Chương 7 - Khi Gia Đình Quên Mất Tôi
Tôi bị ném lại ở trạm dừng chân, gọi là làm loạn.
Tôi không nghe điện thoại, gọi là làm loạn.
Tôi tự chăm sóc bản thân, gọi là làm loạn.
Nực cười thật.
Tôi không trả lời tin nhắn.
Đặt điện thoại lên tủ đầu giường, tắt đèn.
Bên ngoài rèm cửa có ánh trăng lọt vào.
Một vệt sáng trắng mỏng manh rọi xuống thảm.
Tôi nhìn đăm đăm vào vệt sáng đó rất lâu.
Hai mươi tám năm rồi.
Trong cái nhà này, tôi chưa bao giờ là một người được để mắt tới.
Hồi bé bị đưa đi, không ai khóc.
Lúc đón về, không ai chào mừng.
Lớn lên rồi, không ai hỏi han tôi sống có tốt không.
Hôm nay ném tôi lại ở trạm dừng chân, không ai thấy đó là chuyện gì to tát.
Bọn họ bây giờ cuống cuồng đi tìm tôi, chẳng phải vì lo lắng cho tôi.
Là vì bọn họ có việc cần đến tôi rồi.
Dây sạc.
Thuốc say xe.
Bản đồ.
Phương Hoành Viễn.
Nếu gạt bỏ những nhu cầu đó đi thì sao?
Nếu hôm nay không có chuyện của Phương Hoành Viễn, liệu họ có gọi hơn một trăm cuộc điện thoại để tìm tôi không?
Không.
Dòng tin nhắn “Con tự tìm cách về đi” của mẹ chính là câu trả lời.
Bảy chữ, đóng đinh mọi sự thật.
Tôi nhắm mắt lại.
Ngày mai, có những chuyện phải nói cho rõ ràng.
Không phải để cãi vã.
Không phải để ép họ xin lỗi.
Mà là vì chính bản thân tôi.
Hai mươi tám năm rồi, tôi nên sống cho chính mình một lần.
**【Chương 10】**
Tám giờ sáng hôm sau, điện thoại tôi reo.
Anh cả.
Lần này tôi bắt máy.
“Trần Bái! Cuối cùng mày cũng nghe máy rồi!” Giọng anh ta vừa gấp gáp vừa giận dữ, “Rốt cuộc mày giở trò gì thế hả? Cả ngày hôm qua không nghe điện không trả lời tin nhắn, mày có biết bố mẹ lo…”
“Anh.” Tôi ngắt lời anh ta.
Anh ta khựng lại.
“Em đang ở Hilton hồ Thiên Đảo, quán cà phê sảnh tầng một. Anh muốn nói chuyện về Phương Hoành Viễn thì 9 giờ qua đây.”
“Mày…”
“Chín giờ.”
Tôi cúp máy.
Xuống lầu, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, gọi một ly Americano.
Tám giờ bốn mươi bảy, anh cả đến.
Anh ta đến một mình.
Vẫn mặc chiếc áo polo ngày hôm qua sắc mặt không tốt lắm, quầng mắt hơi thâm.
Ngồi xuống đối diện tôi, anh ta trừng mắt nhìn tôi ba giây.
“Nói đi. Chuyện Phương Hoành Viễn rốt cuộc là thế nào.”
Tôi nhấp một ngụm cà phê.
“Tài khoản công ty anh còn lại bao nhiêu tiền?”
Sắc mặt anh cả biến đổi.
Môi mím chặt, xương hàm bạnh ra.
“Mày có ý gì?”
“Trần Hằng, em hỏi anh, tài khoản công ty anh còn trụ được mấy tháng nữa?”
Anh ta không nói gì.
Nhưng những ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn – đó là thói quen lúc anh ta căng thẳng.
“Anh không cần trả lời. Em biết rồi. Ba tháng, là kịch trần.”
Mắt anh ta nheo lại: “Mày điều tra công ty tao?”
“Không cần điều tra. Trợ lý của Phương Hoành Viễn tháng trước hỏi em năng lực của công ty anh có qua ải thẩm định không, em đã phối hợp rà soát qua số liệu tài chính rồi.”
Khuôn mặt anh cả từ khó coi chuyển sang xanh mét.
“Mày – mày dựa vào cái gì mà động vào sổ sách công ty tao?”
“Em không động. Cái sếp Phương muốn xem là các anh có kham nổi dự án này không. Em chỉ báo cáo trung thực về năng lực bàn giao và quy mô nhân sự của anh. Lỗ hổng tài chính của anh, em đã làm bản giải trình bù vào rồi, nếu không Phương Hoành Viễn đã gạch tên anh từ tháng trước.”
Anh cả há miệng.
Không thốt ra được lời nào.
Tôi rút bản hợp đồng từ túi áo trong ra.
Ba trang giấy, có chữ ký của Phương Hoành Viễn, đóng mộc đỏ.
Đặt vào giữa bàn.
“Mười hai triệu. Hợp đồng khung hàng năm. Anh cầm về đóng dấu, qua lễ gửi cho sếp Phương là xong.”
Anh cả cúi đầu nhìn bản hợp đồng.
Anh ta thò tay cầm lấy, lật từng trang một.
Số tiền, điều khoản, tiến độ thanh toán, chữ ký.
Trang nào anh ta cũng xem, ngón tay miết dọc mặt giấy, như thể để xác nhận xem thứ này có phải là thật không.
Lật đến trang cuối, anh ta hạ tay xuống.
Ngẩng đầu nhìn tôi.