Chương 2 - Khi Danh Tính Được Khám Phá
Cô ta quay sang nói với Triệu Khải:
“Đưa cậu ta đến phòng thí nghiệm, thu lại thẻ ra vào.”
Triệu Khải giật lấy máy tính của tôi.
“Đi thôi, thiên tài Thẩm.”
Trước khi cửa phòng họp đóng lại, tôi nghe Giáo sư Trần hỏi một câu.
“Người tố cáo là ai?”
Không ai trả lời.
3
Thẻ ra vào phòng thí nghiệm của tôi bị thu lại.
Máy tính cũng bị khoa giữ với lý do kiểm tra dữ liệu.
Tối hôm đó, danh sách học bổng được cập nhật.
Tên tôi đã biến mất.
Triệu Khải gửi ảnh chụp màn hình vào nhóm phòng ký túc xá, còn kèm theo một biểu tượng bao lì xì.
【Chúc mừng chủ tịch Cố, niềm vui nhân đôi.】
Cố Thừa Trạch vừa giành được suất tuyển thẳng cao học, tiện thể chiếm luôn học bổng của tôi.
Một suất mà hắn ăn được hai lần.
Sáng hôm sau, Đường Mẫn thông báo bảo tôi đến văn phòng.
Phó bí thư của khoa cũng có mặt.
Trên bàn đặt hai thứ.
Một là giấy xác nhận tự nguyện từ bỏ suất tuyển thẳng cao học.
Thứ còn lại là bản tường trình.
Phó bí thư nhìn tôi, giọng nói vẫn khá ôn hòa.
“Thẩm Nghiên, chuyện truyền dữ liệu ra ngoài có thể lớn cũng có thể nhỏ. Khoa thấy thành tích của em không tệ nên định xử lý nội bộ.”
“Chỉ cần em nói rõ sự việc thì sẽ không ảnh hưởng đến việc tốt nghiệp.”
Tôi nhìn Đường Mẫn.
“Thế nào mới được xem là nói rõ?”
Đường Mẫn đẩy bản tường trình tới gần hơn.
“Ký tên.”
Nội dung gần giống bản hôm qua chỉ có thêm một điều.
Do bất mãn với việc phân công dự án, tôi đã tự ý liên lạc với chuyên gia cuộc thi cấp tỉnh, gây rối loạn quy trình đăng ký bình thường của khoa.
Đọc xong, tôi nhẹ giọng hỏi:
“Sau khi ký, khoa sẽ không truy cứu chuyện truyền dữ liệu ra ngoài nữa sao?”
Phó bí thư gật đầu.
“Người trẻ ai cũng có lúc mắc sai lầm. Em chịu hợp tác thì khoa cũng sẵn lòng cho em cơ hội.”
Tôi hỏi tiếp:
“Nếu em không ký thì sao?”
Đường Mẫn khoanh tay.
“Vậy cứ làm theo quy trình mà điều tra.”
“Xảy ra chuyện thế này đúng dịp kỷ niệm thành lập trường, khoa chắc chắn phải xử lý nghiêm.”
“Đừng nói đến tuyển thẳng cao học, ngay cả việc em có thể tốt nghiệp đúng hạn hay không cũng chưa chắc.”
Ngoài cửa vang lên một tiếng cười khẽ.
Cố Thừa Trạch đẩy cửa bước vào.
“Cô Đường, xin lỗi, em đến nộp bài phát biểu trong lễ kỷ niệm.”
Miệng hắn nói xin lỗi nhưng trên mặt lại không có chút áy náy nào.
Phó bí thư thấy hắn đến lập tức đổi sang vẻ mặt tươi cười.
“Thừa Trạch, bài phát biểu chuẩn bị đến đâu rồi?”
Cố Thừa Trạch nói:
“Đã chuẩn bị xong hết rồi.”
Hắn nhìn tôi, lại giả vờ quan tâm.
“Thẩm Nghiên vẫn chưa nghĩ thông sao?”
Đường Mẫn thở dài.
“Tuổi trẻ nóng nảy.”
Cố Thừa Trạch đi đến bên cạnh tôi, hạ giọng nói:
“Ký đi.”
“Gia đình nuôi cậu học đại học cũng không dễ dàng. Nếu thật sự không lấy được bằng tốt nghiệp, cậu định ăn nói với bố thế nào?”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Đường Mẫn lập tức đưa bút cho tôi.
Tôi viết ngày tháng ở góc dưới bên phải của hai tờ giấy, sau đó viết thêm dòng đã nhận.
Đường Mẫn lập tức đè tay lên giấy.
“Thẩm Nghiên, em giở trò khôn vặt gì vậy?”
Tôi tỏ vẻ vô tội.
“Cô Đường, em xác nhận mình đã nhận được.”
“Ai bảo em xác nhận đã nhận?”
“Chuyện ký tên em vẫn phải suy nghĩ.”
Cố Thừa Trạch hoàn toàn mất kiên nhẫn.
“Loại người này đúng là được đằng chân lân đằng đầu.”
Sắc mặt phó bí thư cũng lạnh xuống.
“Thẩm Nghiên, hệ thống đề cử sẽ đóng vào mười hai giờ đêm nay.”
“Qua đêm nay, cho dù em có làm ầm đến trước mặt hiệu trưởng cũng không đủ tư cách bổ sung tên.”
Điện thoại trong túi tôi rung lên.
Bố gửi tin nhắn.
【Bản thỏa thuận quyên góp cho lễ kỷ niệm đã ký xong. Hiệu trưởng trường con nhất quyết mời bố đến dự lễ khánh thành.】
Tôi cúi đầu trả lời.
【Bố đừng đến.】
Ông lập tức trả lời.
【Số tiền mẹ con để lại được quyên góp cho ai, bố phải đích thân đến xem.】
Tôi nhìn chằm chằm câu nói đó, ngón tay dừng lại vài giây.
Tiền thân của ngôi trường này là nơi mẹ tôi từng theo học.
Tôi đến đây vì muốn dựa vào thành tích của chính mình, đi lại con đường bà từng đi.
Vì vậy, ngay từ ngày nhập học, tôi đã giao hẹn với bố.
Trong bốn năm, ông không được gọi một cuộc điện thoại nào cho nhà trường.
Thành tích tốt hay xấu đều là chuyện của riêng tôi.
Nhưng có người lại muốn chặn đứng cả con đường này.
Thấy tôi không nói, Cố Thừa Trạch giơ tay gõ lên bàn.
“Đừng nhìn cái điện thoại rách đó nữa. Nghĩ xong chưa?”
Tôi cất điện thoại đi.
“Chủ tịch Cố, cho tôi thêm một buổi chiều.”
“Sao, vẫn đang chờ cứu binh à?”
“Tôi làm gì có cứu binh.”
Tôi mỉm cười.
“Chỉ muốn nói lại với gia đình một tiếng.”
Cố Thừa Trạch tỏ vẻ hài lòng.
“Thế mới đúng.”
Trước khi đi, hắn tiện tay cầm thẻ sinh viên của tôi lên.
“Trong lễ kỷ niệm có rất nhiều người, hội sinh viên sẽ thống nhất kiểm tra giấy tờ.”
“Thẻ này cứ để tôi giữ hộ cậu.”
Tôi cung kính nói:
“Làm phiền chủ tịch Cố.”
Buổi chiều, khoa gửi thông báo cuối cùng.
Do bị nghi ngờ làm lộ tài liệu dự án, đơn tuyển thẳng cao học của tôi bị hủy, học bổng bị đình chỉ, ngày kỷ niệm thành lập trường sẽ bị điều sang nhóm hậu cần.