lá xoăn tít như dưa muối.
Ngày nào Chu Tiểu Quân cũng vác bình xịt thuốc, nước thuốc chảy dọc theo thân cây xuống đất, chảy lênh láng khắp nơi.
Vô ích.
Bọ xén tóc đã chui vào trong lõi cây, thuốc xịt không tới, đào cũng không ra.
Người bên quỹ tín dụng tìm đến cửa.
Hai người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, đứng trước cửa nhà kính nhìn một lát, lấy điện thoại chụp vài tấm ảnh rồi lắc đầu bỏ đi.
Ngay chiều hôm đó, giấy báo đòi nợ được gửi đến nhà Chu Đức Thắng.
Hôm sau, họ hàng tìm đến tận cửa.
Đầu tiên là bà chị cả gả sang làng bên, gào thét khản cả cổ: “Đức Thắng! Hồi trước cậu hứa hẹn thế nào? Bảo chắc chắn kiếm được tiền! Bây giờ thì sao? Tám vạn tệ của anh rể cậu là tiền dành dụm nửa đời người đấy!”
Rồi đến lượt ông anh họ ở trên thị trấn, lái chiếc xe tải nhỏ cà tàng đến, vừa kéo cửa xe xuống đã chửi xối xả: “Chu Đức Thắng, năm vạn tệ của tao mày mà không trả được thì tao lấy căn nhà của mày. Anh em thì anh em, nợ nần phải tính cho sòng phẳng.”
Em vợ ông ta cũng đến.
Dắt theo vợ và con, ba người đứng giữa sân nhà, bà vợ bế con khóc lóc, ông em vợ thì đạp tung cái xô nhựa: “Mười mấy vạn đấy! Con trai tôi đang chờ tiền mua nhà! Trả tiền cho tôi!”
Trong sân chật cứng người, cãi cọ ầm ĩ.
Chu Đức Thắng ngồi xổm trên bậu cửa, không nói một lời.
Vợ ông ta từ trong nhà lao ra, tóc tai rũ rượi: “Các người ép chết nhà tôi luôn đi! Tiền thì không có, muốn lấy mạng thì lấy!”
“Mạng?” Bà chị cả cười nhạt. “Cái mạng của cô đáng giá bao nhiêu? Trả tiền đây!”
Chu Đức Thắng đứng dậy.
Tất cả mọi người đều im bặt trong chốc lát.
Ông ta không nhìn ai, lách qua đám đông, đi thẳng ra ngoài.
“Ông đi đâu đấy?” Vợ ông ta gào lên phía sau.
Ông ta không quay đầu lại.
Sẩm tối hôm đó, Chu Đức Thắng mò sang nhà tôi.
Tôi đang lật phôi nấm trước cửa nhà lồng thì ngẩng đầu lên nhìn.
Ông ta đứng cách tôi hai mét, ngược sáng nên không nhìn rõ nét mặt.
Nhưng dáng vẻ thì tiều tụy hẳn.
Trước đây Chu Đức Thắng đi lại luôn nghênh ngang, vai mở rộng, lúc nào cũng như sắp đánh nhau với người ta.
Bây giờ thì hai vai rũ xuống, cả người như thấp đi một khúc.
“Siêu Đông.”
Tôi không đáp lời.
“Cháu có thể… dời cái hố ủ phân đi chỗ khác được không?” Giọng ông ta khàn đặc. “Dời xa một chút. Bọ xén tóc sẽ không đến nữa.”
“Chú Chu, bọ xén tóc là chuyện của ông trời. Cháu không quản được.”
Ông ta ngẩng lên nhìn tôi.
“Vậy cháu muốn thế nào?”
“Cháu không muốn thế nào cả.” Tôi nói. “Cháu ủ phân của cháu, chú trồng hương thuẩn của chú. Cứ dựa vào bản lĩnh của mình.”
Ông ta khựng lại.
“Cháu cứ nói thẳng đi, cần bao nhiêu tiền.”
“Gì cơ?”
“Dời hố ủ phân. Cần bao nhiêu tiền.” Ông ta ngước mắt lên nhìn tôi. “Cháu ra giá đi.”
Tôi đặt bịch phôi nấm trên tay xuống, đứng thẳng dậy.
“Chú Chu, không phải chuyện tiền bạc.”
“Thế là chuyện gì?” Giọng ông ta đột nhiên cao vút. “Cháu định ép chết chú đúng không? Cháu cố tình dồn chú vào chỗ chết!”
Tôi không nói gì.
“Cháu cứ ra giá đi.” Ông ta lặp lại lần nữa, giọng đã dịu xuống. “Siêu Đông dù sao cũng là hàng xóm với nhau. Sống cạnh nhau mấy chục năm rồi. Hồi nhỏ chú còn từng bế cháu.”
Trời đã tối mịt.