Chương 6 - Khi Em Gái Làm Trung Tâm
“Phòng chăm sóc đặc biệt?!”
Mẹ hét lên một tiếng, hai chân mềm nhũn, ngã quỵ bên cạnh sofa trong phòng tiếp khách.
Bố lập tức không còn tâm trí cướp điện thoại của tôi, đột ngột quay đầu túm cổ áo anh trai:
“Rốt cuộc chuyện gì xảy ra! Ngữ Mạt làm sao rồi?!”
“Trường nói… nói Ngữ Mạt cãi nhau với bạn cùng phòng, đẩy người ta từ cầu thang xuống…”
Khí thế cậu cả cao cao tại thượng ngày thường của anh trai biến mất sạch.
Họ còn đâu tâm trí ép tôi thôi học,
ba người lăn lê bò toài lao ra khỏi phòng bảo vệ, ngay trong đêm mua vé máy bay lăn về quê.
Nửa tháng tiếp theo, cuộc sống của tôi yên tĩnh vô cùng.
Từ nhóm chat hóng chuyện khắp nơi của bạn học cấp ba, tôi chắp vá được toàn cảnh sự việc.
Sau khi mất đi người bảo mẫu toàn thời gian hai mươi tư giờ là tôi,
bản tính kiêu căng ích kỷ của Nguyễn Ngữ Mạt bại lộ hoàn toàn trong ký túc xá đại học.
Cô ta theo thói quen ra lệnh cho bạn cùng phòng lấy cơm, giặt quần áo cho mình,
sau khi bị từ chối thì ăn vạ khóc lóc, thậm chí còn lén đổ sạch mỹ phẩm dưỡng da của bạn cùng phòng vào bồn cầu.
Sự việc bại lộ, bạn cùng phòng tìm cô ta nói lý,
tính tiểu thư của cô ta phát tác, trực tiếp động tay trong hành lang, đẩy người ta ngã xuống nửa tầng cầu thang.
Cô gái bị chấn động não nặng cộng thêm gãy nát xương cẳng chân, phải vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Bố mẹ đối phương trực tiếp dẫn người đập ký túc xá của Nguyễn Ngữ Mạt, còn kéo băng rôn trong toàn trường và báo cảnh sát.
Để giữ cho Nguyễn Ngữ Mạt không phải ngồi tù, bố gần như vét sạch vốn liếng trong nhà, bồi thường gần hai triệu tệ mới miễn cưỡng hòa giải được.
Dù vậy, Nguyễn Ngữ Mạt vẫn bị trường ghi lỗi nặng, cho ở lại trường theo dõi.
Chí mạng hơn là, không có tôi thức đêm thay cô ta làm bài tập, ôn cấp tốc trước thi,
Nguyễn Ngữ Mạt trượt tất cả các môn, trở thành trò cười của cả khoa.
Trong những ngày gà bay chó sủa lặp đi lặp lại, cuối cùng họ cũng nhớ tới tôi.
Nhớ tới “túi máu” kia, người vĩnh viễn không nói một tiếng, ôm hết mọi việc nhà,
chăm sóc Nguyễn Ngữ Mạt chu đáo đâu vào đấy.
Đêm khuya thứ sáu, tôi vừa kết thúc công việc dịch thuật làm thêm, phần mềm chặn tin nhắn bật ra một chuỗi dài thông báo.
Anh trai gửi tới một tin nhắn dài:
“Thính Hạ, anh thật sự biết sai rồi. Bây giờ trong nhà loạn hết cả lên, ngày nào Ngữ Mạt cũng khóc, bố mẹ ngày nào cũng cãi nhau. Nếu em ở đây thì tốt rồi…”
Mẹ gửi hơn mười lời mời kết bạn WeChat:
“Mẹ nhớ con rồi, trước đây là mẹ xem nhẹ con, con tha thứ cho mẹ được không? Rảnh thì về nhà một chuyến nhé.”
Tôi nhìn những lời “thâm tình” muộn màng này, chỉ cảm thấy buồn cười vô cùng.
Họ nào phải đã hiểu được yêu thương, họ chỉ bị gánh nặng cuộc sống đè sập,
nhớ tới cây gậy chống có thể tùy ý sai khiến, không cần trả tiền kia thôi.
10
Từ ngày đó, người nhà họ Nguyễn đổi đủ mọi cách cố gắng liên lạc với tôi.
Tin nhắn bị chặn chất đầy những bài văn dài đẫm nước mắt của mẹ,
anh trai thậm chí còn chuyển mấy khoản tiền lớn vào thẻ cũ của tôi,
ghi chú toàn là “về nhà đi”, “bố mẹ biết sai rồi”, “sau này anh nhất định sẽ bảo vệ em”.
Tôi lạnh lùng trả lại tiền theo đường cũ, hủy chiếc thẻ cũ, thay đổi toàn bộ phương thức liên lạc.
Tôi ném mọi thứ của nhà họ Nguyễn, cùng với chiếc cặp sách cũ nát bị đứt quai kia, vĩnh viễn vào thùng rác ký ức.
Bốn năm đại học, chớp mắt đã trôi qua.
Sau khi hoàn toàn chặn chiếc lồng giam mang tên “nhà” kia,
tôi dồn toàn bộ tinh lực vào học tập và cuộc sống.
Năm ba đại học, tôi giành được học bổng quốc gia, đồng thời với tư cách sinh viên trao đổi ra nước ngoài học nửa năm.
Bên cạnh không còn những đòi hỏi và chèn ép không có điểm dừng, tôi kết giao được một nhóm bạn cùng chí hướng.
Chúng tôi cùng nhau thức đêm trong thư viện để chạy luận văn, cùng nhau uống bia cười vang trên đường phố cuối tuần.
Tôi dần dần phát hiện, hóa ra không cần lấy lòng bất kỳ ai, tôi cũng xứng đáng được yêu, xứng đáng được tôn trọng.
Trước khi tốt nghiệp, nhờ thành tích chuyên ngành và lý lịch xuất sắc,
tôi nhận được thư mời làm việc của một công ty đa quốc gia hàng đầu, hoàn toàn bén rễ ở thành phố tuyến một phồn hoa này.
Lúc rảnh rỗi, thỉnh thoảng bạn học cấp ba sẽ tiện miệng nhắc vài câu về chuyện bát quái ở quê trong nhóm.
Nghe nói cuối cùng Nguyễn Ngữ Mạt vẫn bị trường đuổi học,
sau khi về nhà thì nghiện cờ bạc trực tuyến, phung phí sạch hơn nửa đời tích góp của bố.
Mẹ ngày nào cũng ở quán mạt chược khóc lóc kể lể với người ta rằng con gái út bất hiếu,
anh trai thì vì gia đình là một cái hố không đáy, xem mắt liên tục thất bại, bây giờ ngay cả nhà cũng không muốn về,
cả nhà ngày nào cũng chỉ trích lẫn nhau, sống trong cảnh gà bay chó sủa.
Thỉnh thoảng họ còn dò hỏi tung tích của tôi từ người khác,
cố gắng tìm được cô con gái lớn đã nên người là tôi, để cứu tế căn nhà thủng trăm ngàn lỗ kia.
Nhưng tôi đã sớm không còn ở trong thế giới mà họ có thể chạm tới nữa.
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi vào công ty mới.
Tôi mặc bộ đồ công sở được cắt may vừa vặn,
giẫm giày cao gót đi trên con phố khu trung tâm thương mại đầy nắng.