VĂN ÁN:
Thiên hộ Cẩm y vệ đến cửa cầu hôn đích tỷ, sính lễ đưa tới đủ một trăm lẻ tám rương.
Thế nhưng đích tỷ lại từ chối không cho hắn vào cửa, mặc cho hắn bị người đời chê cười.
Ta không hiểu, Hạ Tầm có quyền có thế, cớ gì không gả?
Đích tỷ chỉ khinh miệt cười một tiếng:
“Cẩm y vệ tiếng xấu lan xa, gả cho hắn chẳng khác nào lăn trong rãnh nước thối, chỉ khiến bản thân hôi thối không chịu nổi!”
“Muốn gả thì ngươi đi mà gả! Một khuê nữ danh môn như ta, chỉ gả cho người đọc sách đường đường chính chính thi đỗ khoa cử, sau này làm phu nhân Hàn lâm được người người kính ngưỡng.”
Mắt ta lập tức sáng lên.
“Được thôi, ta gả!”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận