Chương 5 - Khi Giấc Mơ Tan Vỡ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức.

Ánh nắng xuyên qua khe rèm chiếu vào phòng.

Tôi thay bộ quần áo mới mua, đến trường tham dự buổi họp chào mừng.

Trong phòng họp chật kín giáo viên khối 12.

Hiệu trưởng Tống đích thân chủ trì, giới thiệu tôi với mọi người.

Tràng pháo tay nổ ra giòn giã.

Không có sự ganh ghét, không có sự dò xét.

Tôi chỉ nhìn thấy những nụ cười chân thành.

Sau cuộc họp, Hiệu trưởng Tống gọi tôi ra một góc.

“Thầy Tô, chiều nay thầy gặp mặt lớp thực nghiệm nhé.”

“Trùng hợp có một tiết tự học của lớp.”

“Vâng.” Tôi gật đầu.

Hai giờ rưỡi chiều.

Tôi ôm giáo án, lần đầu tiên bước vào lớp thực nghiệm Hoa Thịnh.

Học sinh rất trật tự, đang cúi đầu làm bài.

Tôi bước lên bục giảng.

“Chào các em.”

Tất cả đồng loạt ngẩng lên. Ánh mắt chứa đầy sự tò mò và dò xét.

“Thầy là giáo viên chủ nhiệm mới của các em, tên thầy là Tô Kiệt.”

“Từ hôm nay cho đến kỳ thi đại học, thầy sẽ đi cùng các em nốt chặng đường cuối cùng.”

Không nói một lời thừa thãi nào. Đó là cách mở màn của tôi.

Cả lớp im phăng phắc.

Tôi cảm nhận được, những “đứa con của trời” này không hề dễ dàng bị thuyết phục.

Phải cho các em thấy được thực lực.

Tôi cầm phấn lên, viết một bài toán lên bảng.

Đó là một câu hỏi khó rất nổi tiếng của năm ngoái.

“Bài này có năm cách giải.”

“Cách các em đang dùng là cách ngu ngốc nhất trong đáp án chuẩn.”

“Hôm nay, thầy dạy các em cách thứ hai.”

“Nó có thể giúp các em rút ngắn một nửa thời gian làm bài.”

Tôi bắt đầu giảng. Từ hướng tư duy đến các bước giải, từng điểm mấu chốt.

Tôi giảng rất chậm, rất kỹ.

Học sinh bên dưới từ ánh mắt dò xét ban đầu, dần chuyển sang tập trung cao độ, rồi kinh ngạc.

Mắt bọn trẻ sáng rực lên.

Hết một tiết học.

Tôi đặt viên phấn xuống. “Đã hiểu chưa?”

Cả lớp đồng thanh: “Dạ hiểu rồi ạ!”

Giọng nói dõng dạc, vang dội.

Tôi mỉm cười. Tôi biết, tôi đã thu phục được lớp này rồi.

Hai ngày tiếp theo, tôi dốc toàn lực vào công việc mới.

Soạn bài, giảng giải, gọi học sinh lên trò chuyện.

Rất nhanh, tôi đã nắm rõ tình hình của từng em trong lớp.

Sự hỗ trợ mà Hoa Thịnh dành cho tôi là toàn diện.

Bất cứ tài liệu hay thiết bị nào tôi cần, Chủ nhiệm Tống đều giải quyết ngay tắp lự.

Tôi thậm chí không cần tự đi photo đề thi. Trợ lý lo liệu mọi việc vặt vãnh một cách chu toàn.

Tôi chỉ cần làm đúng một việc: Dạy học.

Đó là trạng thái làm việc mà tôi hằng ao ước.

Tôi cảm thấy mình như cái cây được bứng sang một mảnh đất màu mỡ.

Từng tế bào đều đang hồi sinh sức sống.

Tôi gần như quên hẳn Nhất Trung.

Quên đi tám năm kìm nén và bất công.

Cho đến tận buổi chiều ngày thứ ba, một số lạ gọi đến.

Tôi đang giảng bài cho học sinh nên định cúp máy, nhưng số điện thoại đó cứ ngoan cố reo hết lần này đến lần khác.

Tôi nói xin lỗi học sinh, bước ra hành lang bắt máy.

“Alo, xin chào.”

“Tô Kiệt! Tôi là Hiệu trưởng Trương!”

Đầu dây bên kia là một giọng nói vừa sốt ruột vừa nặng nề.

Tôi sững người. Hiệu trưởng Trương?

Sao ông ta lại có số mới của tôi?

“Tô Kiệt, cậu đang ở đâu?” Giọng ông ta mang sắc thái tra khảo.

Tôi nhíu mày.

“Hiệu trưởng Trương, tôi đã nghỉ việc rồi, không còn quan hệ gì với ngài nữa.”

“Cái gì mà không còn quan hệ! Cậu vẫn là giáo viên Nhất Trung! Đơn từ chức của cậu tôi không hề phê duyệt!”

Giọng ông ta gần như đang gầm lên.

“Nhà trường đang cần cậu!”

05

“Nhà trường cần tôi sao?”

Tôi lặp lại câu nói của ông ta, cảm thấy đầy mỉa mai.

Tám năm qua tôi đào tạo ra sáu thủ khoa.

Lúc nhà trường cần tôi, tôi luôn ở đó.

Nhưng lúc nhà trường tổ chức biểu dương để trao giải cho mấy kẻ dựa hơi, thì hình như đâu có cần tôi.

“Hiệu trưởng Trương, tôi nhớ rất rõ hợp đồng lao động có ghi, tôi có quyền tự do từ chức.”

Giọng tôi rất lạnh lùng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)