Chương 1 - Khi Đôi Mắt Thấy Tội Ác
1
Hôm ấy tôi đang cùng đối tượng xem mắt đi tham quan một phòng tranh.
Đột nhiên, đầu óc tôi choáng váng.
Đến khi hoàn hồn…
Tôi phát hiện mình đã biến thành đôi mắt của một người khác.
Xung quanh rất đông người.
Thế nhưng tôi không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Từng gương mặt lần lượt xuất hiện trong tầm mắt rồi nhanh chóng lướt qua.
Người này mũi quá thấp…
Người kia môi quá thâm…
Người nọ mắt lại quá nhỏ…
Tôi có thể cảm nhận được sự không hài lòng của chủ nhân đôi mắt này.
Hắn đang làm gì vậy?
Đúng lúc tôi còn đang thấy kỳ lạ…
Thì trước mắt bỗng xuất hiện một gương mặt vô cùng xinh đẹp.
Khuôn mặt trái xoan thanh tú.
Đường nét mềm mại.
Đôi mắt to tròn long lanh.
Ở khóe mắt trong còn có một nốt ruồi son rất đẹp.
Chính là cô ta!
Chủ nhân gương mặt ấy vô tình nhìn thẳng vào mắt tôi một thoáng.
Trong ánh mắt hiện lên vẻ áy náy.
Ánh nhìn của tôi dừng lại trên đôi môi đỏ mọng của cô gái.
Đôi môi khẽ mấp máy.
Tôi không nghe được âm thanh.
Nhưng lại biết một chút khẩu ngữ.
Cô ấy nói:
“Xin lỗi, tôi lỡ giẫm trúng anh.”
Đó…
Là câu nói cuối cùng trong cuộc đời cô.
Ngay sau đó.
Đôi mắt xinh đẹp ấy lập tức ngập tràn kinh hãi.
Cô đưa tay ôm lấy cổ.
Những ngón tay trắng nõn nhanh chóng nhuốm đỏ bởi máu tươi.
Cô ấy…
Bị cắt cổ!
Tôi còn chưa kịp nhìn thêm.
Trong khóe mắt chỉ kịp thấy cô gái đổ gục xuống đất.
Ngay lập tức bị đám đông vây kín.
Trước mắt tôi lại liên tục lướt qua vô số gương mặt.
Người kia băng qua một con phố.
Đến một góc hẻm.
Thuận tay ném hung khí xuống cống thoát nước.
Sau đó…
Hắn lên một chiếc ô tô.
Tôi không rành xe.
Nhưng chỉ nhìn nội thất cũng biết chiếc xe này rất đắt tiền.
Hắn tháo găng tay.
Lấy điện thoại ra.
Mở một ứng dụng có biểu tượng màu đỏ sẫm.
Bên trong là một nhóm chat.
Không có tên nhóm.
Chỉ có ba thành viên.
Hắn gửi một tin nhắn:
“Tôi xong rồi. Hai người thì sao?”
Không lâu sau.
Hai người còn lại lần lượt trả lời.
L: “Vừa cho vào chum.”
Q: “Hắn xuống núi rồi.”
2
Đúng lúc chiếc xe bắt đầu lăn bánh…
Người đó ngẩng đầu lên.
Tôi lập tức nhìn về phía gương chiếu hậu.
Thế nhưng…
Một luồng sáng trắng chói lòa bất ngờ lóe lên.
Che khuất hoàn toàn gương mặt hắn.
Đúng lúc ấy.
Tôi cảm thấy có người khẽ vỗ lên vai trái mình.
Giật mình, tôi vội quay đầu.
Trước mắt là một gương mặt góc cạnh đầy nam tính.
Chỉ có điều…
Biểu cảm vô cùng nghiêm túc.
“Cô Bách Lý, cô sao vậy?”
Đó là đối tượng xem mắt của tôi.
Họ Lệ.
Tôi khẽ thở phào.
Miễn cưỡng nở một nụ cười.
“Không có gì.”
“Có lẽ phòng tranh hơi tối nên tôi thấy hơi choáng.”
Lúc này tôi mới hoàn toàn tỉnh táo.
Đưa mắt nhìn quanh.
Quả nhiên…
Tôi vẫn đang ở trong phòng tranh.
Ký ức dần quay trở lại.
Hôm nay là thứ Sáu.
Dì tôi nhờ người mai mối giới thiệu cho tôi một đối tượng xem mắt.
Lúc đó, người mai mối còn cam đoan:
“Anh Lệ đẹp trai, giàu có, lại cực kỳ chung tình.”
Nhưng tôi từng xem một buổi phổ cập kiến thức của cảnh sát.
Anh cảnh sát nói rất rõ:
“Một người đàn ông không thể đồng thời hội tụ cả ba điều kiện: đẹp trai, giàu có và chung tình.”
“Nếu thật sự có người như vậy lại còn thích bạn…”
“…rất có thể đó là lừa đảo tình cảm.”
Ban đầu tôi còn không tin.
Nhưng dì tôi cứ năn nỉ mãi.
Khẳng định chắc nịch rằng anh Lệ tuyệt đối không phải kẻ lừa đảo.
Không cưỡng lại được.
Tôi đành đồng ý gặp mặt.
Sở thích của anh Lệ cũng khá đặc biệt.
Ăn tối xong.
Anh ấy không đưa tôi đi xem phim hay uống cà phê.
Mà dẫn thẳng đến phòng tranh của mình.
Mỹ miều nói rằng:
“Mời cô Bách Lý bước vào thế giới nội tâm của tôi.”
Tôi ngước nhìn bức tranh khổng lồ trước mặt.
Cao chừng ba tầng lầu.
Rộng khoảng mười mét.
Cảm giác choáng váng ban nãy lại kéo đến.
Nhìn nội dung bức tranh…
Tôi chỉ muốn nói rằng…
Nội tâm của anh Lệ này…
Có vẻ hơi… khác người…
“Cô Bách Lý thích bức tranh này chứ?”
Tôi cười đầy gượng gạo.
Không gật.
Cũng không lắc.
Tôi không muốn nói thích.
Nhưng cũng ngại chê sở thích của người khác.
Bởi nhìn vẻ mặt anh ấy…
Rõ ràng rất yêu thích tác phẩm này.
Thậm chí còn có chút tự hào.
Tôi quay sang nhìn anh thật chân thành.
Hy vọng anh có thể đọc được sự khó xử trong ánh mắt tôi.
Đây là…
Một bức tranh miêu tả địa ngục.
Toàn bộ bức tranh được chia thành mười sáu ô nhỏ.
Mỗi ô là một tầng địa ngục khác nhau.
Sở dĩ tôi biết…
Là vì trên mỗi ô đều ghi rõ tên.
Địa ngục Mây Đen Cát Nhỏ…
Địa ngục Bùn Phân Nước Tiểu…
Địa ngục Ngũ Xoa…
Địa ngục Đói Khát…
…
Là một cô gái bình thường.
Tôi cảm thấy…
Mình hẳn sẽ không thích kiểu tranh này.
Tôi chỉ muốn về nhà.
Thế là lập tức bước nhanh ra khỏi phòng tranh.
Có lẽ anh Lệ không phải kẻ lừa đảo tình cảm.
Nhưng…
Tôi chuẩn bị trở thành kẻ đào ngũ khỏi tình yêu rồi.
Người đàn ông này tuy rất đẹp trai.
Nhưng…
Khí chất quá hung hiểm.
Tôi thật sự không gánh nổi.
“Để tôi đưa cô về.”
Tôi không từ chối.
Phòng tranh nằm trên đường Quy Nhân.
Khá hẻo lánh.
Rất khó bắt taxi.
Lên xe.
Anh Lệ lịch sự hỏi:
“Cô muốn nghe gì?”
Nhớ đến bức tranh địa ngục vừa rồi.
Tôi sợ anh ấy lại mở mấy bản nhạc u ám thì chết.
Vội xua tay.
“Nghe gì cũng được.”
Anh cười.
Tự quyết định luôn.
“Vậy nghe radio nhé.”
Tôi gật đầu.
“Cũng được.”
Từ đây về nhà tôi mất khoảng ba mươi phút.
Nghe radio ít ra còn đỡ ngượng hơn là hai người cứ im lặng nhìn nhau.
Xe bắt đầu chạy.
Đài phát thanh cũng vang lên.
“Ngày 8 tháng 3 năm 20XX, tại ngã tư Cửu Nhai, thành phố Lê xảy ra một vụ án mạng.”
“Nạn nhân là một cô gái khoảng hai mươi tuổi…”
“…bị cắt cổ tử vong.”
Tim tôi chợt thắt lại.
Bất giác nhớ đến ảo giác lúc nãy trong phòng tranh.
Cô gái có nốt ruồi son ở khóe mắt…
Cũng bị cắt cổ giống hệt.
Anh Lệ lập tức đổi kênh.
Đài phát thanh chuyển sang bản tin giao thông.
Anh nhẹ nhàng giải thích:
“Nghe mấy chương trình nhẹ nhàng thôi.”
“Kẻo tối lại gặp ác mộng.”
Tôi miễn cưỡng mỉm cười đáp lại.
Sau đó lấy điện thoại ra.
Tìm kiếm tin tức xã hội của thành phố Lê ngày 8 tháng 3.
Rất nhanh…
Tôi đã tìm thấy vụ án ở ngã tư Cửu Nhai.
Nạn nhân đúng là bị cắt cổ chết ngay trước cửa ga tàu điện ngầm.
Hôm đó.
Nhà thi đấu gần đó chuẩn bị diễn ra một buổi hòa nhạc.
Vì thế khu vực ga tàu đông nghịt người.
Đáng tiếc…
Cô gái lại đứng đúng góc khuất của camera.
Đoạn ghi hình chỉ quay được cảnh cô ôm cổ loạng choạng bước về phía trước.
Rồi ngã gục xuống đất.
Vụ án này vẫn chưa được phá, đến nay hung thủ vẫn chưa sa lưới.
Ở cuối bản tin có đăng một tấm ảnh thẻ của nạn nhân.
Tôi phóng to lên xem.
Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt tròn, khóe mắt trong có một nốt ruồi son rất đẹp!
Trời ơi!
Đúng là cô gái đã bị sát hại trong ảo giác của tôi!
3
Anh Lệ đưa tôi về đến dưới khu chung cư.
Trước khi rời đi, anh lịch sự nói:
“Cô Bách Lý, có chuyện gì thì có thể đến phòng tranh tìm tôi.”
Nói rồi, anh đưa cho tôi một tấm danh thiếp đen tuyền.
Tôi nhận lấy, không nhịn được khẽ vuốt thử. Tấm danh thiếp này dường như không làm bằng giấy, chất liệu sờ vào vô cùng đặc biệt.
Tôi cúi đầu nhìn.
Phía trên chỉ viết hai chữ “Đệ Nhị”, bên dưới là một dãy số.
Dãy số rất dễ nhớ, gồm tám số 4.
Tôi chẳng hiểu gì cả.
“Đây là cách liên lạc với tôi.”
Tôi nhất thời cạn lời.
Số điện thoại nhà ai lại chỉ có tám chữ số, hơn nữa tất cả đều là số 4 chứ?
Anh ta không phải thật sự là kẻ lừa đảo tình cảm đấy chứ?
Hơn nữa, chỉ có hai chữ “Đệ Nhị” và tám số 4, thật sự cần thiết phải làm hẳn một tấm danh thiếp sao?
Đương nhiên tôi không nói những lời này ra.
Bởi tôi cảm thấy không cần thiết.
Dù sao tôi chắc chắn sẽ không liên lạc với anh nữa. Thậm chí sau hôm nay, chúng tôi cũng sẽ chẳng gặp lại.
Không phải tôi không có hứng thú với anh, mà là không dám có hứng thú.
Trong đầu hiện lên bức tranh địa ngục ở phòng tranh, tôi bất giác rùng mình, cứ cảm thấy người đàn ông này hơi giống một tên biến thái.
Tôi lịch sự cất tấm danh thiếp đi rồi khéo léo tiễn khách.
“Cảm ơn anh. Hôm nay cũng muộn rồi, anh Lệ, tôi không giữ anh lại nữa.”
Về đến nhà, tôi thấy đèn trong nhà vẫn sáng trưng.
Em họ tôi, Tô Tô, vậy mà hôm nay lại có mặt ở nhà.
“Hôm nay em không tăng ca à?”
Tô Tô mệt mỏi cười, đáp:
“Vụ án không có tiến triển, đội trưởng Lưu bảo bọn em về nghỉ trước.”
Tô Tô là cảnh sát hình sự.
Để tôn trọng công việc của em ấy, trước nay tôi chưa từng hỏi han chuyện điều tra án.
Nhưng nghĩ đến ảo giác hôm nay, tôi không nhịn được hỏi:
“Là vụ cắt cổ ở ngã tư Cửu Nhai sao?”
Tô Tô gật đầu, kể sơ qua tình hình vụ án cho tôi nghe.
Những gì em ấy nói gần như giống hệt nội dung tôi đọc được trên bản tin.
Nạn nhân vừa tốt nghiệp đại học, quan hệ xã hội đơn giản, tính tình ôn hòa, trước nay chưa từng kết thù với ai.
Sau khi điều tra những người xung quanh cô ấy, cảnh sát vẫn chưa phát hiện đối tượng khả nghi.