Chương 2 - Khi Gió Thổi Bay Đồ
Sự ngưỡng mộ mờ nhạt ấy cứ kéo dài cho đến cái đêm đầy lúng túng đó.
Bão đổ bộ, gió rít từng cơn. Tôi đang thu dọn quần áo ngoài ban công thì một cơn lốc tạt qua Tay tôi bỗng nhẹ bẫng. Chiếc quần lót ren màu đen mà tôi thích nhất bay phấp phới như một chiếc diều đứt dây. Tôi trơ mắt nhìn nó vượt qua lan can.
Sau đó, nó rơi thẳng xuống ban công tầng dưới. Đó là ban công nhà Tần Liệt.
Đầu tôi “ong” lên một tiếng. Quả này toang rồi.
3
Tôi bò ra lan can nhìn xuống. Mảnh ren đen đang run rẩy trong gió, có thể rớt xuống sân tầng trệt bất cứ lúc nào. Thế thì còn tồi tệ hơn nữa.
Tôi nhìn đồng hồ treo tường. Mười rưỡi đêm. Giờ này chắc Tần Liệt vừa về.
Đi hay không đi?
Không đi, nhỡ như nó không rớt xuống đất thì sao. Sáng mai trời sáng, cả khu chung cư sẽ thấy ban công nhà Tần Liệt vắt vẻo cái nội y phụ nữ. Thế thì cái mặt tôi để đi đâu?
Đi, thì phải đối mặt với “Diêm Vương” mặt lạnh kia.
Tôi cắn răng. Thể diện mới là chuyện lớn.
Tôi khoác vội chiếc áo, xỏ dép lê, lén lút xuống nhà như kẻ trộm. Đứng trước cửa nhà Tần Liệt, tôi hít một hơi thật sâu, giơ tay gõ cửa.
“Cốc cốc cốc.”
Không ai thưa. Tôi gõ mạnh hơn.
“Cốc cốc cốc!”
Vẫn không có động tĩnh. Chẳng lẽ ngủ rồi?
Ngay lúc tôi định bỏ cuộc thì khóa cửa vang lên tiếng lách cách. Cửa hé mở một khe nhỏ. Một luồng hơi nước nóng ẩm phả thẳng vào mặt. Tần Liệt đang đứng sau cánh cửa.
Có vẻ như anh vừa tắm xong. Tóc ướt sũng, nước vẫn đang nhỏ giọt. Nửa thân trên cởi trần, những giọt nước lăn dọc theo bờ vai rộng lớn, lướt qua vòm ngực vạm vỡ, rồi chui tọt vào chiếc quần thể thao mặc hờ hững. Cạp quần trễ xuống, để lộ ra hai đường V-cut cực kỳ quyến rũ.
Tôi chỉ liếc nhìn một cái đã như bị điện giật mà dời mắt đi chỗ khác. Gợi cảm quá mức rồi. Người đàn ông này đúng là hormone nam tính di động.
“Nửa đêm nửa hôm, gọi hồn à?” Có vẻ tâm trạng anh không tốt, lông mày nhíu chặt, giọng điệu khó chịu.
Tôi nuốt nước bọt, cố tỏ ra bình tĩnh:
“Anh Tần, ngại quá làm phiền anh rồi. Chuyện là… tôi có đánh rơi đồ ngoài ban công nhà anh.”
Tần Liệt dựa vào khung cửa, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt mất kiên nhẫn:
“Đồ gì?”
“Quần áo.”
“Quần áo gì?” Anh ta cứ nhất quyết hỏi cho bằng được.
Mặt tôi bốc hỏa, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Nội… nội y.”
Tần Liệt sững lại. Gương mặt vốn đang lạnh lùng, cứng rắn bỗng xuất hiện một vết nứt. Anh nhìn lướt tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại ở chiếc áo khoác tôi đang mặc thêm hai giây. Sau đó, anh nghiêng người, nhường đường.
“Vào đi.”
Tôi cúi gằm mặt, chui tọt vào trong như một con thỏ bị hoảng sợ.
Nhà anh có kết cấu y hệt nhà tôi, nhưng lại trống trải đến phát sợ. Phòng khách chỉ có một chiếc ghế sofa, một cái bàn trà, đến tivi cũng chẳng có. Trong góc tường chất vài cái lốp xe và hộp đồ nghề. Tràn ngập phong cách thô kệch của đàn ông độc thân.
Tôi đi thẳng ra ban công. Kẻ đầu sỏ gây chuyện vẫn đang treo lơ lửng ở đó, phấp phới trong gió. Chỉ có điều, độ cao đó tôi không với tới được. Bất đắc dĩ, tôi đành chỉ tay về phía đó:
“Anh Tần, anh lấy giúp tôi với được không?”
Tần Liệt bước tới, liếc nhìn một cái.
“Đợi đấy.”
Anh không nói nhiều, mặt không cảm xúc mà trèo lên góc cao kia. Động tác nhanh nhẹn như một con báo đen. Anh giẫm lên bậu cửa sổ, vươn người, sải cánh tay dài. Bàn tay to thô ráp với đầy những vết chai sần tóm gọn lấy cục ren mỏng manh. Mảnh ren đen nằm trong lòng bàn tay thô ráp của anh trông vô cùng yếu ớt, lại mang một vẻ sắc tình khó tả.
Anh nhảy nhẹ xuống đất, đưa đồ cho tôi. “Cầm lấy.”
Tôi vội vã chộp lấy, nhét bừa vào túi áo. Đầu ngón tay không thể tránh khỏi việc chạm vào lòng bàn tay anh. Nóng rực. Thô ráp. Tôi rụt tay lại, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Cảm ơn anh.”