Chương 8 - Khi Dung Mạo Không Còn
Nhiều năm như vậy, ta cũng từng nghĩ có phải bản thân quá kém cỏi không.
Ta không hỏi Lâm Thấu Ngọc, dù sao tên này chỉ biết la hét rằng ta tốt nhất.
Ta hỏi Giang thúc trong mộng.
Trong mộng, ta vẫn là tiểu cô nương buộc tóc đuôi ngựa trèo cây kia.
Giang Dục là thiếu niên đứng dưới cây sợ ta ngã xuống.
Còn Giang thúc thì ngồi bên bàn đá ung dung uống trà.
Về sau Giang Dục không thấy đâu nữa.
Ta hơi không vui, xuống khỏi cây rồi cúi đầu rơi nước mắt.
Giang thúc xoa đầu ta.
Muốn dẫn ta đi ăn điểm tâm.
Ta lắc đầu, khóc hỏi ông có phải vì ta quá kém cỏi nên Giang Dục không thích ta không.
Giang thúc lắc đầu.
“Bản thân con vốn đã rất tốt, sự yêu thích của nó không đáng để con thay đổi chính mình. Con sẽ tìm được người bằng lòng tiếp nhận con, hoặc nói là, cho dù con không tìm được, con cũng sẽ biết cách tiếp nhận chính mình.”
“Hài tử, con đường sau này ta không thể đi cùng con nữa. Con là đứa trẻ do ta nuôi lớn, con sẽ thông minh ưu tú hơn tất cả bọn chúng. Đừng để ta ở trên trời còn phải rơi nước mắt vì con. Lão già ta mà khóc chẳng phải khiến người ta chê cười sao, ha ha ha ha.”
Mọi thứ trong giấc mộng bắt đầu sụp đổ.
Ta biến trở lại Tứ điện hạ trong cung.
Biến trở lại tân nương mặc giá y.
Cuối cùng lại biến trở lại tiểu cô nương chưa từng nghĩ đến tương lai kia.
Ta lao về phía ông.
Nhưng chỉ tỉnh lại trên giường, nước mắt ướt đẫm mặt.
Thoát khỏi hồi ức.
Ta đối diện với ánh mắt trầm trầm của Giang Dục.
Cuối cùng lộ ra nụ cười thật lòng đầu tiên trong khoảng thời gian này.
“Giang Dục, chúng ta hòa ly đi. Coi như là vì ta. Ta không muốn trong cuộc hôn nhân này hoàn toàn hận chàng. Chuyện sau này của chàng ta không muốn quản nữa. Buông tha ta đi. Quá khứ của ta đã bị buộc với chàng, ta không muốn tương lai của mình cũng không được tự do.”
Lần này Giang Dục không lên tiếng từ chối.
Hắn chỉ nhìn ta thật lâu, giống như khi còn nhỏ, ta theo sau hắn rồi ngã một cái, hắn đỡ ta dậy, vừa bất đắc dĩ vừa kiên nhẫn dỗ ta.
Cuối cùng, hắn hé miệng.
“Được.”
Một tiếng được này chồng lên câu nói trong ký ức.
“Được được được, không khóc nữa, ca ca cõng muội đi mua kẹo hồ lô.”
Sau đó thiếu niên kia tan biến trong lòng ta.
Trở về thành Giang Dục trước mặt đã rơi một giọt lệ.
20
Sau khi hòa ly, hoàng đế biết người đã thua thiệt ta.
Khi ta nói không muốn làm công chúa nữa, tuy người có chút không vui, nhưng vẫn miễn cưỡng đồng ý, phế ta thành thứ dân.
Đương nhiên, người vẫn cho ta ít tiền tài, để ta không cần làm việc cũng có thể sống tự tại.
Sau khi không còn là công chúa, ta và Lâm Thấu Ngọc qua lại cũng nhiều hơn.
Những chuyện này cũng truyền đến chỗ hoàng đế.
Đối với chuyện của ta và Lâm Thấu Ngọc, người mở một mắt nhắm một mắt.
Triều thần cũng chẳng có cách nào, dù sao ta đã không còn là công chúa nữa.
21
Nghe nói hoàng đế muốn ban hôn cho hoàng tỷ và Giang Dục.
Kết quả hai người đều lạnh giọng từ chối.
Cuối cùng khiến hoàng đế không vui, phái một người đến Bắc cảnh, đưa một người đi lễ Phật.
Hai người ấy ngược lại còn hài lòng, không náo loạn gì mà đi.
21
Lâm Thấu Ngọc lại sáp đến hỏi đông hỏi tây.
Ta mất kiên nhẫn, túm lấy một nắm đậu que làm bộ muốn đánh hắn.
“Làm gì làm gì, mưu sát thân phu à?”
“Thân phu cái quái gì! Ta còn chưa thành hôn với ngươi.” Ta trợn trắng mắt, nhưng cũng không thật sự đánh hắn. “Còn dám đến làm phiền, ta dùng đậu que quất nát mông ngươi đấy!”
“Khẩu phương ngôn này của nàng học không tệ đấy.”
Chi nhánh của Lâm Thấu Ngọc khai trương, hắn phải đi quản việc, ta bèn theo đi góp vui.
Quan hệ hiện giờ của chúng ta phải nói thế nào nhỉ.
Hắn chưa cưới ta, ta cũng chưa gả cho hắn.
Có ăn có uống có chơi có tự do.
Rất tốt.
Chỉ là thi thoảng có người nào đó ôm gối nói sợ tối rồi sau đó……
Nghĩ tới nghĩ lui, mặt già của ta đỏ lên.
Lực thái rau đột nhiên mạnh hơn.
Cứng rắn chặt đứt cả thớt.
Lâm Thấu Ngọc cũng không náo nữa.
Ngoan ngoãn ôm một sọt khoai đi rửa.
Ta nhìn cái thớt bị chặt đứt này, vừa bất lực vừa buồn cười.
22
Lại qua một mùa đông, ta và Lâm Thấu Ngọc thành hôn.
Thật ra đây là một chuyện ngoài ý muốn.
Sáng hôm ấy, thị nữ trong công chúa phủ vừa đẩy cửa đã ngây người.
Sau đó vội vội vàng vàng chạy đến bẩm báo ta.
“Không xong rồi điện hạ! Lâm gia đến đá quán rồi!”
Thị nữ nói xong tự mình cũng giật mình.
Vội vàng sửa lời:
“Không phải! Lâm gia đến cầu thân rồi!!!!”
Ta ngái ngủ ngồi dậy mấy giây.
Sau đó ngã đầu ngủ tiếp.
Thị nữ sốt ruột vớt ta dậy trang điểm chải chuốt.
Thật ra Lâm Thấu Ngọc sẽ đến cầu thân, ta cũng không bất ngờ.
Nhưng thị nữ sao lại kinh ngạc như vậy.
Nàng ấy chẳng phải biết Lâm Thấu Ngọc thích trèo lên giường ta sao?
Đợi ta sửa soạn xong ra đến cổng lớn, ta mới biết vì sao nàng ấy kinh ngạc.
Chỉ thấy một đội ngũ dài đến mức không nhìn thấy đầu cuối, đang chậm rãi đi tới.
Phía trước đội ngũ là lễ quan mặc cát phục, tay nâng lễ đơn.
Sau lễ quan là Lâm Thấu Ngọc.
Tiếp sau nữa là từng rương nặng nề treo lụa đỏ, hai người khiêng một rương.
Ước chừng cũng phải mấy chục rương.