Chương 18 - Khi Dòng Máu Này Từng Chảy
“Ừ. Lúc nãy tôi lái xe ngang qua thấy nó co rúm sau thùng rác ven đường, hình như bị người ta vứt bỏ.” Tạ Lâm Xuyên cúi đầu nhìn con mèo trong lòng, ngón tay nhẹ nhàng gãi cằm nó, “Bé thế này, không cứu thì chắc chắn không qua khỏi đêm nay.”
Khương Vãn không nói gì, lẳng lặng lái xe đến bệnh viện thú y gần nhất.
Trong phòng chờ của bệnh viện, Tạ Lâm Xuyên mượn một chiếc khăn lau khô tóc, rồi cẩn thận giao con mèo cho bác sĩ kiểm tra. Khương Vãn đứng một bên nhìn anh ta tất tả lo liệu, vô tình chú ý đến khuy măng sét (cufflink) trên ống tay áo sơ mi của anh ta – đế bạch kim, ở giữa nạm một viên ngọc bích xanh thẫm, dưới ánh đèn phản chiếu thứ ánh sáng u ám.
Cô nhận ra chiếc khuy đó. Đó là phiên bản giới hạn của một thương hiệu trang sức thủ công hàng đầu nước Pháp, toàn thế giới chỉ có năm mươi cặp, mỗi cặp giá sáu con số. Người dùng được loại khuy măng sét này, chắc chắn không phải người bình thường.
“Anh làm nghề gì vậy?” Cô nhịn không được hỏi một câu.
Tạ Lâm Xuyên đang điền sổ khám bệnh, đầu không ngẩng lên: “Kẻ vô công rỗi nghề.”
Khương Vãn nhướng mày, ánh mắt lướt qua chiếc đồng hồ Patek Philippe trên tay anh, không nói thêm lời nào.
Bác sĩ khám tổng quát cho con mèo, bảo ngoài suy dinh dưỡng và chút bệnh ngoài da thì không có vấn đề gì lớn, kê ít thuốc rồi cho về. Tạ Lâm Xuyên ôm con mèo bước ra khỏi cổng bệnh viện, trời đã ngớt mưa, chuyển thành những hạt mưa bụi li ti.
“Hôm nay thực sự rất cảm ơn cô.” Anh đứng trên bậc thềm, cúi đầu nhìn Khương Vãn. Anh cao hơn cô hơn nửa cái đầu, từ góc độ này nhìn xuống, vừa vặn thấy được những hạt mưa nhỏ xíu đọng trên hàng mi của cô.
“Không có gì.” Khương Vãn kéo cao cổ áo khoác, “Anh định nuôi nó thế nào? Trông anh không giống người biết nuôi mèo.”
Tạ Lâm Xuyên cúi xuống nhìn con mèo đã ngủ say trong lòng, khóe miệng cong lên một nụ cười có phần bất đắc dĩ: “Cô nói đúng, tôi chưa từng nuôi. Nhưng đã nhặt rồi thì không thể bỏ mặc.”
Anh rút điện thoại từ trong túi ra: “Kết bạn Wechat đi, sau này mèo có vấn đề gì tôi có thể thỉnh giáo cô. Nhìn cô có vẻ là người từng nuôi mèo.”
Khương Vãn quả thực từng nuôi. Năm đầu tiên cưới Nam Độ, cô từng nuôi một con mèo cam tên là Đoàn Tử. Về sau Nam Độ bảo bị dị ứng lông mèo, cô bèn gửi Đoàn Tử sang nhà Cố Tri Ý. Mãi sau này cô mới biết, Nam Độ căn bản không hề dị ứng, anh ta đơn thuần chỉ là không thích mèo.
Cô quét mã QR của Tạ Lâm Xuyên, kết bạn. Tên Wechat của anh ta rất đơn giản, chỉ là “Tạ Lâm Xuyên”, avatar để trống.
“Cô tên gì?” Anh hỏi.
“Khương Vãn. Vãn trong chữ ‘vãn an’ (chúc ngủ ngon).”
Khi nghe thấy cái tên này, trong mắt anh xẹt qua một tia cảm xúc gì đó, giống như kinh ngạc, lại giống như đã rõ, nhưng tia cảm xúc ấy trôi qua quá nhanh, nhanh đến mức Khương Vãn tưởng mình nhìn nhầm.
“Tên hay đấy.” Anh nói, trong giọng không nghe ra chút cảm xúc dư thừa nào.
Sau ngày hôm đó, Tạ Lâm Xuyên bắt đầu xuất hiện thường xuyên trong cuộc sống của Khương Vãn.
Lúc đầu là chuyện của mèo – mèo con bị tiêu chảy, không chịu ăn, lúc tiêm vắc xin kêu như lợn bị chọc tiết. Lần nào anh cũng quay video gửi cho Khương Vãn, dùng giọng điệu ấm ức đáng thương hỏi: “Cô giáo Khương, nó bị làm sao vậy?”. Mặc dù Khương Vãn thấy người đàn ông này hơi phiền phức, nhưng nể mặt con mèo, cô vẫn kiên nhẫn trả lời.
Sau đó, phạm vi dần mở rộng. Anh bắt đầu hỏi cuối tuần cô có rảnh đi ăn cơm không, lý do là “Mèo nhớ cô rồi”. Anh sẽ xuất hiện không báo trước dưới lầu studio của cô, tay xách hai ly cà phê, bảo là tiện đường đi ngang. Anh sẽ gửi một đoạn video lúc cô đang tăng ca giữa đêm khuya – chú mèo con nằm ngửa phơi bụng ngủ say sưa trong ổ, kèm theo dòng tin nhắn: “Con ngủ rồi, còn cô thì sao?”.