Chương 9 - Khi Giấc Mơ Bị Đánh Thức
Tôi thay bỏ chiếc hoodie và quần jeans mà mình hay mặc, mặc vào bộ vest công sở cắt may chỉnh chu.
Tôi không còn là “Tiểu Giang” lặng lẽ, co ro ở góc văn phòng nữa.
Các đồng nghiệp giờ đây đều kính trọng gọi tôi là “Giám đốc Giang”.
Lúc này tôi mới thật sự hiểu ra:
Mục đích trả thù của tôi, chưa bao giờ là để hủy diệt ai.
Mà là để đập tan nhà ngục đã từng giam cầm tôi, để giành lấy một cuộc sống mới.
10
Lại là một buổi chiều cuối tuần.
Tôi, Chu Chính và vài thành viên cốt cán trong đội, đang ngồi ở quán cà phê dưới lầu công ty, thảo luận phương án nâng cấp mới của dự án “Prometheus”.
Ánh nắng ấm áp rọi qua ô cửa kính lớn, tràn vào phòng.
Tôi nhấc tách latte lên, vô tình liếc ra ngoài cửa sổ — và nhìn thấy hai bóng người quen thuộc.
Là Trương Hạo và Cao Phi.
Họ mặc com lê rẻ tiền không vừa người, trước ngực đeo bảng tên, tay cầm cả xấp tờ rơi, đang phát cho người đi đường.
Xem ra, họ đang làm cò mồi cho một sản phẩm tài chính P2P nào đó.
Trương Hạo tóc bạc quá nửa, lưng hơi còng, khuôn mặt là nụ cười nịnh bợ xen lẫn bối rối.
Cao Phi thì tràn đầy oán khí, vừa bị một người qua đường từ chối nhận tờ rơi, hắn đang tranh cãi ầm ĩ, trông cực kỳ mất mặt.
Ánh mắt họ lướt qua quán cà phê —
Rồi họ nhìn thấy tôi.
Thấy tôi ngồi trong quán cà phê rộng rãi thoải mái, ăn mặc chỉnh tề, tự tin và điềm tĩnh.
Chỉ cách nhau một tấm kính trong suốt, thế giới của họ và thế giới của tôi — rạch ròi như hai bờ vực.
Tôi thấy ánh mắt Cao Phi đỏ bừng, chứa đầy ghen tị, hằn học và không cam lòng.
Hắn như muốn xông vào, nhưng bị Trương Hạo bên cạnh kéo mạnh lại.
Trương Hạo nhìn tôi, ánh mắt phức tạp vô cùng, cuối cùng kéo Cao Phi quay đầu bỏ đi, lảo đảo biến mất ở cuối con phố.
Tôi chỉ bình thản thu lại ánh nhìn, như thể vừa thoáng thấy hai người xa lạ chẳng liên quan gì.
Tôi cầm bút lên, tiếp tục vẽ lên bản thiết kế.
“Chiến lược cân bằng tải trong điều kiện đồng thời truy cập hàng chục triệu người, tôi nghĩ chúng ta có thể…”
Chu Chính ngồi đối diện tôi, thì thầm:
“Đúng là… báo ứng.”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Không liên quan đến chúng ta nữa rồi.”
Phải.
Không còn liên quan nữa.
Cái “tiểu miếu” tăm tối, ngột ngạt, cùng với những người và chuyện cũ trong đó, đã hoàn toàn bị tôi lật qua một trang mới.
Nó chỉ là hòn đá từng làm tôi vấp ngã trên hành trình đời mình.
Còn giờ đây —
Tôi đã bước qua.
Còn nó — vĩnh viễn nằm lại phía sau, trong lớp bụi mờ của ký ức.
11
Không biết từ bao giờ, câu chuyện của tôi lan truyền khắp ngành.
Từ một nhân viên kỹ thuật bị bóc lột, để lại truyền kỳ “Đôi cánh của Icarus”, đến cú lội ngược dòng, trở thành “bên A” của chính công ty cũ, cuối cùng là dẫn dắt cả đội phát triển nên “Prometheus”…
Toàn bộ hành trình — vừa kịch tính, vừa đầy cảm hứng, trở thành một truyền thuyết truyền cảm hứng trên nhiều diễn đàn kỹ thuật và mạng xã hội.
Một ngày nọ, tôi nhận được một cuộc điện thoại ngoài dự đoán.
Là từ hiệu trưởng khoa Công nghệ Thông tin trường đại học cũ của tôi.
Ông ấy vô cùng nhiệt tình mời tôi, với tư cách là cựu sinh viên xuất sắc những năm gần đây, trở về diễn thuyết tại lễ tốt nghiệp năm nay, truyền cảm hứng cho các đàn em sắp bước ra đời.
Tôi có phần bất ngờ và cảm thấy vinh dự.
Sau cùng, tôi đã nhận lời.
Tôi đứng trên bục giảng, nơi mà suốt bốn năm đại học tôi từng ngước nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.
Nhìn xuống những gương mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống nhưng cũng mang theo chút mơ hồ, tôi như thấy chính mình của nhiều năm về trước.
Tôi chia sẻ câu chuyện của mình, nhưng đã lược bỏ hết tên thật và những chi tiết không nên nhắc lại.
Tôi chỉ bình thản kể về hành trình trưởng thành và những lựa chọn của một người làm kỹ thuật.
Ở phần cuối bài phát biểu, tôi nhìn họ, nghiêm túc nói:
“Đừng bao giờ nghi ngờ giá trị của bản thân, tài năng và sự nỗ lực của bạn là tài sản quý giá nhất, nó không nên trở thành công cụ rẻ mạt để bất kỳ ai lợi dụng.”
“Cũng đừng bao giờ cam chịu trước bất công và sự bóc lột, mỗi một lần bạn thỏa hiệp, chính là bạn đang siết chặt thêm những song sắt cho cái lồng vô hình nhốt bạn và những người đến sau.”
“Khi một ngôi miếu không xứng với lòng thành của bạn, hãy quay lưng bước đi mà không cần do dự.”
“Và sau đó, hãy tự tay xây dựng đền thờ của chính mình.”
Bài phát biểu kết thúc.
Cả khán phòng vỡ òa trong tiếng vỗ tay như sấm, vang vọng mãi không dứt.
Rất nhiều sinh viên ùa đến, hỏi tôi về kỹ thuật, về định hướng nghề nghiệp, trong ánh mắt họ ánh lên niềm hy vọng và mơ ước về tương lai.
Tôi thấy chính mình của năm xưa trong ánh mắt ấy.
Cũng thấy cả tương lai phía trước.
Tôi hiểu, cuộc phản công của mình, chưa bao giờ chỉ là vì bản thân.
Có lẽ, tôi thực sự đã thắp lên một ngọn đèn nhỏ, kiên cường cho những người đang vùng vẫy trong bóng tối, những “Giang Thấm” khác.
Cuộc sống cuối cùng cũng trở thành hình hài mà tôi hằng mong mỏi.
Mẹ gọi điện cho tôi, giọng đầy phấn khởi: hoa hồng bà trồng trong vườn đã nở, nở rất đẹp, bảo tôi cuối tuần nhất định phải về thăm.
Một tin nhắn mới hiện lên trên màn hình điện thoại, là từ Lâm Thanh Nguyên.
Là tài liệu về một dự án xuyên quốc gia hoàn toàn mới, thách thức hơn, anh hỏi tôi có hứng thú không, làm tổng phụ trách kỹ thuật toàn cầu.
Tôi khẽ cười, nhắn lại bốn chữ: “Vinh hạnh của tôi.”
Tan làm, tôi không về nhà ngay, mà lái xe một mình ra biển.
Hoàng hôn nhuộm cả mặt biển thành sắc vàng đỏ rực rỡ, kéo dài vô tận.
Hải âu tung cánh, lượn tự do trên không trung.
Tôi nghĩ về Icarus, kẻ dũng cảm lao lên bầu trời rồi gục ngã trong thảm kịch.
Nhưng tôi biết, tôi không phải là cậu ấy.
Tôi đã tự rèn cho mình đôi cánh vững chắc hơn, và tìm thấy bầu trời thật sự thuộc về mình.
Ở nơi này, tôi có thể bay thật cao, mà không sợ bị ánh mặt trời thiêu cháy.
Tôi hít một hơi thật sâu, trong làn gió biển mằn mặn mang theo mùi của tự do.
Rồi tôi nổ máy xe, hướng về thành phố rực sáng ánh đèn phía trước.
Tương lai của tôi, chỉ vừa mới bắt đầu.
HẾT