Chương 1 - Khi Gia Đình Quên Mất Tôi
Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, tôi tấp vào trạm dừng chân đổ đầy bình xăng cho cả hai chiếc xe.
Đợi đến khi tôi từ cửa hàng tiện lợi bước ra, chỗ đỗ xe trống trơn.
Gia đình bảy người, hai chiếc xe, không một ai nhớ ra rằng ghế phụ lái vẫn còn một người là tôi.
Tôi gọi ba mươi sáu cuộc điện thoại.
Không một ai nghe máy.
Tin nhắn đầu tiên mà tôi chờ được là của mẹ gửi: “Con tự bắt xe về đi.”
Không xin lỗi, không giải thích, thậm chí chẳng có lấy một dấu chấm hỏi.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy rất lâu.
Sau đó tắt khung chat, mở ứng dụng đặt xe tiện chuyến.
Hai tiếng sau, cao tốc tắc nghẽn thành một bãi đỗ xe khổng lồ, điện thoại tôi đột nhiên rung liên tục vì tin nhắn gọi điện.
Nhưng lần này, tôi chọn cách tắt âm.
**【Chương 1】**
Ngày 1 tháng 10.
Trời chưa sáng tôi đã dậy.
Đêm hôm trước, mẹ nhắn tin vào nhóm gia đình, bảo rằng cả nhà khó khăn lắm mới tụ họp đông đủ, sẽ đi hồ Thiên Đảo chơi hai ngày.
Bà bảo tôi dậy sớm kiểm tra xe cộ.
Bố tôi có hai chiếc xe, một chiếc Buick GL8, một chiếc Passat của riêng ông.
Chiếc GL8 bình thường do anh cả lái, chiếc Passat là của bố.
Tôi không có xe.
Nói chính xác hơn thì tôi có một chiếc.
Chiếc Camry do tôi tự dành dụm tiền mua.
Nhưng mẹ bảo: “Đi chơi lái nhiều xe làm gì, tốn tiền xăng”, và bảo tôi để xe ở nhà.
Thôi được.
Năm rưỡi sáng tôi đã chui xuống gara, kiểm tra áp suất lốp, châm nước rửa kính, nhét hành lý vào cốp.
Trong chiếc GL8 của anh cả, có hộp trang điểm của chị dâu, ghế trẻ em của cháu trai, và hai cái vali của em gái tôi – Trần Dao.
Hai cái.
Đi chơi hai ngày, con bé mang tận hai cái vali.
Tôi sắp xếp đồ đạc từng món một, đến khi anh cả xuống thì trong xe đã gọn gàng ngăn nắp.
Anh ấy liếc nhìn, không nói tiếng nào, ngồi lên ghế lái chỉnh lại ghế.
Chị dâu bế con bước xuống, mỉm cười với tôi: “Bái à, vất vả cho em rồi.”
Cả nhà trên dưới, chỉ có chị ấy là biết nói câu này.
Sáu giờ xuất phát, tôi ngồi ghế sau chiếc Passat của bố.
Phía trước bố lái xe, mẹ ngồi ghế phụ.
Tôi ngồi một mình ở hàng ghế sau, bên cạnh đặt một bình giữ nhiệt và một túi hoa quả.
Đúng vậy, tôi vẫn luôn là cái đứa chịu trách nhiệm ôm bình giữ nhiệt.
Trước khi khởi hành, mẹ ngoái đầu nhìn tôi: “Mang thuốc say xe chưa? Em gái con hay say xe đấy.”
“Con mang rồi.”
“Để đâu rồi?”
“Trong balo của con.”
“Con mang balo sang xe GL8 đi, nhỡ em nó cần dùng.”
Tôi xách balo xuống, chạy lên chiếc GL8 phía trước, đưa cho Trần Dao đang ngồi ghế sau.
Con bé thậm chí chẳng buồn chớp mắt, tai vẫn đeo tai nghe, dùng mu bàn tay gạt lấy rồi vứt sang một bên.
Tôi đứng ở cửa xe, mấp máy môi, nhưng chẳng nói gì.
Tôi chạy về chiếc Passat, lên xe, xuất phát.
Chạy cao tốc được một tiếng rưỡi thì đến trạm dừng chân đầu tiên.
Bố bảo muốn đi vệ sinh, thế là tấp xe vào lề.
Chiếc GL8 của anh cả cũng bám đuôi đi vào trạm.
Mẹ hỏi: “Xăng còn bao nhiêu?”
Bố nhìn đồng hồ: “Còn nửa bình.”
“Đổ đầy đi, không biết phía trước có cây xăng nữa không.”
Bố rút thẻ đổ xăng từ trong túi ra đưa cho tôi.
Không phải đưa cho anh cả, cũng không phải tự mình đi.
Mà đưa cho tôi.
“Con đi đổ xăng đi.”
Tôi nhận lấy thẻ.
“Đổ cho chiếc GL8 luôn nhé.” Mẹ chêm vào một câu.
Tôi đáp “vâng”.
Bọn họ đi vệ sinh, mua đồ.
Tôi lái chiếc Passat vào trụ bơm, đổ đầy.
Rồi lại đi lái chiếc GL8 qua cũng đổ đầy.
Đổ xăng xong, tôi đỗ hai chiếc xe cẩn thận, rồi vào cửa hàng tiện lợi mua chai nước.
Toàn bộ quá trình mất khoảng mười lăm phút.
Lúc từ cửa hàng tiện lợi bước ra, tay tôi vẫn đang vặn dở nắp chai nước khoáng.
Chỗ đỗ xe, trống trơn.
Hai chiếc xe, đều không còn nữa.
Tôi chết sững tại chỗ, nắp chai rơi xuống đất lăn lông lốc.
Phản ứng đầu tiên không phải là tức giận, mà là hoang mang.
Có phải mình nhớ nhầm chỗ đỗ không?
Tôi xách chai nước đi một vòng quanh bãi đỗ xe của trạm.
Trạm dừng chân ngày 1 tháng 10 đông như trẩy hội, nhưng tôi rất chắc chắn…
Chiếc GL8, màu xanh đậm, biển số Thượng Hải A.
Chiếc Passat, màu xám, cũng biển số Thượng Hải A.
Đều không có ở đây.
Hai chiếc xe, bảy người.
Đi hết rồi.
**【Chương 2】**
Tôi rút điện thoại ra.
Đầu tiên gọi cho bố.
Chuông reo tám tiếng, không ai nghe máy.
Gọi cho mẹ.
Chuyển thẳng vào hộp thư thoại.
Gọi cho anh cả.
Đổ chuông bốn tiếng, cúp máy.
Gọi cho chị dâu.
Không ai nghe máy.
Gọi cho Trần Dao.
Tắt máy.
Tôi lại gọi cho bố.
Vẫn không ai nghe.
Tôi đứng dưới cái nắng tháng 10, đầu óc ong ong.
Một chiếc xe tải lớn chạy xẹt qua mùi dầu diesel sộc lên khiến tôi ho sặc sụa.
Tôi không tin vào mắt mình, lại gọi thêm một vòng nữa.
Bố, mẹ, anh cả, chị dâu, Trần Dao.
Năm người, hai vòng, mười cuộc gọi.
Không một ai bắt máy.
Tôi bắt đầu nhắn tin vào nhóm gia đình.
“Mọi người đi rồi à?”
“Con vẫn đang ở trạm dừng chân.”
“Có ai xem điện thoại không?”
“Gọi điện không ai nghe.”
Tin nhắn gửi đi, không ai phản hồi.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình chat, phía trên vẫn còn treo lịch trình mẹ gửi ngày hôm qua.
Sáu cái avatar xám xịt, không một ai online.
Tôi lại gọi thêm vòng nữa.
Vòng thứ ba.
Điện thoại của bố cuối cùng cũng thông – nhưng là báo bận.
Ông đang gọi cho người khác.
Tôi gọi liên tục năm lần.
Lần thứ năm, vẫn báo bận.
Khoảnh khắc đó, cuối cùng tôi cũng nhận ra một chuyện:
Không phải ông không thấy cuộc gọi của tôi.
Ông đang nói chuyện với người khác.
Và cuộc gọi của tôi, không đáng để ông phải ngắt ngang.
Khi cuộc gọi thứ hai mươi bảy được gọi đi, tay tôi hơi run.
Không phải vì tức giận.
Mà là một cảm giác rất kỳ lạ.
Giống như bạn giãy giụa dưới nước rất lâu, kêu cứu rất lâu, người trên bờ đều nghe thấy, nhưng không một ai nghĩ rằng bạn thực sự đang chết đuối.
Cuộc gọi thứ ba mươi sáu.
Vẫn không ai nghe.
Tôi cất điện thoại, tìm một khối bê tông ở chỗ râm mát ngồi xuống.
Nhìn dòng xe và dòng người qua lại tấp nập.
Có những gia đình dắt díu nhau, có những cặp đôi nắm tay, có những đứa trẻ cưỡi trên cổ bố.
Tôi ngồi đó mười hai phút.
Điện thoại báo chuông.
Không phải cuộc gọi, là tin nhắn Wechat.
Của mẹ tôi.
Vỏn vẹn bảy chữ:
“Con tự tìm cách về đi.”
Tôi nhìn màn hình, đợi ba mươi giây.
Đợi bà gửi thêm một câu “Xin lỗi mẹ quên mất con”.
Đợi bà nói một câu “Mọi người đang quay xe lại đón con”.
Đợi ít nhất là một cái icon xin lỗi.
Nhưng không.
Khung chat im lìm.
Đến cả dòng chữ “đối phương đang nhập” cũng chưa từng xuất hiện.
**【Chương 3】**
Tôi bấm tắt màn hình điện thoại.
Ngồi trên khối bê tông đó, tôi lướt qua hai mươi tám năm cuộc đời mình.
Hồi nhỏ bị gửi về nhà bà ngoại, từ năm bốn tuổi đến tận mười tuổi.
Sáu năm.
Trong khoảng thời gian đó, mẹ đến thăm tôi đúng ba lần.
Ba lần.
Tôi nhớ rất rõ, vì lần nào tôi cũng khóc lóc chạy đuổi theo sau xe.
Năm mười tuổi đón về, trong nhà đã có thêm một cô em gái.
Anh cả lúc đó lên cấp hai, là niềm hy vọng của cả nhà.
Em gái ba tuổi, là cục cưng của cả nhà.
Còn tôi là đứa con thứ hai từ dưới quê lên “chưa quen với cuộc sống thành phố”.
Cấp hai ở nội trú, cấp ba ở nội trú, đại học đi xa.
Số lần về nhà mỗi năm đếm trên đầu ngón tay.
Sự tồn tại của tôi mỗi lần về nhà cũng vô hình như thế.