Chương 7 - Khi Gió Thổi Bay Đồ
Về đến chung cư, trời vẫn đang mưa. Chúng tôi chạy vào sảnh tòa nhà, cả người ướt sũng. Trong thang máy, nhìn mái tóc vẫn đang nhỏ nước của anh, tôi chợt lên tiếng.
“Lên nhà uống cốc trà gừng nhé, cho ấm người.”
Tần Liệt liếc nhìn bộ quần áo ướt nhẹp của tôi. “Có tiện không?”
“Có gì mà không tiện, hàng xóm với nhau mà.” Tôi đỏ mặt, bắt chước giọng điệu lúc trước của anh.
Anh nhếch khóe môi. “Được.”
Đây là lần đầu tiên anh bước vào nhà tôi. Nhà tôi không lớn, nhưng được trang trí rất ấm cúng. Ánh đèn vàng ấm áp, thảm trải sàn mềm mại, không khí thoang thoảng mùi oải hương nhè nhẹ. So với cái “ổ chó” lạnh lẽo của anh thì hoàn toàn là hai thế giới khác biệt.
“Ngồi đi.” Tôi chỉ vào ghế sofa.
Tôi vào bếp nấu trà gừng. Thái gừng, thêm đường đỏ, nước sôi sùng sục bốc hơi nghi ngút. Bưng hai bát trà gừng ra, tôi thấy Tần Liệt đang đứng trước giá sách nhà tôi.
Trên tay anh cầm một bức ảnh. Đó là ảnh tốt nghiệp đại học của tôi.
“Trông ngốc nghếch thật.” Anh nhận xét.
Tôi giật lại bức ảnh, lườm anh một cái. “Đấy gọi là thanh xuân.”
Chúng tôi ngồi bệt trên thảm, tay nâng bát trà gừng nóng hổi. Bên ngoài gió mưa vần vũ, trong nhà ấm áp như mùa xuân Lúc này đây, con người ta rất dễ tháo bỏ lớp phòng bị.
“Tần Liệt.”
“Hửm?”
“Chuyện đội xe của anh ngày trước… anh kể tôi nghe được không?” Tôi dè dặt hỏi.
Anh uống một ngụm trà, im lặng rất lâu. Lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ không kể nữa.
“Cũng chẳng có gì.” Anh nhìn làn hơi nóng bốc lên từ cốc trà. “Chỉ là người anh em vào sinh ra tử đã động tay động chân vào xe đua của tôi.”
“Thi đấu thua, gãy chân, lại còn phải gánh tội thay.” Anh kể lại một cách nhẹ bẫng.
Nhưng tôi lại nhìn thấy bàn tay đang cầm cốc trà của anh, các đốt ngón tay đã trắng bệch.
“Có đau không?” Tôi hỏi.
“Chân… không đau nữa.” Anh chỉ tay vào ngực. “Nhưng chỗ này… lúc nào cũng đau.”
Tôi đặt cốc xuống, xích lại gần, nhẹ nhàng ôm lấy anh. Không hề có một chút dục vọng nào.
Cơ thể anh cứng đờ lại trong giây lát, rồi từ từ thả lỏng. Anh vươn tay ôm lại tôi. Rúc đầu vào hõm cổ tôi. Giống như một đứa trẻ đi lạc.
“Tô Mạn.” Anh thì thầm bên tai tôi. “Đừng đối xử tốt với tôi như vậy. Tôi sẽ tưởng thật đấy.”
Tôi ôm chặt lấy anh. “Vậy thì cứ coi là thật đi.”
8
Trà gừng uống xong thì mưa cũng tạnh. Tần Liệt cứ thế rời đi.
Đợi đến chiều tối hôm sau, anh mới lại đến gõ cửa. Trên tay còn xách theo một chiếc bánh kem nhỏ.
“Bạn tặng, tôi không thích ăn đồ ngọt.” Cái cớ này thực sự quá tệ hại.
Tôi nhận lấy bánh kem, thuận miệng mời mọc. “Vậy tôi mời anh ăn tối nhé? Mì bò không?”
“…Được.”
Ăn mì xong, chúng tôi cùng nhau đi xuống lầu, dạo bước dọc theo bờ sông hộ thành. Gió đêm mơn man, mặt sông phản chiếu ánh đèn rực rỡ từ hai bên bờ. Chúng tôi sóng vai bước đi, mu bàn tay thỉnh thoảng chạm vào nhau. Không ai nói một lời.
“Tô Mạn.” Anh đột nhiên dừng bước, nhìn tôi.
“Sao vậy?”
“Cô thực sự suy nghĩ kỹ rồi chứ?” Anh hỏi một câu không đầu không đuôi.
Tôi nhìn vào mắt anh. Anh đang sợ hãi. Cái dáng người cao lớn nhường này, gan lại bé tí tẹo. Còn sợ cả một người phụ nữ nhỏ bé như tôi cơ à?
“Tần Liệt.” Tôi bước lên một bước, ép sát anh.
“Xe không biết nói, cũng sẽ không phản bội. Nhưng xe thì lạnh lẽo, còn con người thì ấm áp. Không phải ai cũng sẽ phản bội anh, sẽ có người chọn ở lại.”
Tôi nắm lấy tay anh, áp chặt lên ngực trái của mình. “Anh cảm nhận được không?”
Bàn tay Tần Liệt run rẩy. Anh gắt gao nhìn tôi, nơi đáy mắt cuộn trào những cảm xúc không tên.
“Cô có biết mình đang làm gì không?” Giọng anh khàn đặc.
“Tôi biết.” Tôi kiễng chân, ghé sát mặt anh. “Tôi muốn thử cùng anh một lần. Bây giờ, tôi đang đứng ngay trước mặt anh. Anh có muốn không?”